Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Diệu thuận lợi đưa tôi rời khỏi buổi tiệc, anh ấy ra hiệu cho tôi ngồi vào trong xe của mình .
Chẳng biết từ bao giờ, anh ấy không còn ưa chuộng những loại nước hoa đầy sắc sảo và nổi loạn nữa.
Trên người anh ấy và cả trong xe, đều đã đổi sang mùi hương gỗ trầm ổn .
Tôi ngẩn ngơ nhìn góc nghiêng trưởng thành và tuấn tú của người đàn ông này .
Có lẽ vì bị tôi nhìn đến mức không tự nhiên, Thẩm Diệu đưa tay quơ quơ trước mặt tôi .
"Nói đi , tại sao hôm nay lại nói như vậy ?"
Tôi hoàn hồn, nửa đùa nửa thật: "Nếu tôi nói , tôi thật sự thích chú thì sao ?"
Bàn tay đang cầm vô lăng của Thẩm Diệu chợt siết c.h.ặ.t.
Anh ấy nới lỏng cà vạt, khẽ cười : " Nhưng em cũng từng bảo tôi đừng xen vào chuyện của em mà."
"Đường Đường, tôi nên tin câu nào đây?"
Tôi im lặng hồi lâu rồi mới nói : " Tôi hối hận rồi ."
Đúng vậy , chúng tôi vốn đã quen biết nhau từ trước .
Tôi từng sống trong một khu ổ chuột nhếch nhác, nằm lọt thỏm giữa thành phố tấc đất tấc vàng này .
Bố mẹ nuôi tuy học vấn không cao nhưng những năm đầu cũng coi như yêu thương nhau và chăm chỉ làm lụng.
Anan
Bố nuôi làm hậu cần trong nhà máy, còn mẹ nuôi làm lao công cho một nhà hàng.
Về sau , bố nuôi theo chân mấy người trong xưởng sa vào bài bạc rồi nghiện ngập, công việc cũng mất luôn.
Mỗi ngày ông ta đều say xỉn bò về nhà, không đòi tiền thì cũng là đ.á.n.h người .
Sau đó nữa vào năm tôi học cấp ba...
Mẹ nuôi bị u.n.g t.h.ư phổi.
Bệnh tình chuyển biến xấu rất nhanh, trước khi đi bà vuốt ve mặt tôi , đưa cho tôi chút tiền ít ỏi còn lại cùng chiếc vòng vàng hồi môn mà bà luôn nuối tiếc không nỡ bán: "Cầm lấy cái này đi đổi lấy tiền mà đi học. Học xong rồi thì chạy đi , chạy càng xa nơi này càng tốt ."
"Đường Đường, mẹ xin lỗi , mẹ không thể bảo vệ con được nữa rồi ."
Tôi vốn định mang vòng đi bán để đóng viện phí nhưng vừa quay đi đã nghe tin mẹ nuôi không qua khỏi sau ca cấp cứu.
Hôm đó trời nắng rực rỡ, không một gợn mây nhưng lòng tôi lại lạnh thấu xương.
Bà ra đi trong lặng lẽ, cũng mang theo chút lưu luyến cuối cùng của tôi với thế giới này .
Tôi không nỡ bán chiếc vòng, tôi sống thắt lưng buộc bụng, dùng số tiền mẹ để lại để tiếp tục đi học nhưng việc này lại khiến bố nuôi chú ý.
Ông ta hỏi tôi lấy tiền ở đâu ra .
Ông ta đe dọa tôi phải đưa tiền cho ông ta .
Tôi đã đem tiền gửi chỗ một giáo viên quen biết , nên đương nhiên ông ta không tìm thấy gì.
Nhưng cũng kể từ đó.
Ở nhà, tôi bị ông ta đ.á.n.h đập ngay trong nhà.
Tôi trốn ra ngoài, lại bị ông ta chặn đường để đ.á.n.h.
Người dân ở khu này phần lớn đều lạnh lùng, ai nấy đều bận rộn mưu sinh, vả lại chuyện đ.á.n.h con cũng không phải hiếm gặp nên chẳng ai dừng lại can ngăn lấy nửa lời.
Đúng vào hôm đó, khi bố nuôi đang ra tay với tôi thì tình cờ gặp Thẩm Diệu đi ngang qua.
Lúc ấy anh ấy đang học đại học, cách ăn mặc sành điệu và có phần nổi loạn, trên cổ choàng một chiếc tai nghe lớn, trông thật sự chẳng giống người tốt chút nào.
Nhưng chính một người như vậy đã đưa tay chặn đứng nắm đ.ấ.m của bố nuôi tôi .
Bốnuôi uống quá chén, đôi mắt đỏ ngầu gầm gừ đe dọa: "Tao dạy bảo con gái tao thì liên quan gì đến mày?"
"Tin hay không tao đ.á.n.h luôn cả mày bây giờ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/trai-tim-ve-voi-duong/chuong-2.html.]
Thẩm Diệu lạnh lùng cười khẩy, mặt không đổi sắc thốt ra một câu: "Vậy sao ?"
Ngay giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng hét t.h.ả.m thiết của bố nuôi cùng tiếng xương khớp trật khớp rợn người .
"Đánh tôi ? Cũng phải xem ông có xứng hay không ."
" Tôi đứng đây chờ ông đấy, có bản lĩnh thì cứ nhào vô."
Bố nuôi hằn học liếc anh ấy một cái rồi lủi thủi bỏ đi .
Tôi đeo chiếc cặp sách nhỏ, giống như một cái đuôi lẳng lặng đi theo sau Thẩm Diệu suốt cả đoạn đường.
Anh ấy đưa tôi đến tiệm t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c, sau đó lại đưa tôi về phòng thu âm của anh ấy để bôi t.h.u.ố.c.
Lúc này tôi mới biết , Thẩm Diệu khi ấy là ca sĩ của một ban nhạc rock underground.
Tôi hỏi anh ấy : "Anh có thể dạy tôi cách bẻ trật khớp tay người khác không ?"
Anh ấy bật cười , hỏi tôi lấy tư cách gì mà đòi anh ấy dạy.
Tôi nhìn anh ấy một lúc rồi chẳng nói chẳng rằng bắt đầu cởi quần áo.
Khi tôi cởi từ áo khoác đồng phục đến chiếc áo phông ngắn tay bên trong.
Thẩm Diệu vội vàng túm c.h.ặ.t lấy tay tôi khi tôi định cởi tiếp, anh ấy lấy áo khoác bọc kín người tôi lại , suýt chút nữa thì quỳ xuống lạy tôi : "Em gái ơi, em đừng hại tôi mà!"
"Tại sao em lại nghĩ đến việc dùng cách này để trao đổi?"
Tôi cảm nhận mùi nước hoa hương cam quýt trên chiếc áo khoác ấm áp, khẽ nói : "Bởi vì bố nuôi tôi nói ... tôi cũng chỉ có gương mặt này và thân thể này là còn chút giá trị."
"Nếu không , ông ta đã đ.á.n.h c.h.ế.t tôi từ lâu rồi ."
Thẩm Diệu im lặng nhìn tôi , trong mắt anh ấy là sự nặng nề mà lúc đó tôi không tài nào hiểu nổi.
Sau đó, anh ấy thật sự đã dạy tôi cách làm thế nào để bẻ khớp tay kẻ khác.
Rồi sau đó không lâu, tôi nghe được tin bố nuôi mình vô tình ngã xuống sông c.h.ế.t đuối trong lúc đang trốn nợ xã hội đen.
Thẩm Diệu vừa hút t.h.u.ố.c vừa xoa đầu tôi , ánh mắt thâm trầm: "Đừng sợ, trời đông tối tăm, uống nhiều rượu quá nên nhìn không rõ đường thôi."
"Kẻ xấu gặp t.a.i n.ạ.n cũng là chuyện bình thường."
Tôi đi đến bờ sông, thấy biển cảnh báo "Khu vực nước sâu" nằm dưới đất, dường như vì ốc vít đã rỉ sét lâu ngày nên bị rơi ra .
Tôi thầm nghĩ, có lẽ thật sự là một tai nạn.
Lúc đó không ai ngờ được , anh ấy lại là con trai của vợ kế trong một gia đình hào môn.
Anh ấy cũng mất đi người thân vào đúng năm đó giống như tôi .
Vì không muốn sống dựa dẫm vào người khác, anh ấy đã một mình ra ngoài tự lập.
Càng không ai ngờ tới vào một đêm mưa sau khi kỳ thi đại học kết thúc của ba năm sau , anh ấy đột nhiên xông vào nhà tôi .
Anh ấy dứt khoát kéo tay áo tôi lên, nhìn thấy vết bớt hình trăng khuyết trên cánh tay tôi .
Anh ấy lẩm bẩm: "Thật sự đã bị bế nhầm rồi ..."
Đêm đó, anh ấy đã thức trắng để hút t.h.u.ố.c.
Anh ấy hỏi tôi có muốn quay về ngôi nhà thật sự của mình hay không .
Sau khi tôi qua đời, cũng chính là anh ấy đã ngồi trước mộ tôi với đôi mắt đỏ hoe vì thức đêm.
Anh ấy tự hỏi, liệu có phải ngay từ đầu anh ấy không nên đưa tôi trở về hay không .
Sau khi c.h.ế.t, linh hồn tôi đã phiêu dạt giữa không trung rất lâu, chứng kiến cảnh Thẩm Diệu từ một người hăng hái trở nên tiều tụy, sa sút.
Sau khi về nước, anh ấy đã muốn điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của tôi nhưng vì bằng chứng bị mất nên việc điều tra mãi không có tiến triển.
Cuối cùng, anh ấy quyết đấu với nhà họ Giang và nhà họ Nguyễn đến mức cả hai bên đều tổn thương nặng nề, thủ đoạn của anh ấy cực kỳ đen tối và tàn nhẫn.
Chaporia
Bình Luận (0)