TỰA LỬA RỰC HỒNG/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

13

 

Đối với người ngoài, dù có giả vờ cũng phải làm ra vẻ lo lắng chứ.

 

Ta thử thăm dò, cảm thán:

 

“Thái t.ử điện hạ đối với Thái t.ử phi quả thật tình sâu nghĩa nặng, thậm chí không tiếc cả tính mạng.”

 

Tống Uyển Quân cụp mắt xuống, nhẹ nhàng xoa trán, thở dài:

 

“Điện hạ thân là trữ quân, vốn luôn ở giữa muôn vàn nguy hiểm như vậy . Thấy chàng nằm đó đau đớn đến thế, ta hận không thể lấy thân mình thay thế.”

 

Nàng chân tình ý thiết.

 

Ta gạt bỏ ý nghĩ vừa lóe lên trong lòng.

 

Nếu Tống Uyển Quân cũng trọng sinh trở về, không thể nào vẫn còn bị Tô Hoán che mắt.

 

Đến ngày sinh thần của Hoàng hậu, Tô Hoán mới xem như có thể xuống giường.

 

Hắn tái nhợt tiều tụy hơn nhiều so với trong ký ức của ta , ánh mắt càng thêm âm trầm, như có như không nhìn về phía ta và Tô Giác.

 

Ta hạ quyết tâm hoặc là đi theo Tô Giác, hoặc là ở cùng các mệnh phụ khác, tuyệt đối không đi một mình .

 

Đúng độ giữa thu, trên mỗi bàn tiệc đều có hai c.o.n c.ua.

 

Cung nữ tách thịt cua ra , đặt vào đĩa trước mặt ta .

 

Mùi cua chui vào mũi, dạ dày ta bỗng cuộn lên một trận.

 

Khi còn chưa kịp phản ứng, ta đã nghiêng đầu nôn khan.

 

Tô Giác lập tức đỡ lấy ta , lo lắng hỏi:

 

“Sao vậy ? Khó chịu à ?”

 

Ta sờ lên bụng mình , ngẩn người , dường như có cảm giác gì đó, nhìn hắn rồi nở một nụ cười .

 

Hắn chớp mắt.

 

Một lát sau , thần sắc liền đờ ra .

 

“... Thanh Thanh?”

 

Ta khẽ lắc đầu:

 

“Chưa chắc.”

 

Thái y đến bắt mạch cho ta .

 

Một lát sau , ông quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu:

 

“Chúc mừng Hoàng thượng, Hoàng hậu, Hoài Vương phi đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.”

 

Tô Giác vẫn còn ngẩn người nhìn ta .

 

Hoàng thượng mừng lớn:

 

“Tốt, ngày sinh thần của Hoàng hậu lại tra ra được chuyện vui thế này , đúng là song hỷ lâm môn, toàn cung đều có thưởng.”

 

Xung quanh lập tức dấy lên một loạt tiếng chúc mừng.

 

Dưới bàn, ta véo Tô Giác một cái.

 

Hắn hoàn hồn, cẩn thận từng chút một sờ lên bụng dưới của ta .

 

Ta lại véo hắn một cái, thấp giọng nhắc nhở:

 

“Tạ ân!”

 

Ta kéo hắn đứng dậy.

 

Hắn như người mất hồn, đi tới giữa điện, quỳ xuống tạ ân với người phía trên .

 

Giữa bầu không khí hòa thuận bỗng vang lên một tiếng kinh hô:

 

“Điện hạ!”

 

Mọi người đều nhìn sang.

 

Là Tô Hoán hộc m.á.u.

 

14

 

Vì Tô Hoán, Hoàng thượng và Hoàng hậu đều rời tiệc, yến sinh thần vội vàng kết thúc.

 

Thái y ở trong điện cứu chữa.

 

Vết thương cũ của Tô Hoán tái phát, trong lúc hôn mê liên tục nói mê.

 

Nghe kỹ, mơ hồ chỉ có ba chữ:

 

“Không thể nào.”

 

Hoàng hậu nghĩ ta đang mang thai, liền cho ta và Tô Giác sớm xuất cung.

 

Không bao lâu sau , Tống Uyển Quân được chẩn ra có thai, làm tan đi bầu không khí u ám trong hoàng cung.

 

Ta dưỡng t.h.a.i trong Vương phủ, Tô Giác hận không thể nửa bước cũng không rời.

 

Cái này không cho ta đụng, cái kia cũng không cho ta đụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tua-lua-ruc-hong/6.html.]

 

Đến mức ta có phần thấy hắn phiền.

 

Đuổi hắn đi một lúc, hắn lại tìm được lý do mới để quay về bám lấy ta .

 

Những thiệp mời gửi tới với đủ loại danh nghĩa từ bên ngoài, ta đều từ chối hết.

 

Thỉnh thoảng có ra ngoài cũng mang theo đủ người bên cạnh.

 

Thật sự không muốn lại cho Tô Hoán bất kỳ cơ hội nào.

 

Nhưng ta không ngờ Tô Hoán lại trực tiếp tới tận cửa.

 

Hắn cố tình chọn lúc Tô Giác không có mặt trong phủ.

 

Đường đường là Thái t.ử đến cửa lại bị từ chối không cho vào , sẽ có quá nhiều chuyện để người ta bàn tán.

 

Ta lập tức sai người đi báo cho Tô Giác.

 

Bất đắc dĩ phải mời hắn vào chính sảnh.

 

“Hôm nay Điện hạ tới đây có việc gì quan trọng sao ?”

 

Trong sảnh vẫn còn hạ nhân.

 

Nhưng Tô Hoán hoàn toàn không để tâm, trực tiếp hỏi:

 

“Thanh nhi, nàng đang tránh mặt cô?”

 

Ta đè nén sự khó chịu:

 

“Tránh sao ? Ta và điện hạ vốn không có lý do gì nhất định phải gặp mặt, không thể gọi là tránh.”

 

Tô Hoán nhìn chằm chằm vào ta :

 

“ Nhưng nàng vốn nên là người của cô.”

 

Toàn bộ hạ nhân đều kinh hãi.

 

Ta đứng bật dậy quát lớn:

 

“Điện hạ thận trọng lời nói . Ta là Hoài Vương phi, là đệ muội của điện hạ. Những lời này nếu lọt vào tai kẻ có tâm, điện hạ đã nghĩ tới hậu quả chưa ?”

 

Ánh mắt Tô Hoán vẫn bám c.h.ặ.t lấy ta .

 

Đối diện với sự phẫn nộ của ta , hắn lại không cho là đúng:

 

“Vậy thì để bọn họ biết , nàng và cô vốn dĩ mới là một đôi.”

 

Ta không thể tin nổi:

 

“Ngươi đúng là điên rồi . Ngươi đã từng nghĩ tới Thái t.ử phi chưa ?”

 

Tô Hoán bước về phía ta :

 

“ Đúng , Uyển Quân là thê t.ử của cô. Nhưng cô cũng không buông được nàng. Chúng ta có tình cảm bao nhiêu năm như vậy , cô không tin nàng nói buông là có thể buông. Lão Lục chẳng qua chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ khi nàng không còn cách nào khác mà thôi, nhưng bây giờ cô đã đến rồi .”

 

“Thanh nhi, cô là Thái t.ử, có năng lực đối tốt với cả hai người . Cô sẽ không lạnh nhạt bất cứ ai trong các nàng. Trở về bên cạnh cô, được không ?”

 

Các thị nữ đứng song song chắn trước mặt ta .

 

Tô Hoán chắp tay sau lưng đứng đó, nhàn nhạt lên tiếng:

 

“Tránh ra .”

 

“Thái t.ử điện hạ thật uy phong, lại dám tới Hoài Vương phủ uy h.i.ế.p Vương phi của bổn vương.”

 

Nghe thấy giọng nói ấy , ta khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Tô Giác bước nhanh tới bên cạnh ta , đỡ lấy ta , thấp giọng hỏi:

 

“Không sao chứ?”

 

Ta lắc đầu.

 

Hắn lạnh lùng nhìn Tô Hoán:

 

“Ngươi vẫn nên nghĩ cho kỹ xem phải giải thích thế nào với phụ hoàng và mẫu hậu đi .”

 

Sắc mặt Tô Hoán âm trầm như mực.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lại có thêm một người bước vào chính sảnh.

 

Tống Uyển Quân không nhanh không chậm đi vào , đôi mắt hơi đỏ, nhìn Tô Hoán:

 

“Điện hạ, theo ta về nhà đi .”

 

15

 

Tô Hoán nhìn Tống Uyển Quân, vẻ áy náy thoáng hiện rồi biến mất.

 

Hắn nhìn ta một cái, cuối cùng vẫn nắm tay Tống Uyển Quân rời đi .

 

Tô Giác ôm c.h.ặ.t lấy ta .

 

Sau khi bọn họ đi rồi vẫn không buông.

 

Ta nghe hắn thấp giọng nói :

 

“Đừng sợ, ta sẽ không bỏ qua cho hắn đâu .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...