Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thế nhưng suốt một năm qua, cô không hề than vãn lấy một lời.
Cô sợ lời than vãn của mình sẽ trở thành gánh nặng cho cả hai.
Cô sợ họ sẽ vì cô mà dừng lại bước chân tiến về phía trước .
Vì vậy , cô đã im hơi lặng tiếng, nỗ lực tiến về đích đến đã hẹn ước một cách đầy gian nan.
Chu Trì và Hứa Tinh Tinh đều hiểu rất rõ điều này .
Nhưng họ đã làm những gì?
Cái ôm hôn đó thực sự chỉ là để giải vây thôi sao ?
"Hứa Tinh Tinh." Chu Trì đột ngột lên tiếng.
Hứa Tinh Tinh nhìn sang anh ta .
Chu Trì hỏi: "Có phải cậu thích tôi không ?"
Hứa Tinh Tinh há hốc mồm, nửa ngày trời không thốt nên lời.
Nhưng đôi gò má dần ửng hồng đã nói lên tất cả.
Cô ta hổ thẹn cúi gầm mặt xuống.
Chu Trì: "Từ bao giờ?"
"Không biết ."
Phòng y tế rơi vào một khoảng lặng im kéo dài, Chu Trì bỗng nhiên bật cười khẩy một tiếng.
"Cho nên đêm hôm đó ở quán bar, ánh mắt cậu nhìn tôi là mang theo ý vị cầu xin, đúng không ?"
Hứa Tinh Tinh không phủ nhận, cô ta từ đầu đến cuối vẫn một mực im lặng.
Còn Chu Trì thì như vớ được cọc cứu mạng, đột nhiên cười thành tiếng:
"Vậy nên cái hôn đêm đó là do cậu cố tình quyến rũ, đúng không ? Tôi chỉ là uống rượu nên đầu óc không tỉnh táo, đó không phải là ý của tôi . Nguyên nhân của vấn đề là nằm ở cậu , đúng không ?"
Hứa Tinh Tinh bỗng chốc ngẩng phắt đầu lên, cô ta nhìn Chu Trì với vẻ mặt không thể tin nổi.
Chu Trì đứng dậy, lạnh lùng nhìn Hứa Tinh Tinh: "Đi thích bạn trai của bạn thân mình , cậu có biết xấu hổ không hả?"
"Uổng công tôi còn coi cậu là người bạn thân nhất của Thanh Đường, có lòng tốt đứng ra giải vây giúp cậu , không ngờ cậu lại tiếp cận tôi với cái tâm lý bẩn thỉu như vậy . Hứa Tinh Tinh, cậu có xứng đáng với lòng tốt của Thanh Đường và bác trai dành cho cậu không ?"
Sắc mặt Hứa Tinh Tinh trắng bệch như tờ giấy.
Cô ta đúng là đã nảy sinh tâm tư với Chu Trì.
Trong khoảng thời gian đóng vai trò là kẻ đứng xem tình yêu của họ, cô ta đã chứng kiến sự chăm sóc chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc của Chu Trì dành cho Thẩm Thanh Đường.
Cô ta giống như một con chuột nhắt trốn trong bóng tối, lén lút nhìn trộm đôi mắt thâm tình ấy .
Dần dà, thứ tình cảm này bắt đầu biến chất. Cô ta thậm chí không kiềm chế được mà sinh lòng đố kỵ với Thẩm Thanh Đường.
Rõ ràng cả hai đều không có mẹ , tại sao Thẩm Thanh Đường lại có được một người bố hết mực yêu thương nuông chiều?
Tại sao Thẩm Thanh Đường lại có được một người bạn trai tốt đến như vậy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huong-ve-bac-thanh/6.html.
]
Còn cô ta thì chỉ có thể làm khán giả đứng xem cuộc sống tươi đẹp của cô ấy .
Dựa vào đâu chứ?
Thế nhưng, cô ta chưa từng nghĩ sẽ làm bất cứ điều gì có lỗi với Thẩm Thanh Đường. Chỉ là đêm hôm đó cô ta đã uống rượu, nhất thời không giấu nổi tình ý trong mắt nên mới để lộ sơ hở.
Nhưng nếu Chu Trì không chủ động tiến lại gần thì hai người họ cũng chẳng thể nào hôn nhau được .
Rõ ràng người làm sai là cả hai bọn họ. Vậy mà bây giờ Chu Trì lại phủi sạch sẽ mọi tội lỗi , đẩy hết lên đầu cô ta .
Đáng cay đắng thay , cô ta không cách nào phản bác lại được .
10
Tối hôm đó, tôi nhận được một đoạn ghi âm ẩn danh.
Bên trong là cuộc đối thoại Chu Trì ép hỏi Hứa Tinh Tinh. Anh ta phủi sạch sành sanh mọi tội lỗi của bản thân , tưởng rằng làm như vậy là có thể có được sự tha thứ của tôi .
Thế nhưng hành vi này chỉ càng khiến tôi cảm thấy ghê tởm hơn.
Tôi kéo số điện thoại này vào danh sách đen.
Quay về ký túc xá, tôi nhìn thấy trên bàn có đặt một ly trà sữa khoai môn dẻo.
Bên dưới ly trà sữa còn đè lên một tấm thiệp nhỏ. Cô bạn cùng phòng bảo có người nhờ cậu ấy mang vào cho tôi .
Tôi cầm tấm thiệp lên mở ra xem.
Bên trên là nét chữ của Hứa Tinh Tinh, vỏn vẹn ba chữ: Xin lỗi cậu .
Xem xong, tôi thẳng tay ném tấm thiệp vào sọt rác, còn ly trà sữa thì đem tặng cho cô bạn cùng phòng kia .
Làm xong mọi việc, tôi liền đi đến thư viện.
Khi tôi đến nơi, Giang Hách Dã đã bắt đầu cày đề rồi .
Thấy tôi đến, cậu ấy đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, chỉ dùng b.út gõ gõ vào tờ đề trước mặt.
"Cậu còn năm mươi phút để làm tờ đề này , làm xong thì viết thêm hai bài văn tiếng Anh nữa."
Tôi "A" lên một tiếng trong đau khổ.
Cậu ấy lúc này mới ngước mắt lên, gõ nhẹ cán b.út vào trán tôi một cái: "Lời chị khóa trên nói cậu nhanh như vậy đã quên rồi à ? Cậu cách Đại học Bắc Thành vẫn còn một khoảng đấy."
"Không quên." Tôi ôm trán, nhỏ giọng lầm bầm: "Chẳng phải tớ đang nỗ lực đây sao ?"
Người đối diện không nói thêm tiếng nào nữa, lại cúi đầu xuống, múa b.út giải đề.
Xí. Đúng là chúa tể cày đề mà.
11
Sau lần đó, suốt một thời gian dài tôi không gặp lại Chu Trì và Hứa Tinh Tinh nữa.
Theo chiếc đồng hồ đếm ngược đến kỳ thi đại học ngày một ngắn lại , bầu không khí học tập trong lớp cũng ngày càng trở nên căng thẳng.
Mỗi lần tôi muốn dừng lại nghỉ ngơi một chút, hoặc hơi thả hồn theo gió một tẹo, Giang Hách Dã liền lôi lời của chị khóa trên ra để cảnh cáo tôi .
Thế là tôi lập tức bật dậy như lò xo, tiếp tục lao vào giải đề.
Rất nhanh đã đến kỳ thi thử lần ba. Dựa theo tình hình điểm số của mọi năm, tôi phải đạt điểm cao hơn kỳ thi lần hai năm mươi điểm thì mới chắc suất đỗ vào Đại học Bắc Thành.
Chaporia
Bình Luận (0)