TỰA LỬA RỰC HỒNG/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta kéo tay áo Tô Giác, ra hiệu cho hắn mau đi cùng ta .

 

Nhưng hắn không hề phản ứng.

 

Ta nhìn sang.

 

Liền thấy Tô Giác cũng đang ngây người , ngây người nhìn ta .

 

08

 

Ta nắm lấy tay hắn .

 

Ngay lập tức bị hắn nắm ngược lại .

 

Lúc này phản ứng lại nhanh nhạy đến thế.

 

Ta kéo Tô Giác rời đi , không dừng lại , trực tiếp rời khỏi Đông cung.

 

Nhưng khi hai người vừa đến cổng Hoài Vương phủ, Tô Giác đột nhiên nói :

 

“Ta nhớ ra còn có việc chưa làm , nàng cứ về trước đi .”

 

Nói xong liền một mình lên xe ngựa rời đi .

 

Mãi đến khi trời tối hắn mới trở về.

 

Thời gian dư dả cũng đủ để ta chuẩn bị mọi thứ.

 

Một bàn cơm tối thịnh soạn.

 

Cùng một bát canh ngọt.

 

Ta đổ hết bột t.h.u.ố.c vào bát canh, khuấy đều, bảo đảm không nhìn ra điều gì bất thường.

 

Đuổi hết hạ nhân đi .

 

Hôm nay tuy Tô Hoán nói một đống lời vô nghĩa.

 

Nhưng có một câu hắn nói đúng.

 

Đợi sau khi Tô Giác xuất gia, một phụ nhân như ta canh giữ Vương phủ, e rằng lại phải chịu nhiều lời dị nghị.

 

Ta cần có một đứa con.

 

Xin lỗi nhé, vị đại sư tương lai.

 

Vì để ta được hưởng phúc, sự trong sạch của ngài cũng đành phải để ta làm vấy bẩn vậy .

 

Tô Giác vừa bước vào cửa, ta đã bưng bát canh ngọt tiến tới:

 

“Vương gia, chàng về rồi à . Nào, uống bát canh giải mệt đi .”

 

Hắn nhận lấy bát canh, trước khi uống bỗng khựng lại một chút.

 

Tim ta lập tức nhấc lên tận cổ họng, chăm chú nhìn hắn .

 

Hắn liếc ta một cái, như cười như không :

 

“Vương phi rất muốn ta uống bát canh này sao ?”

 

Ta hắng giọng:

 

“Đương... đương nhiên rồi . Quan tâm Vương gia là việc ta nên làm .”

 

Hắn cong môi, uống cạn bát canh trong một hơi .

 

Ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Kéo hắn ngồi xuống, ân cần gắp thức ăn cho hắn .

 

Hắn ăn chậm rãi thong dong, không có chút khác thường nào.

 

Trong lòng ta sốt ruột.

 

Chẳng lẽ mua phải t.h.u.ố.c giả?

 

Ăn được một nửa, cuối cùng Tô Giác cũng có phản ứng.

 

Tốc độ ăn của hắn chậm lại , trên mặt hiện lên sắc đỏ không tự nhiên, trên trán lấm tấm mồ hôi.

 

Ta cầm khăn tay, giả vờ khó hiểu lau mồ hôi cho hắn :

 

“Vương gia sao lại đổ nhiều mồ hôi thế này ?”

 

Chân đột nhiên bị vấp một cái.

 

Ta ngã ngồi vào lòng Tô Giác.

 

Thân thể nam nhân nóng bỏng.

 

Trong khoảnh khắc, ta cũng nóng theo.

 

Nhưng Tô Giác nhìn ta một cái, phản ứng lại rất bình thản:

 

“Vương phi sao lại đứng không vững? Thật là... trơn chân.”

 

Ta chột dạ gật đầu:

 

“ Đúng , đúng là trơn chân rồi .”

 

Chuyện đã đến nước này .

 

Được hắn ôm trong lòng càng dễ thành việc.

 

Ta quyết tâm, một tay vòng qua cổ hắn , một tay lau mồ hôi cho hắn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tua-lua-ruc-hong/5.html.]

 

Khăn tay từ tóc hắn trượt xuống gò má.

 

Ta nhẹ giọng nói :

 

“Vương gia nóng quá, hay là... để ta quạt gió cho Vương gia nhé...”

 

Ta chậm rãi tiến lại gần, đôi môi khẽ hé mở, thổi ra một làn gió nhẹ, lướt từ vành tai đến khóe môi hắn .

 

Ta nhìn đôi môi đỏ thắm trước mắt.

 

Ngay lúc sắp chạm tới.

 

Cổ tay đột nhiên bị người nắm c.h.ặ.t.

 

Tim ta giật thót.

 

Liền nghe thấy Tô Giác nói :

 

“Vương phi, nàng đã bỏ thứ gì vào trong bát canh?”

 

09

 

Ta có kinh nghiệm của một đời trước .

 

Tô Giác tuy không tìm ta tính sổ chuyện bỏ t.h.u.ố.c, nhưng hắn một lòng hướng Phật, đối với chuyện phòng the hẳn là có đôi phần bài xích.

 

Ta phải nghĩ cách tiến từng bước khiến hắn thuận theo, cho đến khi ta mang thai.

 

Một lần lạ, hai lần quen.

 

Sau khi Tô Giác trở về phủ, ta lại mang tới một bát canh.

 

Hắn khẽ nhíu mày:

 

“Ta có thể không uống.”

 

Xem ra hắn vẫn có chút kháng cự.

 

Ta bưng bát canh đút tới bên miệng hắn :

 

“Ta đã cải tiến phương t.h.u.ố.c rồi , ôn... ôn bổ hơn nhiều.”

 

Hắn nhìn ta .

 

Ta chớp mắt với hắn .

 

Hắn cam chịu nhận lấy uống hết, sau đó bị ta bịt mắt dắt vào trong phòng.

 

Ta dùng ngón tay viết chữ lên người hắn để hắn đoán, viết tới viết lui, y phục trên người hắn cũng không còn.

 

Các kiểu trò chơi đứt quãng kéo dài suốt một tháng.

 

Các loại canh của Tô Giác cũng đã uống hết một lượt.

 

Đến về sau , hắn vừa nhìn thấy canh liền không nói một lời trực tiếp hất đổ bát canh, ôm lấy ta đi vào bên trong.

 

Trong lòng ta thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng điều giáo xong rồi .

 

Hắn có thể tự bốc cháy được rồi .

 

Ta không thích ra ngoài, vùi đầu ở trong Vương phủ hơn một tháng, không gặp bất kỳ ai bên ngoài.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nhưng tin tức lại nghe thấy không hề ít.

 

Danh tiếng si tình của Thái t.ử vang khắp kinh thành, hận không thể hái cả mặt trăng trên trời xuống cho Thái t.ử phi.

 

Bọn họ đều nói Thái t.ử nâng niu Thái t.ử phi như bảo bối nơi đầu tim, khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ.

 

Lại thuận miệng nhắc đến ta , vị tiểu thư tái giá này , so với trước kia kín tiếng hơn nhiều, xem ra cuộc sống không được như ý.

 

Nghe xong ta chỉ cảm thấy, Tô Hoán vẫn y hệt như trước , hận không thể mặc chiếc quần lót thêu thùa tinh xảo của mình ra bên ngoài cho tất cả mọi người cùng xem.

 

Không bao lâu sau lại nghe tin hắn mang theo Thái t.ử phi xuất hành gặp thích khách, Thái t.ử anh dũng lấy thân mình che chắn cho Thái t.ử phi, bị trọng thương.

 

Ta cẩn thận hồi tưởng lại .

 

Đời trước sau khi Tô Hoán và Tống Uyển Quân thành thân , cũng từng xảy ra chuyện bị ám sát.

 

Nhưng trong ký ức hữu hạn của ta , chỉ cần Tống Uyển Quân ở bên cạnh hắn , người bị thương vĩnh viễn là Tống Uyển Quân.

 

Đời này , Tô Hoán ngược lại tiến bộ hơn một chút.

 

Thái t.ử gặp thích khách, xét tình xét lý đều phải đến Đông cung thăm hỏi.

 

Tô Giác vào trong phòng kiểm tra thương thế của hắn .

 

Tống Uyển Quân ở gian ngoài tiếp đãi ta .

 

Ta thấy sắc mặt nàng không tệ, tinh thần hơn rất nhiều so với Tống Uyển Quân trong ký ức của ta .

 

Nàng khẽ cười với ta :

 

“Đã nhiều ngày không gặp, khí sắc của Lục Hoàng phi càng tốt hơn rồi .”

 

Ta nhớ lại những việc mình làm trong một tháng qua, có chút ngượng ngùng:

 

“Vương gia đối với ta rất tốt .”

 

Không đúng.

 

Tô Hoán bị thương.

 

Sao Tống Uyển Quân lại có thể cười được ?

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...