Sắc mặt Giang Kỳ cứng đờ: "Nguyễn Đường, cô lại đang làm loạn cái gì vậy ?"
Mẹ tôi cũng có chút ngạc nhiên, nhỏ giọng hỏi: "Bé con, chẳng phải con nói là con thích Giang Kỳ nhất sao ? Hôm nay làm sao vậy ?"
Tôi cúi đầu che đi sự hận thù trong mắt: "Không có gì ạ, chỉ là không còn thích nữa thôi."
"Con thấy anh ta ... cũng bình thường thôi."
Giang Kỳ vốn đang tỏ vẻ khẩn thiết, nghe tôi nói vậy thì mặt mũi lập tức sa sầm: "Nguyễn Đường, cô đừng có mà hối hận!"
"Không thích thì thôi, có cần thiết phải sỉ nhục tôi như vậy không ?"
"Lại còn bịa ra chuyện có người trong lòng nữa, ngày nào cô chẳng xoay quanh tôi , còn có thể thích được ai?"
Sắc mặt Giang phu nhân cũng trở nên khó coi: " Đúng là đứa trẻ này , nhìn là biết trước đây không có ai dạy bảo, nói năng chẳng biết chừng mực gì cả."
Bố tôi vốn dĩ đã ngứa mắt tôi , nghe vậy liền lớn tiếng trách mắng: "Nguyễn Đường! Nếu thực sự không thích thì con phải nói riêng với bố mẹ , đây là dịp gì? Sao con lại dám làm mất mặt người khác như thế?"
Chị gái cũng lên tiếng với giọng điệu mỉa mai: "Giang Kỳ ưu tú như vậy , em gái lỡ chuyến đò này thì sẽ không còn cơ hội nào khác đâu ."
Ở kiếp trước , khi Giang Kỳ nói ra những lời đó trước mặt mọi người , tôi đã vô cùng vui sướng.
Không lâu sau đó, tôi đã kết hôn với anh ta .
Nhưng sau khi cưới, tôi luôn cảm thấy tâm trạng anh ta không ổn .
Ánh mắt anh ta nhìn tôi lúc nào cũng trống rỗng và thường xuyên né tránh những cử chỉ thân mật của tôi .
Thậm chí ngay cả khi làm chuyện đó, miệng anh ta vẫn quyến luyến gọi: "Nguyễn Nguyễn".
Nhưng động tác lại chẳng có chút dịu dàng nào, giống như đang phát tiết vậy .
Mãi đến sau này , khi tôi phát hiện mình m.a.n.g t.h.a.i và hớn hở cầm tờ kết quả khám t.h.a.i về nhà, tôi mới bắt gặp anh ta và Nguyễn Hạ trong tình trạng quần áo xộc xệch ngay trong phòng tân hôn của chúng tôi .
Lúc đó tôi mới biết : "Nguyễn Nguyễn" mà anh ta gọi không phải là tôi .
Vở kịch trong buổi tiệc ngày hôm nay, chẳng qua là vì tối hôm kia chị gái vừa đính hôn với đại thiếu gia nhà họ Giang - Giang Niên, nên bọn họ đang giận dỗi nhau mà thôi.
Sự bàng hoàng khi phát hiện ra sự thật và cảm giác đau đớn khi bị đẩy xuống lầu vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức.
Tôi vĩnh viễn không bao giờ quên được sự tuyệt vọng vào khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t.
Và câu nói cuối cùng của Nguyễn Hạ: "Cả đời này , mày đừng hòng cướp đi bất cứ thứ gì của tao."
Kiếp này , một lần nữa nghe thấy giọng nói của cô ta , tôi vô thức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lạnh lùng hỏi vặn lại : "Chị thấy anh ta tốt như vậy , sao chị không gả cho anh ta luôn đi ?"
Nguyễn Hạ không ngờ một kẻ vốn yếu đuối như tôi lại đột ngột phản pháo, nhất thời không kịp phản ứng: "Chị..."
Giang Niên hôm nay không đến, Giang Kỳ lập tức đứng dậy bảo vệ cô ta : "Cô nói bậy bạ gì đó?! Chị gái cô là chị dâu tương lai của tôi ."
Tôi u ám nhìn anh ta : "Anh biết thế là tốt ."
Giang Kỳ nghẹn lời, thần sắc thoáng chốc trở nên nghi hoặc xen lẫn bất an.
Sắc mặt mẹ tôi hơi tệ, bà ôm lấy vai tôi : "Nguyễn Đường là con gái ruột của tôi , nếu năm đó không phải do chúng tôi sơ suất thì con bé đã không phải chịu khổ bao nhiêu năm qua như vậy ."
"Hôm nay không bàn chuyện này nữa, tập trung chúc thọ ông nội đã . Bé con, nếu sau này con hối hận thì cứ nói với mẹ ."
"Nói cũng vô ích thôi." Giang Kỳ tức giận đến đỏ cả mắt: "Sau
này
dù cô
có
quỳ xuống cầu xin
tôi
,
tôi
cũng
không
đời nào kết hôn với cô.
"
"Thôi đủ rồi ."
Lúc này ông nội mới lên tiếng: "Đừng vì mấy chuyện cãi vã của lũ trẻ mà làm ảnh hưởng đến tình giao hảo của hai nhà. Còn về Nguyễn Đường... cháu vừa nói là có người mình thích rồi , là ai thế? Nói ra đi , ông nội sẽ làm chủ cho cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trai-tim-ve-voi-duong/chuong-1.html.]
Tôi ghét nhất là bộ dạng này của ông nội và bố tôi .
Kiếp trước , khi nhận được tin tôi qua đời, mẹ tôi vì không chịu nổi cú sốc mà lâm bệnh nặng.
Còn ông nội và bố thì lo lắng chuyện này sẽ ảnh hưởng đến việc hợp tác với nhà họ Giang, nên đã nhân lúc mẹ tôi nằm viện mà vội vàng kết luận đó là một vụ t.a.i n.ạ.n rồi tổ chức tang lễ qua loa cho tôi .
Nhờ vậy mà Nguyễn Hạ mới có thể thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật.
Anan
Vì vậy lúc này , tôi cũng chẳng muốn để bọn họ được thoải mái.
Tôi nhìn quanh một lượt, rồi chỉ tay về phía người đàn ông đeo kính gọng bạc, khí chất lạnh lùng cách đó không xa, mỉm cười nói : "Cháu thích anh ấy ."
Người mà tôi chỉ không phải là chọn đại.
Thẩm Diệu là đứa con riêng mà vợ kế của ông nội mang theo khi bước chân vào nhà họ Nguyễn.
Xét về vai vế thì là chú nhỏ nhưng thực chất anh ấy chỉ lớn hơn tôi có năm tuổi.
Trước đây mẹ của anh có hôn nhân không hạnh phúc nhưng nhan sắc lại vô cùng xuất chúng.
Ông nội tuổi đã cao nhưng chiêu trò theo đuổi lại không ít. Đối với một người phụ nữ chẳng lớn hơn con dâu mình là bao, ông vừa vung tiền vừa dùng lời ngon ngọt, mãi mới dỗ dành được người ta về tay.
Dì Thẩm gả vào nhà họ Nguyễn vốn dĩ là muốn yên ổn sống qua ngày.
Ai ngờ ông nội bản tính trăng hoa khó dời, chưa bao giờ nhắc đến chuyện đăng ký kết hôn, bên ngoài còn nuôi thêm không biết bao nhiêu nhân tình.
Dì thường xuyên phải chịu uất ức, chẳng bao lâu sau thì vì đau buồn quá độ mà qua đời.
Thẩm Diệu được ông nội giữ lại nuôi dưỡng trong nhà họ Nguyễn vì sợ mất mặt nhưng đồng thời anh ấy cũng bị ba tôi coi như cái gai trong mắt.
Bởi lẽ Thẩm Diệu là sinh viên ưu tú khoa Tài chính của đại học A, thủ đoạn sấm sét, tuổi trẻ tài cao.
Trong khi ba tôi chỉ là một phú nhị đại dùng tiền để mua cái bằng Thạc sĩ quản trị kinh doanh cho oai.
Vậy nên tôi biết rõ, chọn anh ấy chính là cách tốt nhất để khiến những người trong cái nhà này cảm thấy nghẹn họng.
Quả nhiên, những người ngồi quanh bàn ăn lập tức im bặt.
Thẩm Diệu khẽ nhướng mày, trong ánh mắt nhìn tôi thoáng hiện lên một tia thích thú.
Vẫn là mẹ tôi phản ứng trước : "Con nói bậy bạ gì thế? Đó là chú nhỏ của con mà."
Tôi lẩm bẩm: "Có phải chú ruột thịt gì đâu ."
Giang Kỳ nghiến răng nghiến lợi: " Đúng là đồ không biết liêm sỉ."
Tôi lạnh lùng đáp lại : "Kẻ không biết liêm sỉ là ai thì tự người đó rõ."
Tôi chưa bao giờ nói chuyện với anh ta bằng giọng điệu như vậy , Giang Kỳ cứng họng, nhất thời không biết phản bác lại thế nào.
Sắc mặt ông nội tối sầm lại , ông đập mạnh đôi đũa xuống bàn phát ra một tiếng "chát".
"Trong dịp trọng đại thế này mà còn ăn nói hồ đồ. Cút về ngay cho ông, quỳ trong từ đường mà tự kiểm điểm lại bản thân ..."
Lời chưa dứt, Thẩm Diệu đã đứng lên.
Hiện tại anh ấy vận bộ vest cắt may tinh tế, phong độ ngời ngời, giọng nói cũng thong dong tự tại.
"Con bé còn nhỏ chưa hiểu chuyện, ông Nguyễn hà tất phải tức giận như vậy ?"
"Chi bằng cứ để tôi hỏi con bé thử xem, rốt cuộc tại sao lại nói ra những lời đó."
Chaporia
Bình Luận (0)