Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nguyễn Hạ thì lại trút giận lên trợ lý của mình : "Nhìn cái gì mà nhìn , chưa thấy bao giờ à ? Giơ cái quạt cao lên chút đi , tôi sắp nóng c.h.ế.t rồi đây này !"
Sau khi diễn xong, tôi hít một hơi thật sâu để thoát khỏi cảm xúc của nhân vật. Nhìn xuống dưới , tôi thấy vị đạo diễn đang để lộ vẻ mặt hài lòng quen thuộc.
Trong khi đó, Nguyễn Hạ khi thử vai không những không nắm bắt được cảm xúc mà còn bị quên lời.
Sắc mặt cô ta cực kỳ tệ hại nhưng khi nhìn về phía tôi lại lộ ra vẻ vô cùng đắc ý.
Nhưng tôi biết , cô ta chẳng đắc ý được lâu nữa đâu .
Quả nhiên nửa tiếng sau , từ phòng nghỉ của nhà sản xuất, tiếng hét ch.ói tai của Nguyễn Hạ vang lên.
"Các người dám không dùng tôi ? Có biết tôi là ai không hả?"
Tiếng của nhà sản xuất còn lớn hơn cả cô ta : " Tôi mặc kệ cô là ai, có là ông trời con thì ở đây cũng vô dụng thôi!"
Nguyễn Hạ bị đuổi ra ngoài, cô ta lập tức nổi điên với cô trợ lý nhỏ: "Gọi điện cho Lâm Huệ ngay! Hỏi cho rõ chuyện này là thế nào?!"
Nguyễn Hạ đương nhiên không biết chuyện gì đang xảy ra .
Dẫu sao ở kiếp trước , cô ta có được vai diễn này là nhờ Lâm Huệ trong nhóm phú nhị đại của bọn họ giúp đỡ.
Nhà họ Lâm sở hữu công ty giải trí lớn nhất trong nước, giúp cô ta lấy một vai diễn thì có gì là khó.
Nhưng kiếp này , sau khi tôi nói những lời đó trong phòng bao lần trước .
Anan
Lâm Huệ đã nhờ người gửi quà cho tôi mấy lần , ý muốn kết giao đã quá rõ ràng.
Nên cô ấy đương nhiên sẽ không ra mặt giúp Nguyễn Hạ nữa.
Hơn nữa còn có một lý do...
Vừa quay người định rời đi , tôi đã bị một bàn tay kéo vào lối thoát hiểm.
Mùi nước hoa hương gỗ quen thuộc lập tức bao trùm lấy tôi .
"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o."
Giọng nam trầm ấm hơi khàn vang lên: "Miệng thì nói thích tôi , kết quả không những chẳng liên lạc mà đúng là không có việc thì chẳng thấy mặt đâu ."
Thẩm Diệu.
Nhà đầu tư mới mà tôi đã kéo về cho bộ phim này .
Tôi nghiêng đầu nhìn gương mặt của Thẩm Diệu, càng thấy kiếp trước mình đúng là mù quáng mới đi thích cái loại người như Giang Kỳ.
"Tối nay cùng ăn cơm nhé?"
Thẩm Diệu có vẻ đang rất vui: "Được thôi."
Nhưng rốt cuộc bữa tối này lại không thành.
Tôi bị một cuộc điện thoại của bố mẹ gọi về nhà gấp.
Vừa về đến nơi, tôi đã thấy Nguyễn Hạ đang ngồi khóc lóc sướt mướt bên cạnh mẹ .
Còn bố tôi thì đập mạnh điện thoại xuống bàn, gầm lên với tôi : "Quỳ xuống!"
Lúc này tôi mới chậm rãi nhìn vào tin tức trên màn hình điện thoại.
Đó là hot search trên Weibo.
Tin tức ghi: Nguyễn Hạ bị dị ứng bơ đậu phộng tại địa điểm thử vai, được xe cấp cứu đưa đi bệnh viện gấp.
Tại bệnh viện, có người chụp được ảnh mặt Nguyễn Hạ nổi đầy mẩn đỏ.
Thậm chí còn có phóng viên tìm đến tận nơi để phỏng vấn.
Nguyễn Hạ một mặt cố ý che mặt, một mặt thút thít như sắp khóc : "Là em gái tôi ... không , không phải đâu , không liên quan gì đến em ấy cả."
"Đây chỉ là một sự hiểu lầm thôi, có lẽ... chỉ là em ấy quá thích vai diễn này thôi."
Nguyễn Hạ vốn rất hay chia sẻ cuộc sống giàu sang của mình trên mạng, nên trước khi vào nghề đã tích lũy được một lượng người hâm mộ nhất định.
Cộng thêm việc hôm nay cô ta muốn dồn tôi vào chỗ c.h.ế.t, nên càng ra sức đẩy mạnh chiêu trò truyền thông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/trai-tim-ve-voi-duong/chuong-5.html.]
Rất nhanh sau đó, cư dân mạng đã tìm ra thông tin tôi cũng tham gia buổi thử vai ngày hôm nay.
Người hâm mộ của Nguyễn Hạ dễ dàng suy luận ra diễn biến câu chuyện: Tôi vì muốn cướp vai diễn của Nguyễn Hạ nên đã cố tình đưa cho chị ta chiếc bánh mì kẹp bơ đậu phộng, khiến chị ta dị ứng không thể thử vai, nhờ đó mà vai diễn này mới rơi vào tay tôi .
Thậm chí bên dưới còn đính kèm cả ảnh tôi đi mua bánh mì kẹp.
Tôi đúng là có mua thật.
Nhưng đó là vì buổi sáng tôi bận chuẩn bị cho buổi thử vai nên chưa kịp ăn gì, lúc đi ngang qua thấy đói nên mua đại một cái để trong túi, định bụng diễn xong mới ăn.
Có lẽ Nguyễn Hạ đã nhìn thấy và tình cờ chụp lại được .
Sau khi buổi thử vai thất bại, cô ta mới nghĩ ra màn kịch này .
Dị ứng đậu phộng nghiêm trọng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng.
Cô ta đúng là dám liều mạng thật.
Mẹ nhìn tôi với ánh mắt phức tạp nhưng bà vẫn kiên quyết: " Tôi tin Đường Đường sẽ không làm ra chuyện như vậy ."
Còn bố tôi thì lập tức định tội: "Mày hận chị mày đến thế sao ? Chuyện bế nhầm năm đó không thể trách nó, bây giờ mày về rồi , chúng ta cũng đâu có đối xử tệ bạc với mày."
"Tao thấy mày đúng là bị cái nhà kia dạy hư rồi , hạng bùn nhão không trát nổi tường! Nhà họ Nguyễn nhận mày về đúng là làm nhục gia môn!"
Nguyễn Hạ vẫn đứng một bên thút thít lau nước mắt: "Em gái, nếu em đã không thích chị, chị đi là được chứ gì."
"Đi đâu mà đi ?Nguyễn Đường mới là người phải đi !" Bố tôi ngắt lời cô ta : "Từ khi nó về cái nhà này , không chỉ không hòa hợp được với ai, mà tháng này còn gây ra bao nhiêu rắc rối? Biết thế này , tôi đã chẳng nhận nó về cho rồi !"
Mẹ tôi lập tức biến sắc: "Ông nói cái gì vậy hả?!"
"Đường Đường, mau nói cho mẹ nghe , rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Nguyễn Hạ không nói gì nhưng trong mắt lóe lên vẻ đắc thắng.
Tôi chẳng hiểu cô ta có gì mà đắc ý nữa.
Bố tôi đâu có thực lòng xót xa cho cô ta .
Chỉ là ông ta lo cô ta xảy ra chuyện thì không biết ăn nói sao với nhà họ Giang.
Đồng thời cũng sợ chuyện này rùm beng lên sẽ thành bê bối ảnh hưởng đến uy tín.
Quả nhiên, thấy tôi im lặng, ông ta bồi thêm một câu: "Lên mạng xin lỗi chị mày đi , đừng để truyền ra ngoài cái danh gia đình không hòa thuận."
Tôi tỏ vẻ do dự: "Nhất định phải lên mạng xin lỗi ạ?"
Nguyễn Hạ bật khóc thành tiếng: "Hay là thôi đi bố... chắc em ấy cũng chỉ nhất thời bốc đồng thôi..."
Tôi khẽ nhếch môi: "Đây là chính các người muốn tôi xin lỗi đấy nhé."
Tôi đứng ngay giữa phòng khách.
Sắp xếp lại các thông tin trong điện thoại một chút, sau đó đăng một đoạn video "xin lỗi ".
Video vừa được đăng tải lên.
Ứng dụng mạng xã hội ngay lập tức xuất hiện tình trạng giật lag thấy rõ.
Nguyễn Hạ đắc ý nói : "Không ngờ lại có nhiều người quan tâm đến chuyện này như vậy , máy chủ bên chị còn chẳng tải nổi nữa rồi ."
Tôi khẽ nhếch môi.
Quả nhiên, giây tiếp theo, sắc mặt Nguyễn Hạ đại biến.
"Nguyễn Đường, em đã đăng cái gì vậy !"
Thứ tôi đăng, dĩ nhiên là một vài thứ hay ho rồi .
Trước đó, tôi đã bí mật gặp trợ lý của Nguyễn Hạ.
Cô bé ấy vừa mới tốt nghiệp, đã phải chịu đựng sự thao túng tâm lý và bóc lột của Nguyễn Hạ từ lâu. Ngay khi tôi đề nghị hợp tác, cô bé đã bật khóc nức nở.
Dù sao cũng chỉ là một cô gái mới ngoài đôi mươi, dù không phải gia đình đại phú đại quý nhưng cũng được bố mẹ nâng niu như ngọc quý mà trưởng thành.
Chaporia
Bình Luận (0)