20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Ta chỉ cười mà không đáp.

 

Hai chữ “tự tại” ấy còn đáng quý hơn muôn vàn vinh hoa phú quý.

 

Về sau , ta mở một nữ học đường ở Giang Nam.

 

Chuyên dạy những cô nương nghèo khổ học chữ.

 

Rất nhiều người nói ta ngốc.

 

Kiếm được bạc rồi , vì sao còn mang đi cho người khác?

 

Nhưng ta luôn nhớ đến lời của vị lão tiên sinh trên đường lưu đày ở kiếp trước .

 

Nữ t.ử không nhất định phải sống dựa vào phu gia.

 

Có những lời như vậy , luôn phải có người nói cho nhiều người biết hơn.

 

Thế là học đường cứ mở năm này qua năm khác.

 

Từ mười mấy học trò.

 

Đến vài chục người .

 

Rồi hơn trăm người .

 

Nhiều năm sau , thậm chí còn có cô nương thi vào thư viện, trở thành nữ tiên sinh .

 

Các nàng đến cảm tạ ta .

 

Nhưng ta biết , người ta cứu chưa từng là người khác, mà là Cố Ninh năm ấy .

 

Người từng bị nhốt trong hậu viện Hầu phủ, không nhìn thấy trời cao biển rộng.

 

Năm thứ tư sau khi rời khỏi Hầu phủ.

 

Từ kinh thành truyền đến tin tức.

 

Hầu phủ xảy ra chuyện.

 

Giống hệt như kiếp trước .

 

Bị cuốn vào tranh đấu phe phái trong triều, cuối cùng chịu liên lụy mà mắc tội.

 

Khi nghe tin, Xuân Đào sợ đến trắng bệch cả mặt.

 

“Cô nương!”

 

Ta chỉ lặng lẽ đặt chén trà xuống.

 

Thật ra ba năm trước .

 

Ta đã bắt đầu bố trí từ sớm.

 

Ta không thể nói mình sống lại một đời.

 

Cũng không thể nói cho họ biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.

 

Cho nên chỉ có thể mượn danh nghĩa làm ăn buôn bán, kín đáo nhắc nhở Hầu gia.

 

Thế cục triều đình sắp thay đổi.

 

Lương thảo biên quan sẽ xảy ra vấn đề.

 

Có vài người tuyệt đối không nên kết giao.

 

Ban đầu Hầu gia nửa tin nửa ngờ.

 

Nhưng về sau , từng chuyện một đều lần lượt ứng nghiệm.

 

Ông cuối cùng cũng bắt đầu coi trọng.

 

Từng bước rút lui khỏi vòng xoáy.

 

Bán đi một phần gia sản.

 

Âm thầm tích trữ bạc tiền.

 

Thậm chí còn chuẩn bị sẵn đường lui.

 

Vì vậy , lần này tuy Hầu phủ vẫn bị liên lụy nhưng không thê t.h.ả.m như kiếp trước .

 

Tước vị bị tước bỏ.

 

Gia sản bị tịch thu.

 

Cả nhà bị lưu đày đến phương Nam, nhưng tất cả đều còn sống.

 

Không có cảnh nhà tan cửa nát.

 

Cũng không có ai c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét trên đường.

 

Trong lúc lưu đày.

 

Ta dùng danh nghĩa ẩn danh gửi đến mấy xe lương thực và d.ư.ợ.c liệu.

 

Lại bỏ tiền dàn xếp quan sai dọc đường.

 

Đảm bảo họ sẽ không bị quan sai cố ý làm khó.

 

Từ đầu đến cuối, ta chưa từng lộ mặt.

 

Chỉ để thương hội đứng ra xử lý.

 

Nhưng Hầu gia là người thông minh.

 

Sau khi đến phương Nam.

 

Ông nhờ người gửi đến cho ta một bức thư.

 

Trong thư chỉ có một câu ngắn ngủi.

 

“A Ninh, đại ân không lời nào cảm tạ hết.”

 

Ta nhìn bức thư ấy thật lâu.

 

Cuối cùng bỏ nó vào chậu than đốt sạch.

 

Có những ân tình không cần phải nói rõ.

 

Ta vẫn nhớ.

 

Bọn họ từng thật lòng đối xử tốt với ta .

 

Như vậy là đủ rồi .

 

 

Lại thêm hai năm nữa.

 

Hầu phu nhân đến Giang Nam.

 

Nói chính xác hơn là đi ngang qua nơi này .

 

Bà già đi rất nhiều so với trước kia .

 

Nhưng cũng không đến mức sa sút như tưởng tượng.

 

Vừa nhìn thấy ta , vành mắt bà đã đỏ lên.

 

“A Ninh.”

 

Ta đứng dậy hành lễ.

 

“Phu nhân.”

 

Hầu phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta .

 

Rất lâu không nói nên lời.

 

Cuối cùng chỉ vừa rơi nước mắt vừa mỉm cười .

 

“Tốt.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-han-khuoc-lai-thoi/chuong-7.html.]

“Tốt lắm.”

 

Bà nhìn tiểu viện phía sau ta .

 

Nhìn đám học trò trong học đường.

 

Nhìn những cây hải đường đang nở rộ trong sân.

 

Niềm vui mừng và an ủi trong mắt gần như không thể che giấu.

 

“Nếu lão phu nhân biết hiện giờ con sống tốt như vậy , nhất định sẽ rất vui.”

 

Sống mũi ta hơi cay.

 

Khẽ gật đầu.

 

“Con cũng nghĩ như vậy .”

 

Hầu phu nhân ở lại chỗ ta ba ngày.

 

Trước lúc rời đi , bà do dự rất lâu.

 

Cuối cùng vẫn hỏi ra cái tên ấy .

 

“Nghiễn Chi…”

 

Thần sắc ta bình thản.

 

“Ngài ấy thế nào rồi ?”

 

Hầu phu nhân trầm mặc một lúc rồi cười khổ.

 

“Không được tốt lắm.”

 

Thì ra sau khi Hầu phủ gặp chuyện.

 

Thẩm Nghiễn Chi như biến thành một người khác.

 

Hắn không cưới Tô Uyển.

 

Thậm chí không gặp lại nàng nữa.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Cũng từ chối tất cả các mối hôn sự.

 

Những năm bị lưu đày.

 

Hắn ngày càng ít nói .

 

Vị Thế t.ử gia khí phách ngút trời năm nào giờ gần như chẳng mở miệng.

 

Sở thích lớn nhất lại là uống rượu.

 

Mỗi lần say.

 

Hắn đều lặp đi lặp lại một cái tên.

 

Khi kể những chuyện ấy .

 

Hầu phu nhân vẫn luôn quan sát thần sắc của ta .

 

Nhưng ta chỉ lặng lẽ lắng nghe .

 

Giống như đang nghe câu chuyện của một người xa lạ.

 

Cuối cùng bà thở dài rồi không nói tiếp nữa.

 

Trước lúc chia tay, Hầu phu nhân nắm lấy tay ta .

 

“A Ninh.”

 

“Vâng?”

 

“Đừng quay đầu lại .”

 

Ta hơi sững người .

 

Hầu phu nhân đỏ hoe mắt nhưng vẫn mỉm cười .

 

“Nó nợ con quá nhiều.”

 

“Hiện giờ con sống như vậy rất tốt .”

 

“Thật sự rất tốt .”

 

 

Tháng thứ hai sau khi Hầu phu nhân rời đi .

 

Ta nhận được một bức thư.

 

Không đề tên người gửi, nhưng ta nhận ra nét chữ ấy .

 

Là của Thẩm Nghiễn Chi.

 

Bức thư rất mỏng.

 

Bên trong chỉ có một câu.

 

“A Ninh, hải đường nở chưa ?”

 

Ta nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

 

Cuối cùng gấp bức thư lại thả vào chậu than.

 

Ngọn lửa từng chút một nuốt chửng trang giấy.

 

Giống như nuốt chửng những năm tháng đã xa từ lâu.

 

Ngoài sân, hoa hải đường đang nở rực rỡ.

 

Xuân Đào ôm sổ sách chạy vào .

 

“Cô nương!”

 

“Cửa hàng mới ở phía đông thành có lãi rồi !”

 

Trong học đường vang lên tiếng đọc sách trong trẻo của các cô nương.

 

Xa xa, mưa bụi phủ kín Giang Nam.

 

Những con thuyền lướt qua dòng sông mang theo làn gió xuân của một năm mới.

 

Ta đứng dưới gốc hải đường mỉm cười thư thái và tự tại.

 

Kiếp này .

 

Ta không gả cho Thẩm Nghiễn Chi.

 

Không bị nhốt trong hậu viện.

 

Không mất đi hài t.ử.

 

Cũng không c.h.ế.t trên đường lưu đày.

 

Ta có tiểu viện của riêng mình .

 

Có việc làm ăn của riêng mình .

 

Có học trò của riêng mình .

 

Và có cuộc đời của chính mình .

 

Về phần Thẩm Nghiễn Chi.

 

Sự hối hận, tiếc nuối và nhớ nhung của hắn đều không còn liên quan đến ta nữa.

 

Một cánh hoa hải đường rơi xuống vai.

 

Ta đưa tay nhẹ nhàng phủi đi .

 

Rồi xoay người bước về phía có ánh sáng rực rỡ hơn.

 

Không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa.

 

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...