Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngày tin tức phụ thân đ.á.n.h thắng trận ở biên cương truyền về kinh thành, mẫu thân đang bận rộn chuẩn bị tiệc mừng ca ca thi đỗ.

Nghe tên tiểu sai thông báo, thần sắc mẫu thân bỗng ảm đạm trong thoáng chốc, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười bảo:

"Tướng quân khải hoàn trở về, tốt , thật là tốt quá..."

Tên tiểu sai nhỏ giọng dò xét: "Tướng quân lần này không về một mình , Anh phu nhân cũng về cùng ạ."

Ánh nến hắt lên đôi lông mày ôn dịu của mẫu thân , giọng điệu chẳng nghe ra chút gì là không vui:

"Nàng ấy ở biên ải bầu bạn với phu quân suốt mười bảy năm trời, tính ra cũng thật sự vất vả."

Tên tiểu sai nghe vậy , lập tức hớn hở ra mặt:

"Kẻ hèn này vừa vào kinh đã nghe người ta truyền tụng phu nhân là người hiền lương có tiếng, hôm nay được kiến diện, quả đúng như lời đồn."

Những năm nay người ngoài đều khen mẫu thân hiền thục. Sau khi tổ mẫu bệnh qua đời, một mình nàng vừa nuôi nấng hai anh em ta khôn lớn, vừa quán xuyến phủ phủ ngăn nắp, vẹn toàn . Để giữ gìn thanh danh cho phủ Tướng quân, nàng còn giấu nhẹm chuyện phụ thân sinh con với Thẩm Anh nơi biên ải.

Nàng nhất mực nghĩ cho phụ thân và phủ Tướng quân, nhưng trong lòng trong mắt phụ thân lại chỉ có Thẩm Anh. 

Cái tiếng hiền lương mà người đời tán thưởng, chẳng qua là do mẫu thân tự làm khổ mình để thành toàn cho phụ thân mà thôi.

Chờ tên tiểu sai lui ra , ta nhỏ giọng hỏi mẫu thân :

"Phụ thân mang Thẩm Anh về, là muốn nạp ả vào cửa làm thiếp sao ?"

"Ả đã sinh con trai cho cha con, rước vào cửa làm một thiếp thất cũng là lẽ đương nhiên." Động tác lật sổ sách của mẫu thân khựng lại một nhịp, "Có điều năm đó ả đã không chịu về kinh để uống chén trà bái kiến chính thất của thân phận làm thiếp , e là giờ đây cũng chẳng cam lòng làm thiếp đâu ."

Ta hừ lạnh một tiếng: "Ả chỉ là một kẻ ngoại thất, chẳng lẽ còn muốn leo lên làm chủ mẫu hay sao ?"

Mẫu thân cười mà không đáp, nàng đặt sổ sách xuống, bắt đầu chuẩn bị mọi việc chuẩn bị đón phụ thân hồi kinh. Nàng phân phó hạ nhân thu dọn Tây viện tốt nhất trong phủ cho Thẩm Anh ở, mọi đồ dùng, bổng lộc đều xếp vào hàng cung ứng tốt nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mau-than-ta-khong-phai-nhan-tam-ma-la-vo-tam/2.html.]

Triệu ma ma ghé tai nói nhỏ khuyên can: "Thẩm Anh từ nhỏ đã chẳng phải kẻ an phận, phu nhân đối xử tốt với ả như vậy , chỉ e lòng tốt lại gặp phải cáo già."

Trong mắt người khác, mẫu thân hiền huệ tới mức có phần nhu nhược.

Họ đều truyền tai nhau rằng vị chủ mẫu tính tình hiền lành như nàng sớm muộn gì cũng bị đám thiếp thất kiêu căng, ngạo mạn lấn lướt. Các quý phu nhân trong kinh thành còn bảo nàng chẳng qua là có số tốt , phụ thân quanh năm đi đ.á.n.h trận bên ngoài nên đám thiếp thất trong phủ không có cơ hội tranh phong tuấn tước với nàng, bằng không nàng đã sớm bị bọn họ chọc tức đến mức ngã bệnh gượng không dậy nổi rồi .

Trước đây ta cũng từng nghĩ như thế, mãi cho đến sáu năm trước , khi ta theo mẫu thân vào cung thăm người tỷ muội thân thiết của nàng là Hiền phi nương nương.

Nhật Nguyệt

Thuở ấy , Hiền phi nương nương bị kẻ gian vu oan hãm hại long t.h.a.i trong bụng Lan chiêu nghi. Bệ hạ không nghe nàng biện bạch lấy một lời, trực tiếp cấm túc nàng ở tẩm điện. 

Con trai nàng là Nhị hoàng t.ử cũng vì thế mà chịu vạ lây, bị tước đi phong hiệu Thân vương.

Dậu đổ bìm leo, mẫu gia của Hiền phi nương nương cũng bị kéo xuống nước, phụ thân và đệ đệ của nàng đều bị giáng chức. Mạnh gia từng một thời hưng thịnh bỗng chốc sụp đổ như tòa lầu cao chịu bão.

Hiền phi nương nương lúc này mới thấu hiểu tình nghĩa nhiều năm qua, chung quy cũng chẳng bằng vài giọt nước mắt ngắn dài của dung nhan mới. 

Nàng u uất thành bệnh, suốt ngày không ăn không uống.

Khi ấy người nhà của nàng đều đã rời khỏi kinh thành, Thái hậu thương xót nàng, đặt cách cho mẫu thân sau khi dự cung yến được vào tẩm điện thăm hỏi.

Mẫu thân dắt ta bước vào ngôi tẩm điện bài trí lạnh lẽo, tiêu điều. Hiền phi nương nương nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt nhìn mẫu thân .

"Để muội phải xem trò cười rồi ."

Mẫu thân lạnh lùng hừ một tiếng: "Cái kinh thành này kẻ nào chẳng đang xem trò cười của ta , bọn họ truyền tai nhau bảo ta sống cảnh thủ tiết khi chồng còn sống thật đáng thương. Nhưng tỷ là người biết rõ ta nhất, chuỗi ngày hiện tại của ta so với lúc làm cô nương ở Thẩm gia còn tự tại hơn nhiều."

Trông gương mặt bệnh tật của Hiền phi nương nương hiếm hoi mới lộ ra một nét cười , nàng bảo cung nữ mang ghế cho mẫu thân ngồi .

Ta nhanh ch.óng được chưởng sự ma ma dắt sang ấm các, ngồi ăn đĩa bánh ngọt do cung nữ bưng lên, thứ bánh này tính ra còn chẳng tinh tế bằng món trên cung yến.

"Có mẫu thân con đến khuyên nhủ nương nương, nhất định sẽ có tiến triển." Ma ma xoa xoa đầu ta , chân mày giãn ra : "Nghe nói bức thêu bách thọ bằng gấm mà mẫu thân con dâng tặng Thái hậu rất được người yêu thích. Tay nghề thêu thùa của mẫu thân con khắp cả kinh thành này không ai sánh bằng, thái giám bên cạnh Thái hậu lại nhắc về tình nghĩa năm xưa của mẫu thân con và nương nương, Thái hậu mới chuẩn tấu cho mẫu thân con vào thăm."

Hóa ra , chính mẫu thân đã phải thức thâu đêm suốt sáng ròng rã mấy tháng trời mới đổi lại được một cuộc gặp mặt này .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...