Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiêu Dục đặt chén trà xuống.
Giọng nói rất nhẹ, nhưng từng chữ đều ép người tới nghẹt thở.
" Nhưng nếu ta đứng ra dàn xếp thì tình thế sẽ khác.”
"Ta vốn có giao tình với người ở Bắc Cảnh. Muốn tìm một kẻ thế mạng chẳng phải chuyện khó.”
"Chỉ xem nàng có chịu gật đầu hay không thôi."
Ta vừa hận vừa sợ.
Mím môi, không nói gì.
Tiêu Dục đứng dậy đi tới cửa, ngoái đầu nhìn ta :
"A Chiêu, nàng nghĩ cho kỹ.”
"Một khi phủ thừa tướng sụp đổ, nàng và A Hy sẽ không còn là đích nữ phủ thừa tướng cao cao tại thượng nữa.”
"Đến lúc đó, nàng vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay ta .”
"Là cứu phụ thân nàng, bình bình an an ở bên ta .”
"Hay trơ mắt nhìn ông ấy thân bại danh liệt, mang oan mà c.h.ế.t, còn nàng bị ép ở lại bên ta .”
"Tất cả đều nằm trong một ý niệm của nàng."
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
"Suy nghĩ cho kỹ đi .
"Thời gian ta để lại cho nàng không còn nhiều nữa."
…
Sau khi Tiêu Dục rời đi , ta ngã phịch xuống trong phòng, hoàn toàn mất hết chủ ý.
Hắn quá hiểu cách khống chế ta .
Tính mạng của phụ thân .
Vinh nhục của cả gia tộc.
Ta căn bản không dám đ.á.n.h cược.
Huống chi Tiêu Cảnh vẫn còn ở Giang Nam, sống c.h.ế.t chưa rõ.
Suy nghĩ hết lần này tới lần khác, cuối cùng ta vẫn bưng cơm lên ăn sạch.
Bất kể là trốn chạy hay chờ thời cơ, cũng phải có sức lực mới được .
Mấy ngày tiếp theo, ta giả vờ thỏa hiệp, âm thầm ghi nhớ quy luật đổi ca của thị vệ Đông Cung.
Đợi tới một đêm trăng tối gió lớn, nhân lúc bọn họ bàn giao, ta chuẩn bị lén bỏ trốn.
Ai ngờ mới chạy được vài bước đã bị phát hiện.
"Đứng lại !"
Ngay lúc ta tưởng mình không thể thoát nổi, xung quanh bỗng xuất hiện mấy hắc y nhân.
Chỉ trong chớp mắt đã khống chế toàn bộ thị vệ.
"A Chiêu, mau đi !"
Một nữ t.ử cũng mặc đồ đen kéo tay ta rồi cắm đầu chạy.
Là tỷ tỷ!
Ta sững sờ.
Từ khi ta bị bắt tới Đông Cung, Tiêu Dục đã giam lỏng tỷ ấy .
Vậy tỷ ấy vào đây bằng cách nào?
Vừa chạy, tỷ tỷ vừa giải thích:
"Tiêu Dục bị triệu vào cung diện thánh rồi . Bây giờ hắn lo cho bản thân còn chưa xong, làm gì có thời gian quản chúng ta !"
Hóa ra trước khi rời kinh, Tiêu Cảnh không yên tâm về ta nên đã để lại ám vệ âm thầm theo dõi động tĩnh trong phủ.
Ngay từ ngày đầu tiên Tiêu Dục tới cửa, tin tức đã được bồ câu đưa tới Giang Nam.
Những triệu chứng dịch bệnh và phương t.h.u.ố.c ta kể cho hắn , hắn đều đem ra sử dụng.
Chỉ trong vài ngày đã ổn định được tình hình.
Lại thêm việc có người âm thầm hạ độc ở Giang Nam.
Hắn nhờ cẩn trọng mà tránh được , càng thêm lo lắng cho sự an nguy của ta nên lập tức quay về kinh trước thời hạn.
Trước khi trở về, hắn còn bắt được người của Tiêu Dục cài trong vùng dịch, thu được chứng cứ hắn lợi dụng chức quyền, cố ý hại người .
Mấy ngày bí mật hồi kinh,
hắn
lần
theo manh mối, tìm
ra
kẻ
làm
giả thư từ, vu oan phụ
thân
ta
mưu phản.
Lúc này , Tiêu Cảnh đang mang theo nhân chứng vật chứng đối chất với Tiêu Dục trước mặt bệ hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/van-chieu-trung-sinh-ky/chuong-7.html.]
Tiêu Dục không thể phân thân .
Tỷ tỷ mới tìm được cơ hội dẫn theo ám vệ của Tiêu Cảnh xông vào cứu ta .
Ta theo tỷ tỷ lao ra khỏi Đông Cung, chạy thẳng về phía cổng cung.
Từ xa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia , hốc mắt ta lập tức nóng lên.
Tiêu Cảnh sải bước đi tới, kéo ta ôm c.h.ặ.t vào lòng.
"Thái t.ử thất đức, chứng cứ vô cùng xác thực. Phụ hoàng đã hạ chỉ phế bỏ ngôi vị trữ quân của hắn , giam cầm vĩnh viễn.”
"Từ nay về sau , hắn sẽ không thể làm hại nàng nữa."
Tảng đá đè nặng trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống.
Ta quay sang khuyên tỷ tỷ:
"Tỷ tỷ, nhân lúc tình thế đang hỗn loạn, tỷ cũng mau chạy đi !"
Tỷ ấy bình tĩnh lắc đầu.
"Hôn sự do hoàng gia ban xuống, đâu phải muốn chạy là chạy được .”
"Chỉ cần ta còn sống một ngày, ta vẫn là Thái t.ử phi."
Tỷ ấy siết c.h.ặ.t t.a.y ta .
"Muội muội yên tâm.”
"Ta tự có nơi để đi ."
…
Đêm thái t.ử bị phế, Đông Cung bất ngờ bốc cháy.
Biển lửa nhuộm đỏ nửa tòa hoàng thành.
Tiêu Dục và đám cung nhân đều được cứu ra ngoài, không ai thương vong.
Chỉ có Thái t.ử phi Giang Vân Hy bỏ mạng trong biển lửa.
Thứ còn sót lại chỉ là một t.h.i t.h.ể cháy đen, không thể nhận dạng.
Phụ thân và mẫu thân nghe tin dữ, khóc đến gần như ngất lịm.
Ta không đành lòng nhìn cảnh ấy , chỉ đành sai người thân tín báo tin cho họ.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Tiêu Cảnh chủ động xin chỉ đến biên cương trấn thủ.
Bệ hạ chuẩn tấu, còn ban cho hắn đất phong ở Nam Cảnh.
Nơi đó bốn mùa như xuân.
Trời cao đất rộng.
Cách kinh thành ngàn dặm.
Bệ hạ nói , nếu nhớ nhà thì cứ trở về bất cứ lúc nào.
Nhưng cả hai phụ t.ử đều hiểu rõ.
Bao năm qua Tiêu Cảnh ở bên cạnh phụ thân mình , chưa từng nhận được chút tình thân nào.
Lần rời đi này là quyết tâm rời xa triều đình.
Sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Chớp mắt đã năm năm trôi qua.
Phụ thân cáo lão hồi hương, đưa mẫu thân tới Nam Cảnh.
Ông bế đứa con của ta và Tiêu Cảnh, cười đến không khép nổi miệng.
Không ngừng khen đứa bé có đôi mắt giống Tiêu Cảnh, tính cách lại giống ta .
Mẫu thân đứng bên cạnh nhìn , mắt đỏ hoe.
"Không biết tỷ tỷ con giờ sống thế nào rồi ..."
Bà còn chưa dứt lời, ngoài cửa đã vang lên tiếng cười .
Tỷ tỷ dắt theo một bé trai bốn tuổi bước vào .
Đi phía sau là vị thủ lĩnh ám vệ năm xưa cứu ta khỏi Đông Cung.
Bây giờ hắn là tỷ phu của ta , cũng là phó tướng trong quân đội biên cảnh.
Mẫu thân sững người trong chốc lát rồi lao tới ôm chầm lấy tỷ tỷ, khóc không thành tiếng.
Phụ thân đứng một bên vừa khóc vừa cười .
Đến đây, cả gia đình cuối cùng cũng đoàn tụ.
Nhắc tới tình hình kinh thành, phụ thân lại nói về Tiêu Dục.
Trong triều đã lập thái t.ử mới từ lâu.
Tiêu Dục không hề biết hối cải, bị giam lỏng trong phủ, không còn cơ hội xoay người .
Chaporia
Bình Luận (0)