Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lúc tin t.ử của Lan phi truyền ra ngoài cung, mẫu thân đã đem toàn bộ dấu vết qua lại giữa mình và Quý phi tiêu hủy sạch sẽ. 

Không một ai biết , viên t.h.u.ố.c khiến Lan chiêu nghi m.a.n.g t.h.a.i giả kia là do mẫu thân tìm cho nàng ta . Càng không ai biết , Quý phi năm xưa chưa từng bị lên sởi, vẻ ngoài xem ra thâm tình với Bệ hạ, chẳng qua đều là mưu tính mà thôi.

Mẫu thân nói , Quý phi là người thiện lương nhất nàng từng gặp trong đời, mà giờ đây cũng là người có thủ đoạn tàn nhẫn nhất nàng từng thấy. Hai người bọn họ cứ như vậy nương tựa vào nhau , nắm tay nhau bước từ thời thiếu nữ cho đến ngày hôm nay.

Bệ hạ đặt chén rượu xuống, nhìn sang vị Quý phi bên cạnh. 

Kế đó, Bệ hạ hạ lệnh sắc phong mẫu thân làm Cáo mệnh phu nhân.

Lúc này , phụ thân còn chưa kịp mở lời xin cưới Thẩm Anh làm bình thê, đành phải cùng mẫu thân quỳ xuống tạ ơn. Hắn dù có đần độn đến mấy thì giờ cũng đã hoàn hồn lại , nếu lúc này dâng tấu xin lập Thẩm Anh làm bình thê, không nghi ngờ gì chính là đang vỗ thẳng vào mặt Bệ hạ.

Dù sao , vì thể diện của phủ Tướng quân, hắn và mẫu thân đã giấu kín chuyện của Thẩm Anh nơi biên cương. 

Chuyện Thẩm Anh năm xưa từng liều mình cứu mạng hắn , trong kinh thành chẳng một ai hay biết . Trong mắt người ngoài, Thẩm Anh chẳng qua là một kẻ ngoại thất không danh không phận mà thôi. Ngược lại là mẫu thân , đến cả Bệ hạ cũng phải mở miệng khen ngợi hiền đức.

Phụ thân nếu để Thẩm Anh làm bình thê, tức là mang lên lưng cái tội phụ bạc, khắt khe với chính thất. Hắn e là chưa đợi đến lúc đám gián quan dâng tấu đàn hạch, Bệ hạ đã trực tiếp giáng tội xuống rồi .

Cái đạo lý này , phụ thân rốt cuộc đã thông suốt. Nhưng Thẩm Anh thì không .

Thẩm Anh trước đó nghe tin mẫu thân đồng ý cho ả làm bình thê, còn ngỡ lần này mẫu thân vẫn tranh không lại ả. Ngày trước ả ở biên ải nghe danh mẫu thân hiền lương đại độ, chỉ cảm thấy thật đáng cười .

Thẩm Anh không giống mẫu thân ở chỗ coi trọng danh tiếng thể diện. 

Việc ả hận nhất đời này chính là năm xưa Thẩm gia vì thể diện, khiến ả cả đời không thể nhận phụ thân ruột của mình . Ả và mẫu thân rõ ràng là cùng một cha sinh ra , nhưng ả lại không có được gia thế hiển hách như mẫu thân . Cho nên ả mới mang tiếng xấu muôn đời, cướp đoạt phụ thân từ tay mẫu thân . 

Mười bảy năm nay, tất cả những gì mẫu thân tốn bao tâm tư vun vén, sau này đều sẽ thuộc về ả.

Thế nhưng, chính cái người phụ nữ thâm khuê trạch viện cái gì cũng không bằng ả kia lại có được lời khen của Bệ hạ, thậm chí còn được phong làm Cáo mệnh.

Thẩm Anh tức đến mức đập vỡ mấy chiếc bình hoa, ánh mắt hằn lên tia hung ác:

"Phu quân rõ ràng đã hứa sẽ để ta ngồi ngang hàng với con tiện nhân kia , sao giờ lại bảo không được chứ? Bản thân mụ ta đáng ghét khiến phu quân chán ghét, sinh con trai cũng không vừa mắt phu quân,vì cái gì mà mụ ta cứ ngồi khư khư cái vị trí chủ mẫu đó.

Mụ ta là chủ mẫu thì đã sao , phu quân đã hứa với ta , mọi thứ của phủ Tướng quân sau này đều là của Huy nhi."

Mụ bà t.ử bên cạnh liền chen ngang: "Trước đây Tướng quân có ý muốn để thiếu gia ghi danh dưới tên chủ mẫu, phu nhân hẳn nên đồng ý..."

Lời mụ bà t.ử còn chưa dứt, trên mặt đã ăn ngay một cái tát nảy lửa. Thẩm Anh tức đến mức giọng run lên bần bật:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mau-than-ta-khong-phai-nhan-tam-ma-la-vo-tam/6.html.]

"Bắt Huy nhi của ta phải gọi con tiện nhân kia là mẫu thân ? Con tiện nhân đó cứ việc mơ giấc mộng ban ngày của mụ ta đi !"

Dứt lời, phụ thân vừa vặn bước vào viện, một màn này đập thẳng vào mắt hắn khi tới thăm ả. Hắn nhìn đống mảnh sứ vỡ tan tành dưới đất và chiếc má bên phải hơi sưng lên của kẻ nô bộc, chỉ cảm thấy chướng mắt vô cùng.

Lúc phụ thân đề xuất chuyện muốn đem Tống Huy ghi danh dưới tên mẫu thân , mẫu thân tuy trong lòng không nguyện ý, nhưng vì hắn , nàng vẫn gạt lệ nhận lời. 

Trước kia phụ thân cảm thấy tính cách Thẩm Anh thẳng thắn, phóng khoáng, giờ đây lại chỉ thấy ả hung hãn, ghen tuông điên cuồng.

Ngặt nỗi lúc này Thẩm Anh lại không biết thu liễm, buông lời mỉa mai:

"Chàng tới đây làm gì, định cướp Huy nhi của ta đem dâng cho con tiện nhân kia sao ?"

Phụ thân không còn chút kiên nhẫn dỗ dành nào như trước nữa, hắn nhìn ả cười lạnh:

Nhật Nguyệt

"Nàng lại muốn đuổi ta đi có phải không ?"

Thẩm Anh ngoảnh mặt đi không nhìn hắn : "Thiếp đâu dám, cái trạch viện này đều là của Tướng quân, thiếp không danh không phận, chẳng qua là phận ăn nhờ ở đậu mà thôi."

Phụ thân siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tức đến mức quay người bỏ đi thẳng. 

Thẩm Anh tức thì giận quá mất khôn, thốt lời vô tội vạ: "Chàng... hôm nay chàng mà đi , sau này đừng hòng đến chỗ ta nữa!"

Phụ thân đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi , hắn vừa về phủ liền rúc ngay vào viện t.ử của hai vị di nương. Hai vị di nương tính tình cung kính, ngoan ngoãn, là người biết cách xoa dịu lòng người nhất.

Một màn như vậy tự nhiên bị tai mắt của Thẩm Anh mua chuộc trong phủ nhìn thấy, liền vội vã chạy đi mật báo.

Ta đứng dưới hiên nhà, nhìn theo bóng lưng tên tai mắt kia khuất dần, nghiêng đầu hỏi mẫu thân :

"Nữ nhi từng nghĩ trong lòng phụ thân chỉ chứa nổi Thẩm Anh, hai vị di nương vào phủ hai năm phụ thân đều chẳng màng hỏi han, mẫu thân làm sao biết phụ thân sẽ đổi thay ..."

Khóe môi mẫu thân khẽ cong lên một nét lạnh lùng: "Cha con trước khi gặp Thẩm Anh cũng nói trong lòng chỉ có mình ta , hắn diễn vai thâm tình quá lâu, đến mức quên mất bản chất của mình vốn là kẻ đứng núi này trông núi nọ."

"Vậy người có hối hận vì đã gả cho phụ thân không ?"

"Không hối hận, nam nhân trên đời này đều như nhau cả, gả cho ai cũng vậy ." Mẫu thân nhìn ta , giọng điệu chợt nhu hòa hẳn lại : "Có lẽ trên thế gian này có nam nhân tốt , chỉ là mẫu thân chưa từng được gặp mà thôi."

Ta chớp chớp mắt, hỏi: "Vậy ca ca có tính là người tốt không ạ?"

Mẫu thân gật gật đầu: "Ta sẽ dạy bảo nó thật tốt , quản thúc nó thật nghiêm."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...