Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta còn chưa ăn xong miếng bánh xốp thứ ba, thái giám đã đến giục mẫu thân rời cung.
Khi chưởng sự ma ma tiễn hai mẹ con ta ra khỏi tẩm điện, Hiền phi nương nương rốt cuộc cũng chịu bảo cung nữ bưng lên một bát cháo. Ma ma già nước mắt đầm đìa, vẻ mặt đầy biết ơn nhìn mẫu thân .
Mẫu thân lấy khăn tay lau nước mắt cho bà:
"Mau vào chăm sóc nương nương của các người đi , mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi."
Ma ma gật đầu: "Đa tạ phu nhân."
Lúc bước ra khỏi cung môn, ta rốt cuộc không nhịn được mà hỏi mẫu thân : "Mẫu thân , người đã khuyên Hiền phi nương nương thế nào vậy ạ?"
"Ta chỉ kể với tỷ ấy chuyện năm xưa cha con thay lòng đổi dạ bỏ đi , ta cũng từng có lúc không muốn sống nữa, c.h.ế.t đi suy cho cùng là việc dễ dàng nhất..."
Đáy mắt mẫu thân lướt qua một tia lạnh lẽo, nàng nói tiếp: " Nhưng nếu ta không còn, cha con sẽ cưới Thẩm Anh vào cửa, để ả ngồi lên vị trí của ta , con và ca ca con liệu có được những ngày tháng tốt đẹp như hôm nay không ?"
Tương tự như vậy , nếu Hiền phi nương nương cứ mãi tiêu trầm thế này , Nhị hoàng t.ử e rằng cũng chẳng còn ngày mai tươi sáng.
Người trong phủ ai nấy đều truyền tai nhau mẫu thân nặng tình với phụ thân , nên bấy nhiêu năm qua mới khổ sở giữ gìn nội trạch, duy trì thể diện cho phủ Tướng quân. Mãi đến ngày hôm đó ta mới biết , sự nhẫn nhục bấy lâu của mẫu thân hoàn toàn không phải vì phụ thân .
Sau lần mẫu thân vào thăm, thân thể của Hiền phi nương nương dần dần chuyển biến tốt lên. Nhị hoàng t.ử lâm vào cảnh như quân bài bị vứt bỏ, không có chiếu chỉ không được tiến cung.
Mẫu thân dặn dò việc học của ngài ấy không được bỏ bê, sai người đem toàn bộ những cuốn sách ca ca từng đọc qua gửi tới cho ngài ấy , lại còn mời thầy dạy học, để ngài ấy cùng đọc sách với ca ca.
Mẫu thân và Hiền phi nương nương là tri kỷ nhiều năm, mẫu thân thường nhắc lại chuyện ngày trước nàng ở Thẩm gia bị ngoại tổ phụ đối xử khắt khe thế nào. Ngoại tổ phụ không mời thầy khai môn lập chí cho nàng, chỉ bắt nàng ở nhà học nữ công gia chánh, chính Hiền phi nương nương đã dạy nàng nhận mặt chữ, tập viết chữ. Giờ đây nàng làm như vậy , cũng xem như báo đáp ân tình năm xưa.
…
Phụ thân khải hoàn hồi kinh. Trận chiến này quét sạch quân địch hai trăm dặm, triều dã cùng chung vui. Phụ thân muốn nhân dịp Bệ hạ đang long nhan đại duyệt mà định đoạt danh phận cho Thẩm Anh.
Ngày
hắn
về phủ, Thẩm Anh
không
đi
cùng mà
được
thu xếp ở
lại
một quán trọ ngoại thành.
Phụ thân và mẫu thân xa cách nhiều năm, sau bữa tối hắn hiếm hoi lắm mới gọi mẫu thân vào thư phòng trò chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mau-than-ta-khong-phai-nhan-tam-ma-la-vo-tam/3.html.]
Nhật Nguyệt
"A Anh đã cùng ta chịu khổ nơi biên ải suốt mười bảy năm trời, nếu chỉ để nàng ấy bước vào cửa làm thiếp thì thật quá bất công. Ta muốn cưới nàng ấy làm bình thê."
Trước khi chén trà chuẩn bị cho chủ mẫu nguội ngắt, mẫu thân đã liệu trước được tính toán của bọn họ.
Mẫu thân nhạt nhòa mỉm cười : "Thiếp thân cứ ngỡ phu quân định viết thư hòa ly để cưới thê t.ử mới, hóa ra chàng chỉ định lập nàng ấy làm bình thê thôi sao ."
Phụ thân ngẩn người , một lúc lâu cũng không phân biệt được lời mẫu thân là thật lòng hay đang châm biếm. Mãi đến khi mẫu thân rót một tách trà nâng đến trước mặt hắn , ôn nhu nói :
"Phu quân nếu muốn cưới nàng ấy vào cửa, e là không có thời cơ nào tốt hơn lúc này ."
Sắc mặt phụ thân giãn ra , hắn nắm lấy tay mẫu thân :
"Chiêu Hằng, những năm qua nàng thay ta vất vả quản lý nội trạch, ở trong kinh ai mà chẳng khen nàng hiền đức, ta sao có thể hắt hủi nàng chứ?"
"Có điều một chuyện này , thiếp thân không thể không nói cho phu quân biết ."
"Chuyện gì?"
"Phu quân chắc hẳn đã biết , mẫu thân của Thẩm Anh vốn là tỳ nữ thân cận bên cạnh mẫu thân ta , mẫu thân ta không dung thứ cho bà ta nên bà ta mới phải gả cho người huynh đệ thúc bá của phụ thân ... Trước khi bà ta xuất giá, trong bụng đã m.a.n.g t.h.a.i rồi ."
"Ý của nàng là, A Anh là muội muội ruột của nàng sao ?"
"Nếu không phải như thế, tại sao phụ thân ta lại hết lòng giúp đỡ một người huynh đệ thúc bá như vậy ? Ngày Thẩm Anh theo chàng ra biên cương, phụ thân ta cớ sao lại sắm sửa cho nàng ấy nhiều của hồi môn đến thế?"
Mẫu thân cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất tâm tư trong mắt nàng: "Giờ đây phụ thân đã khuất núi, thiếp thân tự khắc phải đối xử tốt với nàng ấy rồi ."
Ánh mắt phụ thân nhìn mẫu thân có vài phần phức tạp.
Lúc mẫu thân bước ra khỏi thư phòng, vừa vặn bắt gặp ta đang ôm một bức thư họa, đứng đờ người ở cửa. Nàng liếc nhìn bức thư họa trong tay ta , hỏi:
"Đây là do Trạch nhi gửi về sao ?"
Ta ngẩn ra một lúc: "Diệp tiên sinh muốn ca ca ở lại Giang Nam thêm một thời gian, ca ca liền nhắn thư bảo con đem lễ vật này tới trước ."
"Diệp tiên sinh từng đứng đầu Hàn Lâm Viện, ca ca con có thể ở lại bên cạnh ngài ấy thêm vài ngày cũng là việc cực tốt ." Mẫu thân nhìn vào phụ thân trong phòng, giọng điệu chợt lạnh lùng hẳn: "Con mang vào đi ."
Chaporia
Bình Luận (0)