Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ban đầu hắn từng làm loạn, đòi gặp ta , còn nhờ phụ thân chuyển thư cho ta .
Nhưng người sai ngay từ đầu, có cố chấp đến đâu thì được ích gì?
Phụ thân đã đốt lá thư ấy ngay trước mặt hắn .
Biết rõ không còn hy vọng, từ đó hắn không nhắc tới nữa.
Ngày ngày chỉ chìm trong rượu.
Nam Cảnh tự do rộng lớn.
Những chuyện cũ phức tạp nơi kinh thành, ta đã dần quên mất.
Chỉ có một nghi vấn ngày càng rõ ràng hơn.
Kiếp này , Tiêu Cảnh tâm tư kín kẽ, làm việc chu toàn .
Mọi bố cục của Tiêu Dục đều bị hắn lần lượt hóa giải.
Rõ ràng hắn có thủ đoạn và tâm cơ như vậy .
Vì sao kiếp trước lại c.h.ế.t trên chiến trường?
Ta từng hỏi hắn một lần .
Hắn nắm lấy tay ta , đặt lên môi hôn nhẹ:
"Ai mà biết được ?”
"Có lẽ ông trời thấy ta đáng thương nên mới khiến ta thông minh hơn ở kiếp này ."
Ta bị hắn chọc cười .
Nhưng vẫn luôn cảm thấy sự thật không đơn giản như thế.
…
Thành hôn với Tiêu Cảnh nhiều năm, hắn vẫn thích quấn lấy ta .
Ngay cả vừa mới thân mật xong, hắn cũng phải ôm c.h.ặ.t ta ngủ.
Có hắn ở bên, ta ngủ rất yên ổn , hiếm khi nằm mơ.
Nhưng đêm nay, hiếm hoi thay , ta lại mơ thấy hắn .
Ta thấy Tiêu Cảnh thuở thiếu niên đứng bên hồ sen, bị mấy vị hoàng t.ử ấn xuống nước.
Nước b.ắ.n tung tóe.
Hắn không giãy giụa, cũng không kêu cứu.
Một tiểu cô nương chừng bảy, tám tuổi chống nạnh, hét lớn với bọn họ:
"Bệ hạ tới rồi !"
Mấy vị hoàng t.ử kia lập tức tan tác như chim muông.
Đợi mọi người đi hết, tiểu cô nương nhét đóa sen vừa hái trong tay cho hắn :
"Ngươi ngốc quá, sao ngay cả cầu cứu cũng không biết ?"
Hắn nhìn dáng vẻ chật vật của mình , không đáp lời mà ôm hoa quay đầu bỏ chạy.
Nhưng hắn không chạy xa.
Hắn trốn sau hòn giả sơn, thò nửa đầu ra , lén nhìn bóng lưng tiểu cô nương tung tăng rời đi .
Lần đầu tiên trong đời, hắn cong môi cười .
Đôi mắt sáng như chứa đầy sao .
Về sau , tiểu cô nương ấy thường xuyên vào cung.
Luôn chạy theo Tiêu Dục, miệng gọi "Thái t.ử ca ca", "Thái t.ử ca ca".
Nàng cười đẹp đến vậy nhưng trong mắt toàn là người kia .
Tiêu Cảnh cứ đứng từ xa nhìn nàng như thế, chưa từng tiến lại gần.
Hắn nghĩ, có lẽ nàng đã sớm quên mất hắn rồi .
Khung cảnh xoay chuyển, đến ngày ban hôn.
Hoàng hậu ngồi ở vị trí trên cao, mỉm cười nói :
"Ban hôn trưởng nữ phủ thừa tướng, Giang Vân Hy, cho Cửu hoàng t.ử."
Tiêu Cảnh cụp mắt, sắc mặt bình tĩnh.
Nhưng khi khung cảnh kéo lại gần, ta thấy bàn tay hắn giấu trong tay áo đã siết đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Chẳng qua chỉ là một đứa con do cung nữ sinh ra .
Từ trước đến nay chưa từng có quyền lựa chọn.
Dù có phản kháng thì được ích gì?
Đêm động phòng, Giang Vân Hy ngồi bên giường hỉ lặng lẽ rơi lệ.
Hắn nhìn ra trong lòng nàng không có hắn , chẳng hề tức giận, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Về sau , hắn lần lượt bị phái đến những nơi nguy hiểm.
Vùng dịch Giang Nam.
Biên quan khổ hàn.
Chiến trường khói lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/van-chieu-trung-sinh-ky/chuong-8.html.]
Không phải hắn không biết đó là tính toán của Tiêu Dục.
Hắn chỉ không muốn ở lại kinh thành, nhìn Giang Vân Chiêu và Tiêu Dục hết lần này đến lần khác sánh vai bên nhau .
Hắn nhìn ra giữa ba người bọn họ có vướng mắc tình cảm.
Nhưng vậy thì đã sao ?
Dù có vướng mắc thế nào, trong mắt Giang Vân Chiêu cũng sẽ không có vị trí dành cho hắn .
Hắn tưởng chỉ cần rời khỏi kinh thành thì sẽ không nhớ đến Giang Vân Chiêu nữa.
Nhưng không phải .
Một đóa hoa.
Một áng mây.
Một món điểm tâm ngon.
Một chiếc hoa đăng đẹp .
Tất cả đều có thể khiến hắn nhớ tới nàng.
Cây trâm hoa sen hắn tự tay khắc vẫn luôn được hắn mang theo bên người , chưa từng tặng ra .
Trận chiến lần đó, hắn chảy rất nhiều m.á.u.
Trời rất xanh.
Mây rất trắng.
Hắn nhớ lại cả đời mình .
Sinh ra đã bị người khác khinh rẻ.
Hôn sự không do mình làm chủ.
Ngay cả người mình yêu cũng không có tư cách ở bên cạnh.
Sống tiếp còn có ý nghĩa gì?
Chi bằng c.h.ế.t đi cho nhẹ nhõm.
Nhưng trời cao không để hắn c.h.ế.t.
Sau khi hôn mê hơn nửa ngày, hắn tỉnh lại .
Nghĩ đến chiến sự đã định, trong quân không còn cần hắn nữa, hắn bèn một mình rời đi .
Hắn tưởng nàng sống không tốt , nhưng cũng không đến mức tệ hơn.
Hắn tưởng nàng ở bên cạnh người mình thích, ít nhất cũng có thể bình an đến già.
Cho đến khi hắn nghe tin Giang Vân Chiêu qua đời.
Lúc ấy hắn mới biết , sự nhẫn nhịn và yếu thế từ trước đến nay của mình đã gây nên sai lầm lớn đến nhường nào.
Hắn trở về kinh thành, che mặt mai phục trên con đường Tiêu Dục nhất định phải đi qua.
G.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu Dục.
Còn bản thân hắn cũng c.h.ế.t dưới lưỡi đao loạn.
Lúc hấp hối, hắn nằm bên đường, nhìn lên trời sao đầy trời, dùng chút sức lực cuối cùng để cầu nguyện:
"Đời này nàng ấy đã quá khổ rồi .”
"Cầu xin trời cao thương xót, cho nàng ấy được sống lại một lần , năm tháng bình an.”
"Không cần gặp ta .”
"Không cần nợ ai.”
"Chỉ cần nàng hạnh phúc là đủ rồi ."
Mơ đến đây, ta tỉnh lại .
Gối đã ướt một mảng.
Tiêu Cảnh mơ màng mở mắt.
Thấy ta đang rơi lệ, hắn lập tức hoảng hốt:
"Gặp ác mộng sao ?"
Hắn đưa tay lau nước mắt cho ta .
Ta lắc đầu, nhào vào lòng hắn , ôm thật c.h.ặ.t.
Tên ngốc này .
Rõ ràng bản thân hắn sống còn khổ hơn bất cứ ai, vậy mà lại chưa từng nghĩ xin cho mình được làm lại .
Chỉ vì ta mà cầu được cơ hội trọng sinh.
Nhưng hắn không biết .
Trời cao là người hiểu rõ nhất.
Đời này của Giang Vân Chiêu, chỉ khi ở bên Tiêu Cảnh mới có thể thật sự hạnh phúc.
Vậy nên sau khi trọng sinh trở về, khi hoàng hậu ban hôn, khi Tiêu Dục chất vấn, ta mới có thể thản nhiên nói ra câu ấy :
"Gả cho Cửu hoàng t.ử, A Chiêu cam tâm tình nguyện."
Ánh trăng ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi vào phòng, phủ lên đôi mày ánh mắt dịu dàng của hắn .
Ta rúc sâu hơn vào lòng hắn , nhắm mắt lại .
Lần này , đổi lại để ta bước về phía ngươi trước .
Toàn văn hoàn .
Chaporia
Bình Luận (0)