TỰA LỬA RỰC HỒNG/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta và hắn dần trở nên quen thuộc.

 

Đôi khi còn có thể nói với nhau vài câu đùa vui.

 

Đến ngày Thái t.ử đại hôn, bá quan triều hạ cùng đến chúc mừng, ta và Tô Giác cũng có mặt.

 

Hai chúng ta ngồi riêng một bàn, ở bên cạnh xem lễ.

 

Tống Uyển Quân đã vào tân phòng.

 

Tô Hoán ở bên ngoài tiếp khách.

 

Hôm nay hắn hăng hái, phong thái ngời ngời, đặc biệt dễ nói chuyện, bị mấy vị hoàng t.ử vây quanh trêu chọc cũng không nổi giận.

 

Ta nhìn quả quýt trên bàn, bóc một múi bỏ vào miệng.

 

Ngay lập tức cổ họng siết c.h.ặ.t.

 

Ta không đổi sắc mặt nuốt xuống, rồi đưa một múi quýt tới bên môi Tô Giác.

 

Hắn nhướng mày nhìn ta .

 

Ta vô cùng chân thành:

 

“Ngọt lắm.”

 

Bình thường ta rất ít khi có những hành động thân mật như vậy trước mặt người khác.

 

Hắn sẽ không làm ta mất mặt.

 

Hắn trực tiếp cúi đầu ăn múi quýt ấy .

 

Sau đó gương mặt lập tức co giật dữ dội.

 

Ta thu tay lại , cúi đầu nhịn cười đến khổ sở.

 

Trước mắt đột nhiên xuất hiện một múi quýt.

 

Nụ cười trên mặt ta lập tức biến mất.

 

Tay Tô Giác đưa thẳng tới bên miệng ta , cười dịu dàng:

 

“Quả thật rất ngọt, Vương phi thích ăn thì ăn nhiều một chút.”

 

Tương tự.

 

Ta cũng không thể để hắn mất mặt trước mặt mọi người .

 

Đành phải c.ắ.n răng nuốt múi quýt đó xuống.

 

Hình như nghe thấy một tiếng cười khẽ.

 

Ta liếc hắn một cái, lại bóc thêm một múi đưa tới.

 

Hắn cũng không cười nữa.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Cuối cùng chỉ có bàn quýt của ta và hắn bị ăn sạch không còn một múi.

 

Bất tri bất giác.

 

Rất nhiều ánh mắt đổ dồn lên người ta và hắn .

 

Ta dường như nghe thấy có người cảm thán rằng Hoài Vương và Vương phi tình cảm sâu đậm, khẩu vị cũng giống nhau , quýt chua như vậy mà vẫn ăn hết được , quả nhiên Hoàng hậu ban hôn thật anh minh.

 

Vành tai ta nóng bừng lên.

 

Một tiếng vỡ giòn tan đột ngột vang lên khiến mọi âm thanh xung quanh đều ngừng bặt.

 

Giọng nói nhàn nhạt của Tô Hoán vang lên:

 

“Là cô trượt tay, làm vỡ chén rượu.”

 

07

 

Rượu làm ướt y phục của Tô Hoán, hắn phải rời tiệc đi thay đồ.

 

Một lúc sau , một cung nữ đi đến trước bàn, nói với ta :

 

“Vương phi, Hoàng hậu nương nương có việc muốn mời người qua một chuyến.”

 

Hoàng thượng và Hoàng hậu đã sớm rời đi .

 

Lúc này Hoàng hậu gọi ta có thể có chuyện gì?

 

Ta nghi hoặc nhìn sang Tô Giác.

 

Hắn nói :

 

“Ta đi cùng nàng.”

 

Cung nữ lại nói :

 

“Hoàng hậu nương nương chỉ gọi một mình Vương phi qua đó.”

 

Càng thêm kỳ lạ.

 

Ta và Tô Giác nhìn nhau một cái, hắn nhẹ nhàng vỗ lên tay ta :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tua-lua-ruc-hong/4.html.]

“Đi đi , ta chờ nàng.”

 

Ta đứng dậy, theo cung nữ rời đi .

 

Cung nữ dẫn đường, xuyên qua hành lang dài, đưa ta tới một nơi giả sơn san sát.

 

Một bàn tay đột nhiên kéo ta qua.

 

Cung nữ dường như hoàn toàn không phát hiện, đầu cũng không quay lại mà rời đi .

 

“Mạnh Dữ Thanh, đừng nói với cô là nàng thật sự yêu Tô Giác rồi ?”

 

Giọng điệu của Tô Hoán rất nặng nề, giống như ta đã phản bội hắn .

 

Cổ tay bị hắn nắm đến đau nhức.

 

Ta nhíu c.h.ặ.t mày:

 

“Ngài ấy là phu quân của ta , ta yêu ngài ấy chẳng phải là chuyện đương nhiên sao ?”

 

Tô Hoán gần như nghiến răng:

 

“Hắn tính là phu quân gì của nàng? Hắn một lòng muốn xuất gia, nếu không phải phụ hoàng mẫu hậu ép buộc, đã sớm vào chùa rồi . Nếu cô đoán không sai, từ ngày thành thân đến nay, các người ngay cả động phòng cũng chưa từng có phải không ?”

 

Ta rút tay ra ngoài:

 

“Liên quan gì đến ngươi? Điện hạ dò hỏi chuyện riêng tư của đệ đệ mình như vậy , không khỏi quá thất lễ.”

 

Tô Hoán nhắm mắt lại :

 

“Người cuối cùng trở thành phu quân của nàng sẽ là cô, nàng không thể yêu hắn !”

 

Ta không nhịn được bật cười , cười vì sự mặt dày của Tô Hoán:

 

“Thái t.ử điện hạ, hôn sự giữa ta và Hoài Vương chẳng phải là do chính ngươi đề nghị với mẫu hậu sao ?”

 

Tay hắn siết c.h.ặ.t cổ tay ta hơn một chút, nhưng không phản bác.

 

Ta tiếp tục hỏi:

 

“Nếu đã vậy , ta và Hoài Vương tình đầu ý hợp chẳng phải rất hợp ý ngươi sao ?”

 

Hắn lắc đầu:

 

“Không phải , Thanh nhi, nàng nghe cô nói . Nàng gả cho Hoài Vương chỉ là kế tạm thời. Nếu cô chọn Uyển Quân mà không chọn nàng, nàng cô đơn một mình sẽ bị người đời chê cười , cho nên cô mới để hắn tạm thời giúp nàng thoát khốn. Nếu nàng yêu hắn , hắn ngay cả một đứa con cũng sẽ không cho nàng. Sau khi hắn xuất gia, nàng làm sao chống đỡ nổi Hoài Vương phủ?”

 

Ta hơi khựng lại .

 

Hắn cho rằng đã có hiệu quả, tiếp tục khuyên nhủ:

 

“Nàng chỉ cần chờ một chút, đợi cô bù đắp xong...”

 

Ta thổi chiếc còi treo trước n.g.ự.c.

 

Gần như ngay lập tức, phía sau ta cũng vang lên tiếng còi đáp lại .

 

Chiếc còi là lúc Tô Giác rảnh rỗi ở Vương phủ tiện tay gọt làm , cho ta một cái.

 

Hai tiếng còi đáp lại , nghĩa là khoảng cách giữa hai người không xa.

 

Tô Hoán muốn cướp chiếc còi của ta .

 

Ta lùi về phía sau .

 

Một cánh tay ôm lấy ta .

 

Tô Giác trước tiên nhìn về phía ta .

 

Ta lắc đầu với hắn .

 

Một là biểu thị ta không sao .

 

Hai là biểu thị những lời Tô Hoán nói đều là lời vô nghĩa.

 

Tô Giác quay đầu nhìn Tô Hoán, sắc mặt lạnh xuống, giọng điệu lạnh lẽo:

 

“Tô Hoán, Mạnh Dữ Thanh là Vương phi của ta . Nếu ngươi còn mặt dày dây dưa không dứt, đừng trách hoàng đệ không nể mặt Thái t.ử điện hạ.”

 

Tô Hoán siết c.h.ặ.t quai hàm:

 

“Nếu không có cô, ngươi cho rằng ngươi cưới được Thanh nhi sao ?”

 

Tô Giác kéo khóe môi:

 

“Mặc kệ cuộc hôn sự này đến bằng cách nào, dù sao hiện giờ nàng ấy là thê t.ử được ta cưới hỏi đàng hoàng. Còn ngươi, nếu không có tầng quan hệ này , ngay cả đại bá cũng chẳng làm được .”

 

Tô Hoán tức đến nghiến răng:

 

“Tô Giác!”

 

Ta lên tiếng ngắt lời hắn :

 

“Thái t.ử điện hạ bớt giận. Tuy lời của phu quân có phần gay gắt, nhưng không phải không có đạo lý.”

 

“Ta là người một lòng một dạ . Đã đồng ý thành thân với Hoài Vương, vậy cả đời này chỉ nhận một mình chàng , sống cùng giường, c.h.ế.t cùng huyệt, đời này quyết không phụ!”

 

Tô Hoán sững sờ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...