20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Hắn hé môi nhưng không nói nên lời.

 

Ta lại không dừng lại .

 

Những lời bị đè nén trong lòng suốt bao năm cuối cùng cũng có cơ hội nói ra .

 

“Thế t.ử luôn nói sẽ chăm sóc ta , nhưng ta muốn hỏi một câu.”

 

“Ngài định chăm sóc ta thế nào? Là để ta nhìn ngài cưới Tô cô nương vào cửa? Hay để ta ôm lấy cái danh phận bình thê kia , làm như không nhìn thấy sự thiên vị của ngài?”

 

“Hay là đợi sau này có hài t.ử, lại để hài t.ử của ta nhận người khác làm mẫu thân ?”

 

Sắc mặt Thẩm Nghiễn Chi đột nhiên thay đổi.

 

“A Ninh, ta chưa từng…”

 

“Chưa từng cái gì?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn .

 

“Chưa từng nghĩ sẽ khiến ta chịu ấm ức?”

 

“Hay chưa từng nghĩ sẽ khiến ta đau lòng?”

 

“Thế t.ử, ngài cho ta rất nhiều thứ.”

 

“Thể diện, bạc tiền, thân phận.”

 

“ Nhưng duy chỉ không có thứ ta muốn .”

 

Cả người Thẩm Nghiễn Chi đột nhiên cứng đờ.

 

“Cho nên ta rời đi , chẳng phải rất tốt sao ?”

 

“Ngài cưới được người trong lòng.”

 

“Ta cũng không cần ở lại chướng mắt ngài.”

 

“Từ nay về sau , đôi bên không còn nợ nần gì nhau .”

 

Thẩm Nghiễn Chi nhìn chằm chằm vào ta .

 

Như thể lần đầu tiên quen biết ta .

 

Cố Ninh của trước kia sẽ không bao giờ nói những lời như vậy .

 

Chỉ biết thuận theo hắn .

 

Dựa vào hắn .

 

Nhưng hiện tại, ta bình tĩnh đến mức gần như lạnh nhạt.

 

Dường như hắn đã không còn khả năng khiến tâm trạng ta d.a.o động nữa.

 

Rất lâu sau .

 

Giọng hắn khàn đặc.

 

“Cố Ninh.”

 

“Nàng thật sự không muốn ở lại chút nào sao ?”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ta nhìn hắn .

 

Từng chữ từng chữ nói rõ ràng.

 

“Không muốn .”

 

“Một chút cũng không muốn .”

 

Thẩm Nghiễn Chi không thể nói thêm được lời nào nữa.

 

 

Tang lễ của lão phu nhân kéo dài suốt bảy ngày.

 

Cả Hầu phủ treo đầy cờ trắng.

 

Ngày nào ta cũng quỳ canh linh đường, tiễn bà đoạn đường cuối cùng.

 

Thẩm Nghiễn Chi cũng ở đó.

 

Nhưng giữa chúng ta không còn nói với nhau thêm một câu nào nữa.

 

Chỉ là thỉnh thoảng ngẩng đầu lên.

 

Ta luôn phát hiện ánh mắt hắn đang dừng trên người mình .

 

Tựa như có ngàn vạn lời muốn nói .

 

Nhưng ta chưa từng đáp lại .

 

Ngày thứ bảy đưa tang.

 

Quan tài được chậm rãi khiêng ra khỏi cổng lớn Hầu phủ.

 

Ta quỳ xuống đất, dập đầu thật mạnh ba cái.

 

Trán đỏ bừng.

 

Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén mà rơi xuống.

 

Người thật lòng yêu thương ta trên đời này , lại ít đi một người .

 

Sau khi lễ đưa tang kết thúc.

 

Ta trở về viện.

 

Việc đầu tiên làm chính là bảo Xuân Đào thu dọn hành lý.

 

Xuân Đào đỏ hoe mắt hỏi:

 

“Cô nương thật sự muốn đi sao ?”

 

Ta khẽ gật đầu.

 

“Ừ.”

 

“Đến Giang Nam.”

 

Lần này sẽ không còn bất kỳ thay đổi nào nữa.

 

Cửa hàng, khế đất và ngân phiếu mà lão phu nhân để lại lần lượt được đưa tới.

 

Hầu gia đích thân hỏi han.

 

Hầu phu nhân còn chuẩn bị cho ta rất nhiều thứ dùng trên đường.

 

Bọn họ không giữ ta lại .

 

Bởi vì bọn họ biết .

 

Đó là di nguyện của lão phu nhân.

 

Cũng là lựa chọn của chính ta .

 

Từng món đồ trong viện được cất dần vào rương.

 

Tựa như dấu vết ta tồn tại trong Hầu phủ suốt mười sáu năm qua cũng đang từng chút từng chút biến mất.

 

Nhưng ngay đêm trước ngày rời đi .

 

Xuân Đào bỗng hoảng hốt chạy vào .

 

“Cô nương!”

 

“Không hay rồi !”

 

Ta đặt đồ trong tay xuống.

 

“Có chuyện gì?”

 

Xuân Đào thở hổn hển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-han-khuoc-lai-thoi/chuong-5.html.]

 

“Thế t.ử đã đưa Tô cô nương đi rồi !”

 

“Không chỉ vậy .”

 

“Thế t.ử còn cho phong tỏa luôn viện mà Tô cô nương ở suốt những năm qua.”

 

Ta chậm rãi ngẩng đầu.

 

Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Ngay giây tiếp theo.

 

Cửa viện bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra .

 

Thẩm Nghiễn Chi đứng ở đó.

 

Từng bước từng bước đi về phía ta .

 

Cuối cùng dừng lại trước mặt.

 

Hắn nhìn ta thật sâu.

 

Giọng nói khàn đặc đến mức gần như cầu xin.

 

“Cố Ninh.”

 

“Ta đã đưa nàng ấy đi rồi .”

 

“Vậy nàng có thể đừng đi nữa được không ?”

 

 

Xuân Đào bị ánh mắt của hắn dọa đến tái mặt.

 

Nhưng Thẩm Nghiễn Chi dường như không nhìn thấy bất kỳ ai khác.

 

Ánh mắt hắn chỉ chăm chăm dừng trên người ta .

 

“Cố Ninh.”

 

“Ta đã đưa Uyển Nhi đi rồi , nàng ấy sẽ không quay lại Hầu phủ nữa.”

 

“Nàng ở lại được không ?”

 

Giọng hắn khàn đặc.

 

Thậm chí còn mang theo một tia cầu xin gần như kẻ hèn mọn.

 

Đó là dáng vẻ mà suốt mười sáu năm quen biết , ta chưa từng thấy qua.

 

Nhưng ta chỉ cảm thấy hoang đường.

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn .

 

“Xuân Đào, ngươi ra ngoài trước đi .”

 

Xuân Đào lo lắng nhìn ta .

 

“Cô nương…”

 

“Ra ngoài đi .”

 

Lúc này Xuân Đào mới lưu luyến lui ra ngoài.

 

Cửa phòng đóng lại .

 

Trong phòng chỉ còn lại ta và Thẩm Nghiễn Chi.

 

Ta nhìn hắn .

 

“Thẩm Nghiễn Chi.”

 

“Có phải ngài cảm thấy mình rất si tình không ?”

 

Hắn sững người .

 

“Cái gì?”

 

Ta chậm rãi đứng dậy.

 

“Ngài đưa Tô Uyển đi rồi , cho nên ta phải cảm động đến rơi nước mắt mà ở lại ?”

 

“Ngài cho rằng đó là ân huệ sao ?”

 

Thẩm Nghiễn Chi theo bản năng nhíu mày.

 

“A Ninh, ta không có ý đó.”

 

“Vậy ngài có ý gì?”

 

Ta từng bước đi tới trước mặt hắn .

 

“Lúc ta thích ngài, ngài đã làm gì?”

 

“Ngài nói lễ bái đường ở miếu Nguyệt Lão không tính.”

 

“Ngài nói thân phận chúng ta cách biệt, chỉ có thể cho ta vị trí bình thê.”

 

“Bây giờ ta muốn đi , ngài lại chạy đến giữ ta lại .”

 

“Thẩm Nghiễn Chi.”

 

“Ngài không thấy buồn cười sao ?”

 

Sắc mặt hắn dần dần tái đi .

 

“Không phải như vậy .”

 

Ta cười lạnh.

 

“Không phải như vậy thì là thế nào?”

 

“Ngài thích ta sao ?”

 

Hơi thở Thẩm Nghiễn Chi khựng lại .

 

Nhưng ta đã thay hắn trả lời.

 

“Không.”

 

“Ngài căn bản không thích ta .”

 

“Ngài chỉ quen với việc ta thích ngài mà thôi.”

 

“Bây giờ ta không còn chạy theo ngài nữa, ngài lại không quen.”

 

Hắn đột nhiên ngẩng đầu.

 

“Ta không …”

 

“Ngài có .”

 

Ta lạnh lùng cắt ngang.

 

“Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần ngài quay đầu lại , ta sẽ đứng nguyên tại chỗ chờ ngài.”

 

“Chỉ cần ngài vẫy tay, ta sẽ lập tức đi theo.”

 

“Cho nên ngài chưa từng nghĩ ta sẽ rời đi .”

 

“Ngài thậm chí đã sắp xếp sẵn cả đời ta .”

 

“Để ta gả cho ngài.”

 

“Để ta nhìn ngài và Tô Uyển ân ái.”

 

“Để ta thay ngài quán xuyến Hầu phủ.”

 

“Để ta ôm cái danh phận bình thê kia mà cảm kích ngài.”

 

“Ngay từ đầu đến cuối, điều ngài nghĩ tới chỉ có bản thân mình .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...