Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khẽ thổi vài cái.
Sau khi xác định nhiệt độ đã vừa đủ, anh mới đưa cho tôi .
Tôi đưa tay ra đón lấy.
Nhưng tôi không uống t.h.u.ố.c ngay lập tức mà ngẩng đầu nhìn anh .
"Tại sao anh lại muốn chăm sóc em?"
Anh thản nhiên đáp: "Đến để xem trò cười của em thôi."
Tôi vẫn kiên trì hỏi: "Tại sao anh lại đến đây?"
Anh dời mắt đi nơi khác, khẽ thở dài, rồi đỡ lấy cổ tay tôi nâng lên một chút.
"Uống t.h.u.ố.c trước đi đã ."
Tôi bướng bỉnh, kiên quyết, nhìn anh bằng ánh mắt không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc.
Đôi mắt tôi đỏ hoe.
Hàm răng nghiến c.h.ặ.t.
Trong khoang miệng thậm chí còn cảm nhận được cả vị m.á.u tanh nồng.
"Tại sao anh lại đến đây?"
Ngay khoảnh khắc này , tôi chợt hiểu ra cảm giác của Giang Thụ năm đó khi nghe những lời khốn nạn của mình .
Cảm giác bị phản bội mạnh mẽ khiến người ta phải nghi ngờ về sự chân thực của thế giới này .
Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện giường bệnh.
Nửa tháng qua, anh vẫn luôn ngồi ở vị trí đó.
Anh nhìn tôi .
Quan sát tôi .
Dõi theo tôi .
Tôi hít sâu một hơi .
Rồi cả hai cùng đồng thanh lên tiếng:
Tôi : "Có phải anh đang lấy em ra làm vật thí nghiệm không ?"
Giang Thụ: "Chúng mình kết hôn đi ."
Anan
Chúng tôi nhìn nhau , rồi đồng loạt rơi vào im lặng.
Nhưng rõ ràng, tôi là người ngạc nhiên hơn nhiều.
Biểu cảm trên mặt anh đông cứng lại .
So với kinh ngạc, trông anh giống như đang không hiểu gì nhiều hơn.
Giống hệt như tám năm trước .
Vào một buổi chiều.
Tại chỗ ngồi bên cửa sổ.
Tôi hỏi anh : "Câu này tại sao lại chọn A?"
Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ khó hiểu và nói :
"Đây là câu hỏi có sẵn trong sách giáo khoa mà."
Cả hai chúng tôi lại im lặng.
"Em nghĩ là anh bỏ ra mấy tỷ bạc để nghiên cứu t.h.u.ố.c mới."
"Hằng ngày chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đây trông chừng em."
"Sợ em khó chịu nên mua một đống đồ chơi để em phân tán chú ý."
"Để em không thấy áp lực, thậm chí còn giúp bạn em tuồn cả một giỏ dâu tây vào đây."
" Nhưng thực chất là để trả thù em, lấy em ra làm vật thí nghiệm?"
"Anh có ý này đúng không ?"
Anh thở dài, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa bất lực vừa dịu dàng:
"Tống Xán, có phải em cần đi chụp CT não thêm lần nữa không ?"
Nghe anh nói vậy , chính tôi cũng thấy bản thân thật nực cười .
Tôi cười khan hai tiếng.
Rồi từ từ rúc sâu vào trong chăn.
Giây tiếp theo.
Một bàn tay lớn luồn vào trong chăn, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang xuôi xuống của tôi .
Khuôn mặt anh xuất hiện trong tầm mắt, mang theo vài phần nôn nóng và căng thẳng.
Tôi lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
"Tống Xán." Anh hít một hơi thật sâu rồi mới nói tiếp, "Em có muốn kết hôn với anh không ?"
Tôi ngớ người , mặt mũi nhăn nhó cả lại .
"Anh điên rồi phải không ? Em sắp c.h.ế.t đến nơi rồi , anh kết hôn với em thì có lợi lộc gì chứ?"
"Tiền của em chỉ đủ để mua mộ thôi, anh ở bên em đến cả di sản cũng chẳng được nhận đâu ."
Yết hầu của anh khẽ lăn động, con ngươi hơi dãn ra .
"Anh không quan tâm."
Tôi dường như lại quay trở về tám năm trước .
Quay về khoảnh khắc khi anh nói muốn cùng tôi rời đi .
Vẫn là sự kiên định không chút thay đổi như năm nào.
Trên đời này thật sự có người như vậy sao ?
Tám năm trôi qua, trải qua bao nhiêu chuyện, gặp gỡ bao nhiêu người ưu tú hơn nhưng anh vẫn chọn người yêu từ thuở thanh xuân chưa trưởng thành.
Ở bệnh viện, thứ không thiếu nhất chính là sự ruồng bỏ và toan tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thu-ngan-hoa/chuong-6.html.
]
Vì di sản của cha mẹ , anh chị em từng thân thiết có thể lao vào đ.á.n.h nhau .
Vì viện phí, vợ chồng, cha mẹ , con cái đều có thể trở mặt thành thù.
Cha mẹ tôi không nói lời cay đắng, cuối cùng vẫn sẵn lòng đưa tôi một khoản tiền.
Như vậy đã được coi là mối quan hệ rất t.ử tế và đầy tình nghĩa rồi .
Nhưng còn Giang Thụ...
Anh giống như một kẻ ngốc vậy .
Tôi bắt gặp ánh mắt kiên định của anh .
Dũng khí lớn nhất đời này của tôi bỗng chốc trỗi dậy.
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay anh :
"Anh nghiêm túc đấy chứ?"
Tôi không hề nhận ra giọng mình đang run rẩy khi nói câu đó.
Anh không nói gì, lấy từ trong tủ ra chiếc mũ tai gấu và áo khoác của tôi .
Sau đó anh nhìn tôi .
Tôi hơi ngập ngừng hỏi: " Nhưng còn bác sĩ Hứa..."
"Đối tác làm ăn thôi, anh làm thế để chọc tức em." Anh sốt sắng ngắt lời tôi , "Anh chưa kết hôn, còn độc thân , không có bạn gái... Thế nên, em có muốn kết hôn với anh không ?"
Sự im lặng chỉ kéo dài trong chốc lát.
Gần như ngay giây sau đó, tôi đã xoay người bước xuống giường.
Tôi xỏ đôi dép lê vào rồi nắm lấy tay anh .
Đến khi lấy lại được ý thức, chúng tôi đã ngồi trong sảnh của Cục Dân chính.
Những người xung quanh cứ liên tục nhìn vào chiếc mũ tai gấu của tôi .
Tôi kéo c.h.ặ.t vành mũ, lo lắng nuốt nước bọt.
"Giang Thụ."
"Trông em thế này có xấu lắm không ?"
Anh cúi đầu nhìn tôi một cái.
Rồi lại nhìn số thứ tự trên tay.
Anh dắt tôi đi ra ngoài.
"Anh hối hận rồi sao ?" Tôi lo lắng hỏi.
Anh đáp: "Không phải , chúng ta đi cắt tóc."
Thế là, anh cũng biến thành một "quả trứng kho" đầu trọc.
Điều khiến người ta bất bình là...
Ngay cả khi để đầu trọc, anh vẫn đẹp trai đến thế.
Dấu giáp lai được đóng lên cuốn sổ đỏ.
Chúng tôi đã chính thức trở thành vợ chồng được pháp luật bảo vệ.
Đến tận lúc này , tôi mới sực nhớ ra vài chuyện.
"Rốt cuộc anh và bác sĩ Hứa có quan hệ gì?"
Anh nắm tay tôi , khẽ đung đưa qua lại .
Hai chúng tôi thong thả đi dạo trên đường.
Nụ cười trên khóe môi anh chẳng thể giấu nổi.
"Cô ấy là đại diện phía bệnh viện, lúc bàn bạc hợp tác chúng anh có đi ăn cùng nhau vài lần ."
"Giang Phú nghe phong phanh được nên muốn anh kết hôn với cô ấy ."
"Lúc đó đang là giai đoạn hợp tác quan trọng, không được phép xảy ra sai sót, nên anh thuận theo ý ông ta mà diễn kịch mấy ngày."
"Bác sĩ Hứa có bạn trai rồi , là một luật sư."
Tôi khẽ cau mày.
Ngay khi Giang Thụ tưởng rằng tôi sẽ đưa ra câu hỏi mang tính trọng đại nào đó, thì tôi lại bảo:
"Thế thì hai người bọn họ thật sự có cơ hội gặp mặt nhau à ?"
Giang Thụ bật cười , anh đưa tay ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
"Họ sẽ tự có cách giải quyết thôi."
Tôi tựa đầu vào n.g.ự.c anh .
Ngửi thấy mùi hương bồ kết nhàn nhạt trên người anh , tâm trí tôi bỗng chốc bình yên đến lạ.
"Sao anh không nói sớm cho em biết ? Làm em dằn vặt bấy lâu nay."
Anh khẽ cười :
"Ai đó cũng đâu có nói với anh rằng bạn trai của cô ấy là giả đâu ."
Lúc này tôi mới nhớ ra , ngay từ lần đầu gặp lại , tôi đã tự bịa ra một anh bạn trai hư cấu.
"Thế thì anh đáng ghét thật đấy, chưa biết bạn trai em là giả mà đã đòi kết hôn với em rồi ."
"Cô Tống à , một người bạn trai bình thường sẽ không để bạn gái mình nằm viện suốt nửa tháng mà không lộ diện đâu ."
Tôi thở dài một tiếng.
Lúc ở nghĩa trang chắc là đã lừa được anh rồi .
Ai mà ngờ được anh lại đột nhiên hợp tác với bệnh viện.
Đã vậy còn tự ý trở thành hộ công cho tôi nữa chứ.
Nghĩ đến đây, tôi chợt nảy ra một thắc mắc:
"Chúng ta tình cờ gặp lại nhau trước , hay là anh hợp tác với bệnh viện trước ?"
"Em thật sự muốn biết sao ?"
Tôi gật đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)