Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vốn dĩ tôi cũng không ôm hy vọng gì cả. Thế nhưng Giang Hách Dã vậy mà lại thực sự cúi người xuống.
Cậu ấy chủ động đưa mái tóc đen bồng bềnh của mình đến trước mặt tôi .
Từ góc nhìn của tôi , tôi có thể nhìn thấy vành tai của cậu ấy đã đỏ ửng lên như sắp rỉ m.á.u đến nơi.
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cậu ấy , xoa xoa mấy cái.
Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi đó, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đập loạn xạ với tốc độ ch.óng mặt.
Sờ xong, tôi quay người định co giò chạy trốn.
Kết quả là lại bị ai đó xách cổ áo kéo giật ngược trở lại .
Lòng bàn tay ấm áp của Giang Hách Dã bất ngờ đáp xuống đỉnh đầu tôi khiến tôi không kịp trở tay.
Tôi ngẩn người ra , liền nghe thấy giọng nói trầm thấp, dịu dàng của cậu ấy vang lên bên tai: "Ngày mai cố lên nhé, chúng ta gặp nhau ở Bắc Thành."
Chỉ vài chữ vô cùng đơn giản, giọng điệu cũng hết sức bình thường. Nhưng khi lọt vào tai tôi , nó lại trở nên vô cùng êm ái và xúc động.
Tôi gật đầu, siết c.h.ặ.t cây b.út trong tay: "Ừm, gặp lại tại Bắc Thành."
13
Môn thi cuối cùng kết thúc, tôi hòa vào dòng người bước ra khỏi cổng trường.
Sau khi trút bỏ được toàn bộ áp lực tích tụ bấy lâu, trong lòng tôi đột nhiên dâng lên một nỗi trống trải mơ hồ.
Nhìn thấy các bạn học xung quanh đều có phụ huynh đến đón, lòng tôi không khỏi dấy lên một chút tủi thân và chạnh lòng.
Nếu như bố vẫn còn sống, chắc chắn ông cũng sẽ đến đón tôi thế này .
Ông còn sẽ chuẩn bị cho tôi một bó hoa hướng dương thật lớn nữa.
Thế nhưng bây giờ, tôi chỉ có thể lặng lẽ bước đi một mình .
Không có ai mua hoa tặng tôi , vậy thì tôi tự tặng cho chính mình vậy .
Tôi dừng chân trước sạp hàng nhỏ của một chị gái xinh đẹp , vừa định lên tiếng bảo lấy một bó hoa hướng dương thì phía sau đã vang lên giọng nói quen thuộc của Giang Hách Dã.
Tôi quay người lại . Giang Hách Dã đang ôm một bó hoa hướng dương lớn xuất hiện ngay trước mắt tôi .
Trên trán cậu ấy lấm tấm những giọt mồ hôi dày đặc.
Cái nắng oi ả của tháng sáu nhuộm lên làn da vốn trắng trẻo của cậu ấy một tầng ửng đỏ.
Cậu ấy có lẽ là đã chạy bộ đến đây, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn đang phập phồng kịch liệt.
"Cái này ... cho cậu ." Cậu ấy nhét bó hoa vào vòng tay tôi .
Tôi ôm trọn bó hoa vào lòng, cả người ngơ ngác đứng hình tại chỗ.
Cho đến khi chị gái chủ tiệm phía sau mỉm cười lên tiếng hỏi: "Em gái ơi, em có cần mua hoa hướng dương nữa không ?"
Tôi và Giang Hách Dã đồng thanh đáp lại cùng một lúc.
Tôi : "Có ạ!"
Giang Hách Dã: "Không cần đâu ."
Chị gái chủ tiệm: ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huong-ve-bac-thanh/8.html.]
Tôi
vội vàng bổ sung thêm: "Cần chứ, cần chứ ạ.
"
Sau khi trả tiền, tôi nhận lấy bó hoa từ tay chị gái.
Giang Hách Dã tỏ vẻ khó hiểu: "Chẳng phải cậu có rồi sao , còn mua làm gì nữa?"
Tôi đem bó hoa mình vừa tự mua nhét vào tay cậu ấy : "Mua tặng cậu đấy."
Giang Hách Dã có hơi bất ngờ, nhưng cậu ấy cũng không hề từ chối.
Dưới bầu trời nắng gắt, hai chúng tôi mỗi người ôm một bó hoa hướng dương, quay người cùng nhau bước đi vào giữa dòng người đông đúc.
Không ai nói thêm lời nào nữa, nhưng khoảng cách giữa hai bờ vai lại đang xích lại gần nhau hơn trong khoảng không gian tĩnh lặng đầy ngọt ngào.
14
Tôi không ngờ lại gặp Chu Trì ở ngay dưới lầu nhà mình .
Anh ta đang ôm một bó hoa hướng dương, trông dáng vẻ như đã đứng đợi tôi từ rất lâu rồi .
Vừa nhìn thấy tôi , anh ta liền sải bước đi tới.
"Anh đã đến bên ngoài phòng thi đợi em mãi, nhưng người đông quá không tìm thấy em, nên anh mới về đây đợi."
Anh ta nhìn bó hoa trong vòng tay tôi , khẽ nhíu mày: "Thẩm Thanh Đường, sao em ngốc thế hả? Tưởng anh không đến à mà lại tự đi mua hoa cho mình ?"
Nói rồi , anh ta giơ tay định lấy bó hoa của tôi .
Tôi nghiêng người né tránh.
"Đây là bạn cùng bàn tặng tôi ."
"Đừng chạm vào , bẩn."
Chu Trì như bị lời nói của tôi đ.â.m trúng, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi: "Em chưa nghe đoạn ghi âm đó à ?"
"Nghe rồi ." Tôi nhìn thẳng vào anh ta : "Rồi sao nữa? Anh nghĩ đoạn ghi âm đó có thể chứng minh anh trong sạch à ? Chu Trì, ít ra Hứa Tinh Tinh còn dám thừa nhận bản thân cô ta đã động lòng, còn anh thì sao ? Làm sai không dám nhận, lại còn đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu người khác. Bàn tay ôm eo Hứa Tinh Tinh lúc đó là do người khác ép buộc anh chắc?"
"Đoạn ghi âm đó chỉ càng làm tôi thấy anh tồi tệ hơn thôi."
"Anh bảo Hứa Tinh Tinh đi thích bạn trai của bạn thân là không biết xấu hổ, thế còn anh thì sao ? Biết rõ tâm tư của đối phương mà vẫn còn tiến lại gần, làm sai chuyện lại không có lấy một chút dũng khí để thừa nhận. Anh thì biết xấu hổ chắc?"
Vành mắt Chu Trì đỏ bừng, anh ta cứ đứng chắn trước mặt không cho tôi đi .
Tôi lách qua người anh ta , anh ta lại giơ tay định kéo tôi lại .
Lần này , tôi không chút nể tình mà hất mạnh tay anh ta ra , đ.á.n.h rơi cả bó hoa hướng dương trên tay anh ta xuống.
Bó hoa rơi bịch xuống đất, những cánh hoa vỡ vụn, rải rác khắp nơi.
Tôi đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí, thẳng thừng đi thẳng về nhà.
Sau khi thu dọn qua loa một chút, tôi còn phải đi tham gia buổi tiệc liên hoan lớp.
15
Lúc quay về vào buổi tối, tôi bị dọa cho giật mình bởi Hứa Tinh Tinh đang ngồi xổm trước cửa nhà.
Trên mặt cô ta đầy những vết thương, tay thì đang cầm một ly trà sữa khoai môn dẻo.
Thấy tôi về, cô ta vội vàng đứng bật dậy.
Chaporia
Bình Luận (0)