Hỏa Thụ Ngân Hoa/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Năm Giang Thụ một tuổi, Giang Phú ngoại tình với chính mợ của mình .

 

Năm hai tuổi, ông ta định ném Giang Thụ từ tầng mười xuống, bị hàng xóm ngăn lại rồi sau đó phải vào tù.

 

Năm anh tám tuổi, hai nhà Giang - Lâm liên hôn.

 

Đám cưới hoành tráng đó đã xuất hiện trên tờ báo chiều của địa phương.

 

Ngay ngày hôm sau , có tin mẹ của Giang Thụ đã tự vẫn tại nhà.

 

Giang Thụ nói anh ghét tình yêu.

 

Tình yêu vừa nực cười vừa hư ảo.

 

Nó khiến con người ta trở nên can đảm nhưng cũng khiến họ mù quáng.

 

Nhưng sau này , anh đã rung động với tôi .

 

Còn tôi lại chọn cách bỏ rơi anh , quay lưng bước đi không chút vương vấn.

 

Tôi nghĩ, nếu để anh bình chọn những người mà anh hận nhất trên đời này .

 

Một người là tôi , người còn lại chính là Giang Phú.

 

Nhưng lúc này , anh đang ngồi trước giường tôi , trong điện thoại là tin nhắn của Giang Phú.

 

Chẳng ai đoán nổi trong tám năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

Dường như anh cũng không có ý định giải thích thêm.

 

Chỉ nói đúng một câu đó rồi lại rơi vào im lặng.

 

Tôi lại đợi thêm một lúc lâu nữa.

 

Đợi đến khi Đinh Ái Ái quay lại rồi , anh vẫn không có ý định mở lời lần nữa.

 

Thế này là có ý gì đây?

 

Không giải thích thì thôi đi , đằng này lại còn nói lấp lửng một nửa.

 

Rõ ràng là đang lợi dụng lòng hiếu kỳ của tôi mà.

 

Tôi đây lại càng không thèm hỏi.

 

Tôi tung chăn ra , lại chui tọt vào bên trong.

 

Mấy ngày sau đó, Giang Thụ đúng thật là đã làm tròn vai một hộ công cần mẫn như anh từng nói .

 

Cứ mỗi lần uống t.h.u.ố.c xong, bụng dạ tôi lại cồn cào, khó chịu như lộn nhào cả lên.

 

Ngay cả khi đã tiêm t.h.u.ố.c chống nôn tình hình vẫn không khá hơn là bao.

 

Anh đảo mắt quanh phòng bệnh một vòng.

 

Ngày hôm sau , trên đầu giường tôi xuất hiện một chồng đồ chơi trí tuệ.

 

Nào là Tangram, khóa Lỗ Ban, khối Rubik...

 

"Đánh lạc hướng sự chú ý sẽ có tác dụng đấy."

 

Tôi cầm khối Rubik lên xoay vài cái, sau đó lại ôm lấy thùng rác nôn thốc nôn tháo.

 

Nửa tiếng trôi qua, khối Rubik vẫn chẳng thể xếp hoàn chỉnh dù chỉ một mặt.

 

Tôi thẹn quá hóa giận quăng khối Rubik sang một bên, trùm chăn kín mít:

 

"Anh coi tôi là trẻ con đấy à ?"

 

"Nếu thực sự muốn đ.á.n.h lạc hướng chú ý thì tôi có thể chơi điện thoại mà."

 

"Anh không có việc gì thì biến đi cho khuất mắt được không ?"

 

Dĩ nhiên là không được rồi .

 

Anh lôi tôi từ trong chăn ra .

 

Vừa chê bai, vừa kiên nhẫn dạy tôi cách giải khối Rubik.

 

Suốt một buổi sáng, tôi mới chỉ xếp xong hai tầng.

 

Anh thở dài một hơi thườn thượt, thông báo buổi chiều sẽ tiếp tục.

 

Hồi cấp ba, anh chưa bao giờ kiên nhẫn với tôi đến thế.

 

Có lẽ khi một người sắp c.h.ế.t, mọi thứ xung quanh đều trở nên bao dung hơn chăng.

 

Vì có anh ở đây nên tôi thậm chí chẳng có cơ hội lẻn ra ngoài để đi xem mộ.

 

Trong thời gian này , tôi còn gặp lại bác sĩ Hứa hai lần .

 

Hai người họ sóng bước đứng trước giường tôi , vừa xem bệnh án vừa chỉ trỏ bàn bạc.

 

Cảnh tượng này thực sự không thể dùng từ "kỳ quặc" để diễn tả nữa.

 

Phải gọi là quái dị mới đúng.

 

Tôi ngượng đến mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.

 

Anan

Bác sĩ Hứa lại còn lộ ra vẻ mặt đầy an ủi.

 

Càng ngày càng thấy quái gở.

 

Sáng thứ Hai, đã tròn một tuần kể từ khi tôi bắt đầu sử dụng loại t.h.u.ố.c mới.

 

Bác sĩ Trương, bác sĩ Vương, bác sĩ Hứa...

 

Các bác sĩ dù quen hay lạ đều tụ tập đầy đủ trước giường tôi như đang họp hội chẩn.

 

Giang Thụ mặc áo phông và quần đùi, đứng giữa họ trông chẳng khác gì một kẻ lạc loài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thu-ngan-hoa/chuong-5.html.]

 

Bác sĩ hỏi: "Dùng t.h.u.ố.c mới dạo gần đây, cô thấy thế nào?"

 

Tôi gật đầu: "Cũng ổn ạ."

 

"Ừm... các chỉ số đúng là đã tốt lên một chút rồi ."

 

"Loại t.h.u.ố.c này có thể tiếp tục sử dụng."

 

Giang Thụ khoanh tay trước n.g.ự.c, bày ra bộ dạng cực kỳ chuyên nghiệp:

 

"Cô ấy ngày nào cũng nôn, ăn uống không ngon miệng, hai ngày nay hầu như chẳng động đũa được gì."

 

Nói đoạn, anh đưa mắt liếc nhanh qua bát cháo trắng vẫn còn gần như nguyên vẹn trên tủ đầu giường.

 

Thở dài một tiếng, anh lấy hũ dưa cải muối nhỏ từ trong tủ ra .

 

Tôi cầm lấy đôi đũa, trong lòng lập tức thấy đắc ý hẳn lên.

 

Tôi hừ lạnh một tiếng, như muốn nói rằng:

 

"Nhìn xem, tôi vẫn có thể dễ dàng nắm thóp được anh thôi."

 

Nhưng vừa ngẩng đầu lên, tôi liền chạm phải ánh mắt lạnh lùng của bác sĩ Hứa.

 

Tôi lập tức tỉnh táo lại .

 

Chợt nhận ra Giang Thụ chăm sóc tôi chẳng qua cũng chỉ vì thấy tội nghiệp cho tôi mà thôi.

 

Chúng tôi không còn là mối quan hệ có thể nũng nịu với nhau nữa rồi .

 

Tôi cúi gầm mặt xuống, khẽ lý nhí một câu xin lỗi .

 

Lúc các bác sĩ rời đi , Giang Thụ cũng đi theo bọn họ.

 

Ngay trước mặt bác sĩ Hứa, anh đưa tay xoa xoa cái đầu trọc lốc của tôi :

 

"Đừng chạy lung tung nhé, anh sẽ quay lại ngay thôi."

 

Hành động đó làm tôi nổi hết cả da gà da vịt.

 

Tôi giật b.ắ.n mình , rụt cổ lại .

 

Trông chẳng khác gì một con rùa già nhanh nhẹn.

 

"Anh... anh đừng có mà động tay động chân."

 

Tất cả mọi người đồng loạt quay sang nhìn tôi chằm chằm.

 

Ánh mắt bác sĩ Hứa đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi .

 

Rồi cô ấy bỗng "phì" một tiếng cười thành tiếng.

 

Đợi đến khi cửa phòng bệnh đóng lại .

 

Tôi không nhịn được mà kéo Đinh Ái Ái lại hỏi:

 

"Chị có thấy thế giới này dường như điên cả rồi không ?"

 

Cô ấy nhét một quả dâu tây vào miệng, nhồm nhoàm nhai: "Thế giới này điên từ lâu rồi , sao giờ em mới nhận ra ?"

 

"Là Giang Thụ ấy ! Chị không thấy anh ta lạ lắm sao ? Bác sĩ đi khám bệnh mà anh ta cũng đi theo làm gì? Còn đứng phía sau gật gù ra vẻ, làm như mình chuyên nghiệp lắm không bằng."

 

Đinh Ái Ái nheo mắt, nhìn tôi đ.á.n.h giá từ đầu đến chân.

 

Sau đó hỏi ngược lại tôi :

 

"Không lẽ em không biết Giang Thụ chính là ông chủ lớn của tập đoàn Ích Sinh à ?"

 

"Không thể nào, không thể nào chứ?"

 

Tôi : "..."

 

"Ha ha, đùa gì thế chứ, rõ ràng Giang Thụ là ông chủ nghĩa trang..."

 

Nói được nửa câu, tôi bỗng khựng lại .

 

Nhà họ Giang vốn kinh doanh trong lĩnh vực y tế.

 

Nếu Giang Thụ đã quay về nhà họ Giang, liệu anh có thực sự chỉ làm một ông chủ nhỏ ở nghĩa trang không ?

 

Tôi lấy điện thoại ra , nhập cái tên "Giang Thụ" vào thanh tìm kiếm.

 

Họ và tên: Giang Thụ.

 

Chức vụ: Tổng giám đốc | Thành viên Hội đồng quản trị Tập đoàn Ích Sinh.

 

...

 

Tôi "cộp" một cái, úp ngược điện thoại xuống bàn.

 

Cảm giác sau lưng tê dại đi một trận.

 

Tại sao chứ?

 

Chỉ là một đoạn tình cảm thời chưa trưởng thành, liệu có thực sự đáng để anh làm đến mức này không ?

 

Tôi rất hy vọng đó chính là sự thật.

 

Nhưng dù sao tôi cũng không còn là cô gái mười tám tuổi nữa.

 

Cái giấc mộng đẹp về việc tổng tài bá đạo đem lòng yêu một đứa bệnh tật yếu ớt như tôi , tôi đã thôi mơ từ lâu rồi .

 

Đúng lúc này , Giang Thụ đẩy cửa bước vào .

 

Trên tay anh cầm một phần t.h.u.ố.c.

 

Anh vặn nắp bình giữ nhiệt, rót nước vào chiếc cốc sứ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...