Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh ấy sống độc thân cả đời, chưa đầy bốn mươi tuổi đã buông tay lìa đời.
Lúc này , tôi mới thấm thía được tình cảm thầm kín và sâu đậm mà Thẩm Diệu dành cho mình .
Tôi nhớ lại lúc mình mới đến nhà họ Nguyễn, vì môi trường thay đổi, thiếu cảm giác an toàn nên đã dốc hết sức để hòa nhập vào vòng vây của đám con cháu nhà giàu.
Tôi nhớ lại Nguyễn Hạ từng nói , tôi và Thẩm Diệu càng gần gũi thì chỉ khiến hoàn cảnh của cả hai thêm khó khăn.
Tôi nhớ lại việc mình đã cố tình theo đuổi Giang Kỳ - người trông cũng tạm được , chỉ để chuyển dời sự chú ý và tìm kiếm một điểm tựa mới trong cuộc sống sau khi phải rời xa Thẩm Diệu.
Tôi nhớ lại lúc Thẩm Diệu nói Giang Kỳ không hợp với tôi , tôi đã hét vào mặt anh ấy , bảo anh ấy đừng quản chuyện của mình .
Tôi nhớ mình đã khóc lóc bất lực với anh ấy : "Chỉ có làm như vậy , mọi người mới yêu quý tôi ."
Ánh mắt Thẩm Diệu lúc đó tràn đầy xót xa: "Nguyễn Đường, em không cần phải biến mình thành bất cứ ai cả."
"Người thật lòng yêu em sẽ yêu tất cả những gì thuộc về em."
Lúc đó tôi không tin, tôi cứ ngỡ tình yêu thương nào cũng đều có điều kiện đi kèm.
Tôi đã đi quá vội vàng mà quên mất việc phải ngoảnh lại nhìn .
Chẳng biết từ bao giờ, Thẩm Diệu đã cởi bỏ chiếc áo hoodie để khoác lên mình bộ vest sang trọng.
Anh ấy trở nên trưởng thành và vững chãi hơn.
Cũng không bao giờ nhắc lại giấc mơ âm nhạc của mình nữa.
Dường như anh ấy đang dùng hành động để nói với tôi rằng, anh ấy có thể trở nên đáng tin cậy hơn nữa.
Và tôi cũng không cần phải vì lấy lòng bất kỳ ai mà thay đổi bản thân mình .
Trái tim khẽ thắt lại , ký ức ùa về.
Hiện tại chính là một tuần sau khi chúng tôi xảy ra cuộc tranh cãi nảy lửa đó.
Ở kiếp trước , tháng sau anh ấy sẽ ra nước ngoài để khởi nghiệp và sinh sống.
Cho đến khi tôi c.h.ế.t anh ấy mới trở về.
Thẩm Diệu hít sâu một hơi vành mắt hơi đỏ, nhìn về phía tôi .
" Tôi coi như hôm nay em không được tỉnh táo, để tôi đưa em về nghỉ ngơi."
Tôi định nói rồi lại thôi, cuối cùng giữ im lặng.
Quả thực, dựa theo những gì tôi đã làm trước đây, Thẩm Diệu không tin cũng là chuyện bình thường.
Hơn nữa, hôm nay đầu óc tôi đúng là có chút không tỉnh táo.
Khi chưa dọn sạch được những chướng ngại vật trước mắt, chưa trả thù cho chính mình của quá khứ, thì nói những chuyện này ...
Vẫn còn quá sớm.
Nguyễn Hạ vốn là kẻ hay thù dai, tôi biết cô ta sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng như vậy .
Quả nhiên, ngày hôm sau , cô ta đã gửi lời mời tôi đi dự tiệc.
Cô ta nói giữa chúng tôi có chút hiểu lầm, đúng lúc trong hội bạn có người muốn tụ tập, nên muốn đưa tôi đi cùng cho khuây khỏa.
Trước đây, tôi là người thích tham gia những buổi tiệc tùng như vậy nhất.
Bất kể bọn họ sỉ nhục tôi dưới danh nghĩa trêu đùa như thế nào, tôi cũng đều nở nụ cười gượng gạo để hùa theo.
Cuối cùng, chỉ cần Nguyễn Hạ nói vài câu dỗ dành, tôi lại càng thêm ỷ lại vào cô ta , cảm thấy cô ta đối xử với mình quá tốt .
Sau này tôi mới hiểu, dù sao tôi cũng là thiên kim thật, Nguyễn Hạ cũng sợ tôi sẽ thay thế vị trí của cô ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trai-tim-ve-voi-duong/chuong-3.html.
]
Đầu tiên cô ta liên tục đả kích tôi , khiến tôi trở nên rụt rè, sợ sệt.
Sau đó lại dùng cách này để nhắc nhở rằng tôi không cùng đẳng cấp với bọn họ.
Rằng tôi là con gái của một bà lao công và một gã nghiện c.ờ b.ạ.c, giữa tôi và bọn họ là một vực thẳm ngăn cách.
Những lần đả kích như vậy càng nhiều, tôi lại càng mất tự tin.
Ở nhà hay ra ngoài tôi đều thể hiện ngày càng tệ hại, từ đó càng làm tôn lên sự ưu tú của cô ta .
Sống lại một đời, tôi sẽ không để cô ta toại nguyện nữa.
Nếu cô ta đã muốn tôi đi , vậy thì đừng có hối hận.
Tôi không còn ăn mặc giản dị, rộng thùng thình vì thiếu tự tin như trước nữa. Thay vào đó, tôi trang điểm kỹ lưỡng, chọn một chiếc váy dài cắt may ôm sát, diện mạo cực kỳ tinh tế.
Dù sao thì gen của bố mẹ ruột tôi cũng rất ưu tú, nếu chỉ xét riêng về nhan sắc, tôi ăn đứt Nguyễn Hạ.
Quả nhiên, khi tôi vừa bước vào phòng bao, mọi người lập tức im bặt.
Từng ánh mắt kinh ngạc đổ dồn lên người tôi .
Tôi thấy rõ trong mắt Giang Kỳ đang ngồi ở vị trí trung tâm hiện lên một tia kinh diễm đầy lạ lẫm.
Sắc mặt Nguyễn Hạ trông rất khó coi nhưng cô ta là người phản ứng lại sớm nhất: "Em gái, em đến rồi à ."
Anan
Đám tay sai của cô ta cũng lập tức lấy lại tinh thần: "Cũng biết vác mặt đến đây cơ à , bộ quên mất mình đã làm những gì rồi sao ?"
"Ăn nói xằng bậy trước mặt bao nhiêu người như thế, đúng là cái ngữ từ nhà nghèo đi ra , không lên nổi mặt bàn mà."
"Các cậu quên rồi sao ? Mẹ cô ta trước đây là người rửa bát thuê ở nhà hàng, bố là con ma đề. Gia đình như vậy thì dạy dỗ được người t.ử tế gì chứ?"
"Thì dạy ra cái ngữ lẳng lơ chứ gì! Nếu không sao mồi chài được anh Thẩm!"
"Haha, cô ta còn dám từ chối hôn ước với thiếu gia nhà họ Giang nữa chứ, nực cười thật, không biết mình nặng bao nhiêu cân sao ?"
"Hôm nay ăn mặc thành thế này là ý gì đây? Hối hận rồi à ? Muốn đến để quyến rũ Giang thiếu chứ gì?"
Giang Kỳ bừng tỉnh, lập tức ưỡn n.g.ự.c, ánh mắt thoáng qua tia đắc ý: "Nguyễn Đường, cô hối hận rồi à ?"
"Đừng bảo là cô nghĩ chỉ cần ăn diện một chút là tôi sẽ tha thứ cho cô nhé?"
"Hôm đó tôi đã nói rồi , dù tôi có …"
Tôi cười lạnh một tiếng, ngắt lời anh ta .
"Đủ rồi , tôi không rảnh tiếp chuyện anh ."
Tôi đưa tay về phía Nguyễn Hạ: " Tôi đến để lấy lại chiếc vòng tay của mẹ nuôi."
Sắc mặt Nguyễn Hạ cứng đờ.
Đám người bên cạnh cô ta mới là kẻ phản ứng trước : "Cô nói bậy bạ gì đó? Hạ Hạ làm sao có thể lấy chiếc vòng rách nát của một bà quét dọn chứ?!"
Cô ta thật sự đang cầm nó đấy.
Ngày trước tôi ngu ngốc, thấy Nguyễn Hạ khóc lóc trước mặt mình , bảo rằng chưa từng gặp mẹ ruột nên rất đau lòng, thế là tôi tin thật.
Tôi còn đưa chiếc vòng mẹ để lại cho mình cho cô ta để làm kỷ niệm.
Sau này , cô ta luôn để nó trong túi xách mang theo bên người , chỉ để khiến tôi tin rằng cô ta thật sự rất yêu quý mẹ nuôi của tôi .
Vì vậy , những lời nh.ụ.c m.ạ kia đều là do người khác nói , chẳng liên quan gì đến cô ta .
Từ đó khiến mối quan hệ giữa tôi và đám phú nhị đại này ngày càng tồi tệ.
Nhưng đời này , tôi sẽ không để cô ta toại nguyện nữa.
Tôi mỉm cười : "Ai mới là con gái của bà quét dọn? Mẹ ruột của tôi là Nguyễn phu nhân, dòng m.á.u đang chảy trong người tôi là m.á.u nhà họ Nguyễn. Trước đây tôi mới về thời gian ngắn không nói làm gì nhưng giờ đã qua bao lâu rồi , mọi người vẫn không nhớ kỹ sao ?"
Chaporia
Bình Luận (0)