Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Nghiễn Chi lảo đảo một cái, nhưng ta không hề mềm lòng.
“Ngài căn bản không quan tâm ta có bằng lòng hay không .”
“Bởi vì trong mắt ngài, ta sẽ luôn chờ ngài.”
“ Nhưng bây giờ ta không chờ nữa.”
“Cho nên ngài bắt đầu thấy không nỡ.”
“Ngài cho rằng chỉ cần đưa Tô Uyển đi , mọi thứ sẽ quay về như trước .”
Ta nhìn gương mặt trắng bệch của hắn .
Từng chữ từng chữ nói rõ ràng.
“Thẩm Nghiễn Chi.”
“Đó không phải thích.”
“Đó là hèn.”
Hắn giống như bị người ta đ.ấ.m mạnh một quyền.
Sắc mặt trắng bệch không còn chút m.á.u.
Môi khẽ động nhưng không nói nên lời.
Ta tiếp tục.
“Thứ không có được mới là thứ tốt nhất.”
“Mất đi rồi mới biết trân trọng.”
“Loại chuyện này ngài không thấy rất cảm động sao ?”
“ Nhưng ta chỉ thấy ghê tởm.”
“Lúc trước , khi ta nâng cả tấm chân tình dâng đến trước mặt ngài, ngài coi nó như giày rách.”
“Bây giờ trái tim ấy đã thu về rồi .”
“Ngài lại bám theo không buông.”
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào một câu hối hận của ngài sao ?”
Trong mắt Thẩm Nghiễn Chi hiện lên tia m.á.u đỏ.
“A Ninh…”
“Đừng gọi ta như vậy .”
Ta lạnh lùng nhìn hắn .
“Chẳng phải ngài luôn cảm thấy ta không xứng với ngài sao ?”
“Bây giờ còn làm ra bộ dạng này để làm gì?”
“Ngài có biết hiện tại ngài trông buồn cười đến mức nào không ?”
“Giống như một kẻ điên.”
Hai chữ cuối cùng vừa rơi xuống.
Thẩm Nghiễn Chi siết c.h.ặ.t nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
“Ta không phải kẻ điên.”
“Ta chỉ là…”
Giọng nói bỗng dừng lại .
Bởi vì ngay cả chính hắn cũng không biết phải giải thích thế nào.
Giải thích vì sao trước kia không biết trân trọng.
Bây giờ lại không nỡ buông tay.
Ta nhìn dáng vẻ chật vật ấy .
Bỗng giơ tay lên.
Chát!
Tiếng bạt tai vang vọng khắp căn phòng.
Thẩm Nghiễn Chi bị đ.á.n.h nghiêng đầu sang một bên.
Nửa gương mặt nhanh ch.óng hiện lên vết đỏ.
Nhưng hắn không né tránh.
Chỉ chậm rãi quay đầu lại nhìn ta .
Trong mắt thậm chí còn mang theo sự cố chấp bệnh hoạn.
“Đánh xong chưa ?”
Ta sững lại .
Hắn đột nhiên bước lên một bước.
“Chưa đủ thì cứ tiếp tục.”
“A Ninh.”
“Nàng muốn hận ta thế nào cũng được .”
“ Nhưng nàng không thể đi .”
Sắc mặt ta lập tức thay đổi.
“Thẩm Nghiễn Chi!”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nhưng hắn như không nghe thấy.
Từng bước từng bước ép sát.
“Cho dù nàng nói ta hèn cũng được .”
“Nói ta điên cũng được .”
“Ta nhận hết.”
“ Nhưng nàng không thể rời xa ta .”
“Cố Ninh.”
“Nàng không thể đi .”
Trong khoảnh khắc ấy .
Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng ta .
Hắn căn bản không phải thích.
Mà là không cam lòng.
Ta lùi một bước.
Hắn tiến thêm một bước.
Ánh mắt đầy vẻ cố chấp.
“Chẳng phải nàng nói thích ta sao ?”
“Thích nhiều năm như vậy .”
“Làm sao có thể nói không thích là không thích nữa?”
“Cố Ninh.”
“Nàng đang lừa
ta
.
”
“Rõ ràng nàng vẫn thích ta .”
Ta tức đến phát run.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-han-khuoc-lai-thoi/chuong-6.html.]
“Cút ra ngoài!”
Nhưng hắn đột nhiên nắm c.h.ặ.t cổ tay ta .
Lực tay lớn đến đáng sợ.
“Ta không buông.”
“Nàng muốn đi , ta sẽ nhốt nàng lại .”
“Giang Nam nàng không đi được .”
“Không ai có thể đưa nàng đi .”
Đúng lúc ấy .
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên.
Cửa viện bị người ta đạp mạnh mở tung.
Hầu phu nhân dẫn theo hơn mười gia đinh xông vào .
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sắc mặt bà lập tức thay đổi.
“Nghiễn Chi!”
Nhưng Thẩm Nghiễn Chi dường như không nghe thấy.
Vẫn siết c.h.ặ.t cổ tay ta .
“A Ninh.”
“Ta sai rồi .”
“Sau này nàng nói gì ta cũng nghe .”
“Nàng đừng đi nữa.”
Hầu phu nhân tức đến run người .
“Lôi Thế t.ử ra cho ta !”
Mấy gia đinh lập tức lao tới.
Nhưng Thẩm Nghiễn Chi từ nhỏ luyện võ.
Vậy mà lại hất văng hai người ra ngoài.
Nước mắt Hầu phu nhân lập tức rơi xuống.
“Lão phu nhân mới đi chưa được bao lâu.”
“Con định ép c.h.ế.t tất cả chúng ta hay sao ?”
Câu nói ấy cuối cùng cũng khiến động tác của hắn khựng lại trong chớp mắt.
Đúng lúc đó, lão quản gia phía sau nghiến răng, cầm chiếc giá hoa bên cạnh đập mạnh xuống.
Bốp!
Một tiếng trầm đục vang lên.
Thân thể Thẩm Nghiễn Chi lảo đảo.
Cuối cùng ngã xuống đất, hoàn toàn mất đi ý thức.
Hầu phu nhân ngồi phịch xuống ghế.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Bà nhìn đứa con trai đã ngất đi , rồi lại nhìn về phía ta .
Rất lâu sau mới khàn giọng nói :
“A Ninh.”
“Trời vừa sáng, con hãy rời đi đi .”
Ta im lặng một lúc.
Sau đó chậm rãi quỳ xuống, dập đầu với bà một cái.
“Đa tạ phu nhân.”
Hầu phu nhân nhắm mắt lại .
Nước mắt lặng lẽ chảy xuống theo gò má.
“Là Hầu phủ có lỗi với con.”
…
Hôm sau , trời còn chưa sáng hẳn, ta đã rời khỏi Hầu phủ.
Không kinh động bất kỳ ai.
Chỉ đến trước linh vị của lão phu nhân, thắp cho bà nén nhang cuối cùng.
Làn khói nhang chậm rãi bay lên.
Ta khẽ nói :
“Tổ mẫu, A Ninh sắp đi rồi .”
“Kiếp này , người có thể yên tâm về con rồi !”
Một cơn gió từ ngoài cửa thổi vào .
Ánh nến khẽ lay động.
Mơ hồ như có người dịu dàng đáp lại một tiếng.
Xe ngựa chậm rãi rời khỏi kinh thành.
Ta vén rèm lên, nhìn cánh cổng Hầu phủ ngày càng xa.
Xuân Đào ngồi bên cạnh bóp chân cho ta .
Ta quay sang mỉm cười với nàng.
…
Giang Nam đẹp hơn trong tưởng tượng của ta rất nhiều.
Mùa xuân có mưa bụi lất phất.
Mùa hạ có hương sen thoang thoảng.
Những cửa hàng mà lão phu nhân để lại đều nằm ở vị trí rất tốt .
Ta mời chưởng quầy quản lý việc buôn bán tơ lụa.
Còn bản thân thì theo tiên sinh quản lý sổ sách, học cách tính toán.
Trước đây ở Hầu phủ, ta học quy củ lễ nghi.
Còn bây giờ, ta học cách kiếm bạc.
Ban đầu rất nhiều người không hiểu.
Một cô nương như ta , ngày ngày canh giữ cửa hàng để làm gì?
Nhưng ta lại làm rất tốt .
Năm đầu tiên, ta kiếm được ba ngàn lượng bạc.
Năm thứ hai, cửa hàng mở rộng thành bốn gian.
Năm thứ ba, ta còn mua được một tòa tiểu viện của riêng mình .
Trong sân trồng đầy hải đường.
Việc Xuân Đào thích làm nhất mỗi ngày chính là ngồi dưới gốc cây đếm ngân phiếu.
Nàng thường cười cảm thán:
“Cô nương, hiện giờ chúng ta sống tự tại hơn ở Hầu phủ năm xưa nhiều rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)