Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thẩm Anh nghe tin phụ thân suốt ngày vùi mình trong tổ ấm dịu dàng kia , lòng ghen tuông trỗi dậy đến phát điên phát cuồng. ả đón đường chặn hai vị di nương ở tiệm vải, gào thét đòi xé nát khuôn mặt của hai con hồ ly tinh.

Liễu di nương và Hoa di nương vốn xuất thân từ chốn hoa lầu, đâu dễ bị dăm ba câu nói này của ả dọa cho khiếp vía. 

Bọn họ đo lường Thẩm Anh từ trên xuống dưới , che miệng cười nhạo ả nhan sắc đã tàn phai, một kẻ ngay cả phủ Tướng quân còn chẳng bước chân vào nổi như ả, địa vị tính ra còn chẳng bằng hạng thiếp thất như bọn họ.

Thẩm Anh tức đến run rẩy cả người , lao vào đẩy ngã Liễu di nương xuống đất. 

Thẩm Anh lúc ở biên cương thường xuyên cùng phụ thân cưỡi ngựa b.ắ.n cung, hai vị di nương lại là nữ t.ử trướng rủ màn che, làm sao địch lại sức lực của ả.

Y phục và hoa cài đầu của Liễu di nương bị giật rách bươm, trên mặt Hoa di nương cũng bị cào thành mấy vết m.á.u sâu nông loang lổ. Ba người bọn họ lao vào cấu xé nhau ngay giữa phố xá sầm uất, khiến không ít người phải dừng bước đứng xem.

Ngày phụ thân sau đêm đại hôn mang theo Thẩm Anh rời kinh thành, hắn vốn chẳng hề bận tâm đến thanh danh của phủ Tướng quân. Giờ đây hắn đã qua cái tuổi thiếu niên cuồng nhiệt, hiện tại lại đang được vinh sủng ngập tràn, cũng chẳng biết nếu hắn nhìn thấy cái cảnh tượng bôi tro trát trấu vào mặt thế này thì sẽ có tâm trạng gì.

Thế nhưng, Thẩm Anh chung quy vẫn là người nơi đầu quả tim của phụ thân , ả khóc lóc đổ hết mọi lỗi lầm ngày hôm nay lên đầu hai vị di nương, phụ thân hoàn toàn tin sái cổ. 

Sắc mặt hắn xanh mét xông thẳng vào viện của mẫu thân , giận dữ lôi đình nói :

"Hai con nha đầu đó dám làm cái trò vô sỉ ngay giữa thanh thiên bạch nhật như vậy , khiến danh tiếng của Anh nhi hủy hoại sạch sành sanh, nàng mau đem bán bọn chúng đi cho ta ."

Mẫu thân mím mím môi, ôn nhu bảo: "Nếu bọn họ làm phu quân không vừa ý, qua vài ngày nữa thiếp thân sẽ phát cho họ ít ngân lượng rồi đuổi đi là được ..."

Ánh mắt phụ thân hơi nheo lại : "Tại sao phải đợi vài ngày nữa?"

Vừa dứt lời, bên ngoài phòng liền truyền vào tiếng hô hoán kinh hãi của mụ bà t.ử.

Nhật Nguyệt

"Phu nhân, không xong rồi ... Đại phu nói đứa nhỏ trong bụng Liễu di nương không giữ được nữa rồi ..."

Phụ thân lúc này mới sực tỉnh: "Liễu di nương... có t.h.a.i từ bao giờ?"

"Liễu di nương ngày thường hay sơ sẩy, chưa bao giờ nhớ ngày kinh kỳ, lúc về phủ thấy váy áo vấy m.á.u mới biết mình đã mang thai." Mẫu thân thở dài một tiếng: "Bỗng chốc mất đi đứa nhỏ, nàng ấy thật sự quá đáng thương, phu quân có muốn sang nhìn nàng ấy một chút không ?"

Hàn Sương xen vào : "Lúc Liễu di nương về phủ đã bị đ.

á.n.h tới mức không còn ra hình người , rõ ràng chính là..."

Mẫu thân lườm nàng ta một cái, nàng ta mới chịu ngậm miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mau-than-ta-khong-phai-nhan-tam-ma-la-vo-tam/7.html.]

Phụ thân rốt cuộc cũng mủi lòng, đứng dậy đi thẳng sang viện của Liễu di nương.

Lúc này , ta vừa vặn đã trấn an xong xuôi hai vị di nương. 

Trấn an bọn họ chẳng cần dùng thứ gì khác, chỉ cần vàng bạc và ngân phiếu là đủ. Bởi vì ngay từ khi bước chân vào phủ, bọn họ đã chẳng mưu cầu làm thiếp , mà là muốn tích cóp tiền tài để sống tốt nửa đời sau .

Mẫu thân nắm quyền quản gia đã nhiều năm, dựa vào mười bảy năm kinh doanh này đã gầy dựng được không ít điền sản, tích lũy được khối tư tài khổng lồ. Chính mẫu thân đã chọn bọn họ, chuộc thân giúp bọn họ thoát khỏi thân phận tiện tịch. 

Bọn họ tự nhiên biết rõ bản thân nên lấy lòng ai, làm việc cho ai.

Da thịt của Liễu di nương vốn dĩ trắng trẻo, mịn màng, chỉ cần chịu chút thương nhẹ là bầm tím cả người . Khuôn mặt tuyệt sắc của Hoa di nương thì hằn lên vết m.á.u, nhìn một cái đã khiến người ta xót xa.

Lời Thẩm Anh nói bọn họ cười nhạo ả nhan sắc tàn phai, ngoại trừ người thân cận bên cạnh Thẩm Anh ra thì chẳng ai nghe thấy. 

Bọn họ tự nhiên là khăng khăng không nhận.

Hoa di nương quỳ rạp dưới đất, đôi mắt ngấn lệ nói :

"Thiếp thấy vòng eo của Liễu di nương dạo này hình như có phần đầy đặn hơn, liền cùng nàng ấy nói đùa vài câu, bảo trông nàng ấy giống như đang mang thai... Thiếp không ngờ Anh phu nhân cũng đứng ngay bên cạnh, lời này lọt vào tai nàng ấy , mới dẫn đến tai họa ngày hôm nay..."

Một câu nói của Hoa di nương đã hất trọn gáo nước bẩn lên đầu Thẩm Anh, khiến ả có trăm miệng cũng không cách nào chối cãi.

Thẩm Anh ở biên ải đã quen nhìn cảnh đao quang kiếm ảnh, lúc nào cũng mỉm cười chê bai mẫu thân là hạng phụ nữ thâm khuê chưa từng thấy qua sự đời. Trong mắt ả, mẫu thân chẳng qua là một người đàn bà ngu muội chỉ biết c.h.ế.t dí nơi hậu viện. Giờ đây, ả rốt cuộc đã được nếm trải thứ thủ đoạn nội trạch mà trước nay ả vốn khinh rẻ.

Ả làm sao biết được , Liễu di nương vốn dĩ chẳng hề có t.h.a.i gì hết.

Mọi chuyện ngày hôm nay, chẳng qua là một thế trận dụ hổ vào rọ mà thôi.

Mẫu thân nghe nhắc chuyện này thì chỉ thở dài một tiếng:

"Trong kinh thành này có vị đại nhân nào mà năm thê bảy thiếp , muội muội cớ gì lại không dung nổi hai vị di nương như vậy ?"

Mẫu thân thay phụ thân đứng ra trấn an hai vị di nương. Nàng dùng bổ d.ư.ợ.c danh quý để điều dưỡng thân t.ử cho Liễu di nương, lại dùng ngọc cao trị giá ngàn vàng để dưỡng lại vết thương trên mặt cho Hoa di nương.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...