Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngày công bố kết quả, tôi căng thẳng đến mức không thôi.
Tôi nằm ườn ra bàn học, không dám đi xem bảng điểm.
Giang Hách Dã từ trước đến nay chưa từng quan tâm đến bảng xếp hạng thành tích, lần này lại phá lệ đi xem giúp tôi .
Nhưng lúc cậu ấy quay trở lại , sắc mặt có chút trầm xuống.
Trái tim tôi lập tức chìm nghỉm xuống đáy hồ.
Tôi cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Có phải tớ thi không tốt không ? Không lẽ nỗ lực lâu như vậy rồi mà vẫn bị rớt khỏi top mười của khối sao ?"
Giang Hách Dã ngồi xuống, khẽ thở dài một tiếng.
Tôi đứng ngồi không yên, cuống cả lên: "Không phải chứ, rốt cuộc là thế nào cậu nói một câu đi xem nào. Chẳng lẽ đến cả top hai mươi tớ cũng không lọt vào nổi à ?"
Giang Hách Dã nhìn tôi một cái, vẻ mặt như thể không biết phải mở lời thế nào.
Cuối cùng, cậu bạn ngồi bàn sau của tôi không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng: "Thanh Đường, cậu đừng hỏi cậu ấy nữa. Cậu ấy lúc này chắc đang trầm cảm lắm đấy, cái ngai vàng vị trí thứ nhất của mình tự dưng lại bị đổi chủ mất rồi ."
Tôi "A" lên một tiếng, bật dậy: "Giang Hách Dã lần này không đứng nhất á? Thế ai đứng nhất?"
Cậu bạn bàn sau huých vai tôi một cái, cười một cách lém lỉnh: "Cậu có biết câu dạy được đồ đệ , c.h.ế.t đói sư phụ không ?"
Tôi ngẩn người mất vài giây mới tiêu hóa được thông tin này , sau đó lập tức mở to mắt kinh ngạc: "Tớ... đứng nhất á?"
Tôi chỉ tay vào mình với vẻ không thể tin nổi: "Là tớ á?"
Cậu bạn bàn sau gật đầu: " Đúng vậy ! Chính là cậu , bạn học Thẩm!"
Nói xong cậu ấy lại không nhịn được mà cảm thán: "Ai mà ngờ được , bạn Giang suốt ba năm cấp ba luôn ngồi vững ở vị trí số một, vậy mà ở kỳ thi thử cuối cùng lại bại dưới tay học trò do chính mình đào tạo ra . Thật sự quá thú vị!"
Tôi ngại ngùng gãi gãi đầu.
Giang Hách Dã khẽ nghiêng đầu liếc tôi một cái, giọng điệu vẫn hờ hững như cũ: "Đừng có đắc ý vội, thi đại học thật tớ sẽ không khinh địch đâu ."
Tôi gật đầu lia lịa. Lúc này sự tự tin trong tôi đang bùng nổ.
Tôi giơ tay ra , dùng lực xoa mạnh mái tóc đen mềm mại, bồng bềnh của Giang Hách Dã một cái.
Trước khi cậu ấy kịp gạt tay tôi ra , tôi đã nhanh ch.óng thu tay về, rút một tờ đề mới tinh từ trong hộc bàn ra .
"Yên tâm đi , tớ cũng sẽ không khinh địch đâu !"
Giang Hách Dã không cảm xúc nhìn tôi một cái, sau đó lại mặt không cảm xúc dùng tay vuốt lại mái tóc bị tôi vò cho rối bù cho ngay ngắn lại .
"Được, vậy tớ đợi cậu lại đè đầu cưỡi cổ tớ một lần nữa."
Nghe thấy câu
này
, ngòi b.út của
tôi
bỗng khựng
lại
.
Khoảng thời gian này , mối quan hệ giữa tôi và Giang Hách Dã ngày càng trở nên thân thiết, thỉnh thoảng còn có thể trêu đùa nhau vài câu.
Ví dụ như lúc này , tôi buột miệng nói ra một câu: "Đè thế nào cơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huong-ve-bac-thanh/7.html.]
Lời vừa thốt ra , cả hai chúng tôi đều rơi vào im lặng.
Thế rồi hai đứa bỗng nhiên trở nên bận rộn một cách vô cùng kỳ quặc.
Tôi bắt đầu nháo nhào đi tìm cục tẩy, còn cậu ấy thì bắt đầu lật mở cuốn sổ ghi chép.
Kết quả là, cục tẩy của tôi thì đang nằm chễm chệ trên bàn của cậu ấy , còn cuốn sổ ghi chép của cậu ấy lại đang nằm gọn trong hộc bàn của tôi .
Bốn mắt nhìn nhau , một đứa thì đỏ bừng mặt, một đứa thì đỏ ửng cả tai...
Hừm, thôi thì cứ làm đề tiếp vậy .
12
Thời gian sau kỳ thi thử lần ba giống như bị ai đó ấn vào nút tua nhanh.
Tiết tự học buổi tối cuối cùng trước khi chính thức bước vào phòng thi, trong lớp học ngoài tiếng lật sách soành soạch ra thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác.
Bất kể là người ham học hay không ham học, lúc này đây ai nấy đều hận không thể vắt kiệt từng chút thời gian như vắt nước từ một miếng bọt biển.
Sau khi ôn lại câu hỏi dễ sai cuối cùng, chuông tan học cũng vừa đúng lúc vang lên.
Tôi thu dọn đồ đạc, đứng dậy chuẩn bị quay về ký túc xá.
Nhưng quai cặp sách bất ngờ bị ai đó kéo lại từ phía sau .
Tôi quay đầu lại . Giang Hách Dã đang đứng ngay sau lưng tôi .
Cậu ấy cao hơn tôi rất nhiều, khi đứng song hàng với nhau , cậu ấy cần phải cúi đầu xuống thì mới nhìn thẳng vào tôi được .
"Cái này cho cậu ." Cậu ấy đưa cho tôi một cây b.út: "Hôm qua lúc đi mua b.út, chủ tiệm tạp hóa tặng thêm một cây."
Tôi nhận lấy rồi cúi xuống nhìn thử.
Trên thân b.út có in dòng chữ "Khổng Miếu Kỳ Phước" (Cầu may mắn ở đền Khổng Tử).
Tôi bật cười thành tiếng: "Học sinh giỏi như bạn Giang mà cũng tin vào mấy cái này á?"
"Không lấy thì trả lại đây." Cậu ấy giơ tay định giật lại .
Tôi vội vàng nhét ngay cây b.út vào trong ống tay áo đồng phục: "Ai bảo là tớ không lấy chứ."
Giang Hách Dã hiếm khi nở một nụ cười nhẹ.
Cậu ấy cười lên trông thực sự rất đẹp trai. Nụ cười ấy mang lại cảm giác giống hệt như lúc cậu ấy giảng bài cho tôi vậy , vô cùng khiến người ta an lòng.
Tôi cầm lại cây b.út vào lòng bàn tay, đầu ngón tay khẽ miết qua bốn chữ "Khổng Miếu Kỳ Phước", rồi vô thức buông một câu: " Nhưng tớ không tin vào cái này đâu ."
Tôi cứ ngỡ giọng mình rất nhỏ, nhưng Giang Hách Dã vẫn nghe thấy được .
"Thế cậu tin vào cái gì?"
Tôi ngửa đầu lên nhìn cậu ấy : "Mọi người đều bảo sờ đầu học sinh giỏi thì có thể xin chút vía may mắn của học sinh giỏi đấy. Tớ tương đối tin vào cái này hơn. Bạn Giang, cậu có thể cho tớ sờ thử cái đầu thông minh của cậu một chút không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)