Nhan Thù/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hoàng đại giám lặng lẽ bước tới, nhỏ giọng nhắc nhở:

“Bệ hạ, Tạ thế t.ử vẫn còn quỳ ngoài đại điện.”

Sắc mặt A Từ trầm xuống:

“Cứ để hắn quỳ.”

Nói rồi , chàng nhìn sang ta , ánh mắt thấp thoáng vài phần áy náy:

“Xin lỗi nàng. Khi ấy ta tưởng nàng đã c.h.ế.t, thấy đích tỷ của nàng có nét giống nàng nên mới... Không ngờ lại khiến nàng phải gả cho hắn .”

“Thù Nhi, nàng trở về bên ta , được không ?”

Ta cụp mắt, không đáp.

Chẳng hiểu vì sao .

Ta luôn cảm thấy có điều gì đó đã khác xưa.

Mấy ngày tiếp theo, ta đều ở lại nơi này dưỡng thương.

Mỗi ngày sau khi hạ triều, A Từ đều tới bầu bạn với ta .

Ai ai cũng nói bệ hạ cưỡng đoạt thê t.ử của thần t.ử, nuôi một mỹ nhân trong Càn Thanh cung.

Tạ Liễm quỳ ngoài điện suốt ba ngày liền.

Đến ngày thứ tư, cuối cùng chàng cũng đứng dậy.

Ngoài thiên điện, mưa bụi rả rích.

Chàng không che ô, đứng nhìn ta , thần sắc phức tạp:

“Thù Nhi, nếu ta đem cả thân gia tính mạng ra đối đầu với bệ hạ, đưa nàng về nhà, nàng có bằng lòng không ?”

Ta lắc đầu.

Ánh sáng trong mắt chàng dần tắt.

Chàng cười chua chát:

“Ta biết mà. Dù hậu cung của hắn có ba nghìn giai lệ, dù ta chỉ giữ một mình nàng bên cạnh, nàng vẫn chọn hắn .”

Trước khi rời đi , chàng nhìn ta thật sâu.

Ánh mắt ấy tựa như muốn khắc ta vào tận đáy lòng.

“Xin lỗi nàng. Nếu có kiếp sau , ta nhất định sẽ trân trọng nàng thật tốt .”

Ta hé môi, nhưng cuối cùng chẳng thể thốt ra lời nào.

Đến chiều, sau bữa tối, A Từ đưa cho ta một phong thư, ra hiệu bảo ta mở ra .

Ta thoáng sững người .

Là hòa ly thư.

Do chính tay Tạ Liễm viết .

A Từ chớp mắt, mỉm cười nói :

“Trẫm biết ngay hắn sẽ thỏa hiệp mà.”

“Thù Nhi, nàng đã tự do rồi . Bây giờ có thể đồng ý vào cung với trẫm chưa ?”

“Trẫm phong nàng làm hoàng hậu, được không ?”

9

Ta gặp Quý phi.

Kể từ sau hôm bị thương ấy , đây là lần đầu tiên ta gặp lại tỷ ấy .

Tỷ ấy tiều tụy đi rất nhiều, không còn vẻ ung dung quý phái như trước .

Ánh mắt nhìn ta tựa như tẩm độc:

“Không ngờ lại là ngươi. Nữ t.ử khiến bệ hạ ngày nhớ đêm mong vậy mà lại là ngươi.”

“Biết vậy năm xưa, ta nên để ngươi c.h.ế.t ở Giang Nam.”

Ta nhìn tỷ ấy , chậm rãi mở miệng:

“Đã lâu không gặp, nương nương vẫn đáng ghét như xưa.”

“Ngườii nói xem, nếu ta xin bệ hạ trả người lại cho Tạ thế t.ử, bệ hạ có đồng ý không ?”

Tỷ ấy sững người .

Sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.

Giọng nói như bị ép ra từ kẽ răng:

“Ngươi dám…”

Chỉ một câu ấy thôi.

Tỷ ấy không dám tiếp tục chọc giận ta nữa.

Nghĩ lại , chắc hẳn tỷ ấy rất rõ tâm ý của bệ hạ dành cho ta .

Chỉ là tỷ ấy không biết .

Tỷ ấy đã nghĩ sai rồi .

A Từ không hề đồng ý.

Ngày ấy , chàng nói muốn phong ta làm hoàng hậu.

Ta bèn hỏi chàng :

“Ta và Tạ thế t.ử đã hòa ly. Nếu ta nói muốn trả Quý phi lại cho Thế t.ử, bệ hạ thấy thế nào?”

Chàng im lặng rất lâu.

Sau đó nói với ta :

“Thù Nhi, Quý phi không có lỗi .”

Chỉ một câu “ không có lỗi ”, ta liền hiểu ý chàng .

Mưa bụi vẫn chưa ngớt, từng giọt rơi xuống mái hiên, kết thành một màn rèm châu.

Ta khoác áo ngồi đó, nhìn cây đào ngoài cửa sổ.

Trong lòng là sự bình yên đã lâu không có .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhan-thu-ekci/chuong-6.html.]

Đêm xuống.

A Từ tới tìm ta .

Chàng ngồi đối diện ta , một tay chống lên án kỷ.

Ánh mắt sâu thẳm, tựa như đã hạ quyết tâm điều gì.

“Thù Nhi, trẫm đã nghĩ rồi .”

“Trẫm đồng ý để Quý phi xuất cung, trả nàng ấy lại cho Tạ thế t.ử.”

Nói xong, chàng nhìn ta .

Đôi mắt đen mang theo đầy mong đợi.

“Như vậy , nàng có thể đồng ý làm hoàng hậu của trẫm chưa ?”

Ta bật cười .

Gần như cười đến rơi lệ.

Một lúc lâu sau , ta mới ngừng cười , đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống chàng .

“Ta không muốn .”

“Vì sao ?”

Câu chất vấn bật ra khỏi miệng chàng .

Giọng ta lại rất bình tĩnh.

“A Từ, năm đó chàng giả c.h.ế.t hồi kinh, sau này có từng đi tìm ta không ?”

Chàng cau mày.

“Có tìm. Nhưng không tìm thấy. Về sau , ta tưởng nàng đã c.h.ế.t.”

“Vậy sao ?”

Chàng mở to mắt nhìn ta .

Trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

“Thù Nhi, nàng nói vậy là có ý gì? Nàng không tin ta ? Nàng đang oán ta sao ?”

Khóe môi ta khẽ động, chậm rãi mỉm cười .

“Chàng xem, chàng đã thừa nhận rồi .”

“Chàng chưa từng nói với ta chuyện chàng giả c.h.ế.t.”

Chàng sững người .

Sắc mặt hơi tái đi .

“Chàng cũng chưa từng tìm ta .”

“Chàng vẫn luôn biết ta là ai.”

Rùa

“Chàng cũng biết ta đã gả cho Tạ Liễm.”

“Từ đầu đến cuối, tất cả đều là do chàng cố ý sắp đặt.”

“Ta nói đúng không , A Từ?”

Chàng rốt cuộc không nhịn nổi nữa.

Loạng choạng lùi lại một bước.

Đôi môi run rẩy, hồi lâu không thốt nên lời.

“Nàng... làm sao biết được ?”

Ta ngẩng mắt nhìn chàng .

Giọng nói ép xuống rất thấp:

“Chàng trùng sinh rồi , phải không ?”

“Chu Cảnh Từ.”

10

Ta từng nằm mộng.

Là vào đêm nhận lại A Từ.

Trong giấc mộng ấy , người cứu A Từ không phải ta , mà là đích tỷ.

Khi ấy chàng không nhìn rõ mặt tỷ ấy .

Sau khi hồi kinh tìm người , chàng lại tìm được ta : kẻ từ nhỏ lớn lên nơi thôn dã.

Lúc đó, đích tỷ đã gả cho Tạ Liễm.

Để bám lấy bệ hạ, Mạnh gia liền dùng kế Lý Đại Thế Đào, để ta thay thế đích tỷ tiến cung.

Trong mộng, Chu Cảnh Từ đối xử với ta vô cùng tốt .

Ngàn vạn sủng ái đều dành cho một mình ta .

Bất chấp mọi lời phản đối, chàng lập ta làm hoàng hậu.

Chưa từng có ai đối xử tốt với ta đến thế.

Đáng tiếc...

Đích tỷ lại sống không hề hạnh phúc.

Tỷ ấy và Tạ Liễm cứ một tháng thì cãi lớn một lần , ba ngày lại cãi nhỏ một trận.

Cuối cùng tức giận thành bệnh.

Đến lúc hấp hối, tỷ ấy bất chấp tội khi quân của Mạnh gia, đem toàn bộ chân tướng phơi bày.

Tỷ ấy chỉ thẳng vào ta .

Ánh mắt đầy oán độc.

“Là ngươi.”

“Ngươi cướp mất vị trí hoàng hậu của ta .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...