Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
" Nhưng ta không yên tâm về chàng ..."
Vành mắt ta đỏ hoe.
Thế nhưng mặc cho ta nói thế nào, Tiêu Cảnh vẫn không chịu nhượng bộ.
"A Chiêu, ngoan nào."
Hắn nắm lấy tay ta , giọng điệu nghiêm túc.
"Dịch bệnh ở Giang Nam hoành hành dữ dội, quá mức nguy hiểm.
"Thân thể nàng yếu, tới đó cũng không giúp được gì, ngược lại còn khiến ta phân tâm.
"Nàng cứ ngoan ngoãn ở kinh thành chờ ta trở về, được không ?"
Ta biết hắn nói đúng.
Nhưng nỗi bất an trong lòng thế nào cũng không thể xua đi .
Cuối cùng, ta vẫn không thắng nổi hắn .
Trước khi lên đường, dựa vào ký ức của kiếp trước , ta kể cho hắn nghe triệu chứng của bệnh nhân vùng dịch cùng những phương t.h.u.ố.c có thể dùng tới, để hắn và các thái y chuẩn bị trước .
Nghe xong, hắn thoáng sững người .
Nhưng hắn không hỏi thêm điều gì.
Chỉ lặng lẽ ghi nhớ từng điều một.
Sau đó dịu dàng xoa đầu ta rồi xoay người lên ngựa.
Tiếng vó ngựa dần dần xa đi .
Gió dài tung bay vạt áo của hắn .
Hắn ngoái đầu lại , vẫy tay với ta .
Giọng nói sáng sủa mà kiên định:
"Chờ ta trở về!"
…
Sau khi Tiêu Cảnh rời đi , quả nhiên Tiêu Dục bắt đầu thường xuyên tới phủ.
Ban đầu hắn còn khá khách sáo.
Mượn cớ thăm hỏi muội muội của Thái t.ử phi để mang tới vài món trang sức và điểm tâm.
Bị ta từ chối nhiều lần , hắn dần mất kiên nhẫn.
Cuối cùng trực tiếp xông vào phủ, đuổi hết người hầu ra ngoài rồi chặn ta trong hoa sảnh.
"Giang Vân Chiêu, rốt cuộc nàng còn muốn tránh mặt ta tới bao giờ?"
Ta lùi lại một bước, miễn cưỡng giữ bình tĩnh.
"Thái t.ử điện hạ, ta đã là người có phu quân.”
"Điện hạ tùy tiện xông vào như vậy thật sự không hợp lễ nghĩa."
"Không hợp lễ nghĩa?"
Hắn cười lạnh, bước lên phía trước rồi kéo mạnh ta vào lòng.
"Nàng và ta đã ở bên nhau nhiều năm như thế, chuyện gì cũng đã làm rồi .
"Vậy nàng nói thử xem, không hợp ở chỗ nào?"
Ta sợ đến mức hồn vía lên mây, chỉ sợ đám hạ nhân bên ngoài nghe thấy, vội vàng đưa tay bịt miệng hắn .
"Điện hạ cẩn ngôn!"
Thấy ta hoảng hốt như vậy , giọng hắn cuối cùng cũng dịu xuống vài phần.
"A Chiêu, vì sao nàng mãi không hiểu lòng ta ?”
"Lúc mới sống lại , thấy A Hy tìm được cây trâm, trong lòng ta quả thực rất vui.”
" Nhưng sau đó ta phát hiện, ta không chịu nổi việc nàng ở bên Tiêu Cảnh.”
"Sự ghen ghét ấy thậm chí còn vượt qua cả niềm vui khi được gặp lại A Hy."
Hắn khẽ siết lấy vai ta .
"Ta từng đi tìm mẫu hậu, cầu xin người thay đổi thánh chỉ ban hôn.”
" Nhưng người nói nữ nhi phủ thừa tướng khác với người thường, hoàng gia tuyệt đối không thể bạc đãi, nên đã từ chối ta , còn phạt ta đóng cửa suy ngẫm."
Ta nghe vậy thì sững sờ.
Kiếp trước hắn toàn tâm toàn ý đều là tỷ tỷ.
Thậm chí chưa từng nảy sinh ý định thay đổi hôn ước.
Vậy mà bây giờ, vì một người chẳng liên quan như ta , hắn lại làm tới mức này .
Đúng là điên rồi .
Thấy ta thất thần, hắn tưởng rằng ta đã động lòng, giọng nói càng thêm mềm mỏng:
"A Chiêu, nàng cho ta thêm một cơ hội được không ?”
"Ta sẽ bẩm báo với phụ hoàng, để nàng
làm
Thái t.
ử phi.”
"Đợi sau này ta đăng cơ, sẽ phong nàng làm hoàng hậu.”
"Cho đến bây giờ ta vẫn chưa chạm vào A Hy.”
"Chính là vì muốn dành lần đầu tiên cho nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/van-chieu-trung-sinh-ky/chuong-6.html.]
"Nàng đi cùng ta đi .”
"Để ta bù đắp cho nàng, được không ?"
"Không thể nào!"
Dạ dày ta cuộn lên một trận buồn nôn, suýt nữa đã ói ra .
Ta vội vàng đẩy hắn ra .
"Nếu điện hạ biết nữ nhi phủ thừa tướng không giống người khác, hôm nay càng không nên tới đây.”
"Điện hạ hành động bốc đồng như vậy , bệ hạ và hoàng hậu sẽ không đồng ý.”
"Phụ thân ta sẽ không đồng ý.”
"Tiêu Cảnh càng không thể đồng ý!"
"Tiêu Cảnh?"
Sắc mặt Tiêu Dục từ từ trầm xuống.
"Đến nước này rồi ...
"Chẳng lẽ nàng vẫn cho rằng hắn còn có thể trở về sao ?"
…
Tim ta thắt lại .
"Người có ý gì?"
Khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
"Nàng nghĩ kiếp trước Tiêu Cảnh c.h.ế.t như thế nào?”
"Là ta ."
"Chính ta đã sai người b.ắ.n tên, khiến hắn ngã xuống vực sâu, c.h.ế.t không toàn thây.”
"Kiếp trước ta có thể khiến hắn c.h.ế.t nơi chiến trường.”
"Kiếp này cũng có thể khiến hắn c.h.ế.t trong vùng dịch."
Hắn nghiêng đầu, nụ cười tàn nhẫn đến đáng sợ.
"Đó là vùng dịch đấy.”
"C.h.ế.t thêm một người , nàng đoán xem có ai nghi ngờ không ?"
Máu trong người ta như đông cứng lại .
Ta không thể tin nổi nhìn hắn .
"Người điên rồi sao ?"
" Đúng ! Ta điên rồi !"
Hắn hoàn toàn mất khống chế, đột nhiên gầm lên.
"Ta bị nàng ép đến phát điên!”
"Hôm nay nàng đi với ta cũng phải đi .”
"Không đi với ta , ta trói cũng phải trói nàng đi !"
Nói xong, hắn chẳng thèm để ý trong viện vẫn còn hạ nhân.
Trực tiếp kéo cổ tay ta .
Lôi ta ra ngoài.
…
Đến ngày thứ năm bị giam trong Đông Cung, ta vẫn không chịu dùng bữa.
Tiêu Dục ngồi đối diện nhàn nhã uống trà , thần sắc ung dung tự tại:
"A Chiêu, nàng hà tất phải làm vậy ?”
"Trên dưới phủ Cửu hoàng t.ử đều đã nằm trong tay ta . Dù nàng có c.h.ế.t đói ở đây, cũng sẽ chẳng có ai biết ."
Ta chống người ngồi dậy, khàn giọng nói :
"Nếu ta c.h.ế.t trong Đông Cung, phụ thân ta nhất định sẽ không bỏ qua."
Tiêu Dục bật cười khinh miệt:
"Nhạc phụ à ? Bây giờ ông ấy còn lo cho bản thân chưa xong, e rằng chẳng còn tâm trí quan tâm tới nàng đâu ."
Tim ta thót lại .
"Ngươi đã làm gì phụ thân ta ?"
Tiêu Dục thản nhiên thổi lớp bọt trà trên mặt chén:
"Thừa tướng gần đây qua lại rất thân thiết với tướng lĩnh Bắc Cảnh. Trong thư toàn là những lời như hiệu trung, khởi sự.”
"Phụ hoàng đang nổi giận, nàng nói xem ông ấy có gấp hay không ?"
"Ngươi..."
Lòng ta lạnh buốt như rơi xuống hầm băng.
Phụ thân cả đời trung thành vì nước, chưa từng có dù chỉ nửa phần ý định mưu phản.
Bây giờ lại bị vu cho tội phản quốc.
Tất cả đều là vì ta .
"Phụ thân ta nhất định sẽ tìm được cách chứng minh trong sạch."
"Chữ viết và ấn tín đều có đủ, ông ấy lấy gì để chứng minh?"
Chaporia
Bình Luận (0)