Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

4

Nếu phải nhắc đến chuyện cũ, Bạch Tiêu Ngôn có thể coi là mối tình đầu của tôi .

​Hồi mới vào đại học, anh ấy là đàn anh khóa trên chịu trách nhiệm đón tiếp tân sinh viên.

​Bạch Tiêu Ngôn hoàn toàn khác biệt với Tần Tinh Dã. Từ nhỏ đến lớn, Tần Tinh Dã luôn là kiểu "con nhà người ta " được các bậc phụ huynh đem ra để so sánh với tôi .

​Năm hai đứa còn bé tí, chỉ vì tranh nhau xem ai được đóng vai hoàng đế khi chơi trò đồ hàng mà chúng tôi đã cãi lộn một trận nảy lửa, từ đó kết thành mối "thâm thù đại hận" không thể hóa giải.

​Oái oăm thay , quá trình trưởng thành của hai đứa lại gần như trùng khớp, ngẩng đầu không thấy cúi đầu liền gặp. Việc gì chúng tôi cũng phải ganh đua, phân định cao thấp cho bằng được .

​ Tôi học đàn piano, nhà anh liền mua ngay một cây Steinway đời mới.

​ Tôi học vẽ tranh sơn dầu, anh liền chuyển sang vẽ phác họa.

​ Tôi bảo tôi muốn thi vào trường Đại học A, anh liền tuyên bố anh thừa sức đỗ Đại học B.

​Cuối cùng, anh cầm bảng điểm thi đại học cao hơn tôi tận 30 điểm để cùng tôi bước vào chung một ngôi trường.

​ Tôi bảo anh đúng là âm hồn không tan.

​Anh lại nói chúng tôi chính là oan gia ngõ hẹp.

​Bước vào giảng đường đại học, đường ai nấy đi .

​Giữa ngày tựu trường đông đúc, tôi nhanh ch.óng bị dòng người tấp nập nuốt chửng. Trong lúc đang lạc lõng mất phương hướng, tôi vô thức quay đầu lại . Chiều cao nổi bật cùng gương mặt quá mức tuấn tú khiến Tần Tinh Dã đứng giữa đám đông trông chẳng khác nào hạc giữa bầy gà, vô cùng xuất sắc.

​ Tôi vừa định mở miệng gọi anh , thì đã thấy một cô gái đỏ mặt thẹn thùng tiến tới, ngượng ngùng hỏi xin tài khoản WeChat của anh .

​Anh cụp mắt xuống, ánh nắng ngày hôm ấy thật đẹp , nhuộm một tầng kim quang rực rỡ lên đôi mắt anh .

​Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, tôi lặng lẽ quay đầu bước đi . Đến tận bây giờ tôi cũng không biết ngày hôm đó anh có cho cô gái kia phương thức liên lạc hay không .

​Và chính vào khoảnh khắc ấy , tôi đã gặp Bạch Tiêu Ngôn.

​Anh ấy mỉm cười dịu dàng nhìn tôi rồi ấm áp hỏi: "Học muội , em học chuyên ngành nào, thuộc lớp nào vậy ?"

​Bạch Tiêu Ngôn là một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt so với Tần Tinh Dã.

​ Tôi tỏ tình với anh ấy là sau một buổi tụ tập liên hoan của câu lạc bộ. Hôm đó chúng tôi cùng nhau đi công viên giải trí, tôi hứng chí bảo: "Đàn anh , chúng ta thi b.ắ.n tên đi ."

​Trò b.ắ.n tên hôm ấy có phần thưởng là những chú gấu bông nhỏ. Tôi đắc ý nói : "Anh chắc chắn không thắng được nhiều bằng em đâu ."

​Khi màn đêm buông xuống, con người ta có vẻ cũng trở nên dịu dàng và bao dung hơn. Gió đêm mơn man thổi qua mái tóc anh , anh khẽ mỉm cười , dịu dàng đáp: "Cuối cùng chắc chắn là em thắng rồi . Bởi vì tất cả gấu bông của anh , đều sẽ thuộc về em."

​ Tôi bỗng ngẩn người . Hóa ra trên đời này , có người lại dễ dàng chịu thua như vậy , chỉ đơn giản vì tôi muốn thắng.

​Đêm đó, tôi tỏ tình, còn anh ấy khẽ gật đầu đồng ý.

​Bạch Tiêu Ngôn thực sự là một người bạn trai rất tốt . Anh ấy sẽ mua sẵn bữa sáng cho tôi , lần nào hẹn hò cũng sẽ chu đáo mang theo một bó hoa mà tôi thích. Cho dù việc học hành ở phòng thí nghiệm có bận rộn đến mấy, anh ấy vẫn luôn cố gắng dành thời gian để tạo cho tôi những bất ngờ nho nhỏ.

​Nếu như không có biến cố sau đó xảy ra ... Có lẽ tôi và Tần Tinh Dã đã không thể đi tới bước này .

​Nghĩ đến đây, tôi không kìm được mà liếc nhìn góc nghiêng của người bên cạnh.

​Thái độ im lặng của tôi lúc này chẳng khác nào một sự ngầm thừa nhận.

​Tần Tinh Dã chờ mãi không thấy tôi lên tiếng phủ nhận, một lúc lâu sau mới trầm giọng, khẽ "ừm" một tiếng: " Tôi biết rồi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chong-toi-mat-tri-nho-cu-ngo-minh-la-ke-thu-ba/2.

html.]

​Đã quen nhìn thấy một Tần Tinh Dã hăng hái, ngạo nghễ bướng bỉnh ngày thường, lúc này nhìn bộ dạng cam chịu như một nàng dâu nhỏ bị bắt nạt của anh , lòng tôi bỗng chốc mềm nhũn ra .

​"Cái đó... thật ra anh ..."

​" Tôi biết , tôi chỉ là một kẻ thứ ba, tôi không có tư cách để quản nhiều chuyện như vậy ." Anh quật cường quay mặt đi một góc 90 độ, u buồn ngước mắt nhìn lên bầu trời.

 

5

Không hổ là Tần Tinh Dã, khả năng thích ứng hoàn cảnh đúng là thuộc hàng thượng thừa.

​ Nhưng nhắc tới Bạch Tiêu Ngôn mới chưa đầy một tuần, anh ấy vậy mà thật sự từ nước ngoài trở về.

​Anh ấy dẫn theo một đội ngũ nghiên cứu gia nhập vào công ty đối tác của tôi . Khi gặp lại nhau ở công ty, anh ấy đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ ngây ngô thời đại học, trở nên trưởng thành và ưu nhã hơn rất nhiều.

​Anh ấy nhấp một ngụm cà phê, giọng nói vẫn dịu dàng như xưa: "Diệp Trăn, anh luôn cảm thấy bản thân còn nợ em một câu xin lỗi ."

​Năm đó chúng tôi còn quá trẻ, tôi không thể hiểu được lựa chọn của Bạch Tiêu Ngôn. Thời điểm anh ấy chuẩn bị xuất ngoại, tôi đã đòi đi cùng anh ấy bằng được .

​Lúc đó, anh ấy hiếm khi nghiêm túc mà nói với tôi rằng: "Diệp Trăn, anh không muốn cuộc đời của em phải thay đổi vì anh ."

​"Tại sao em không thể đi cùng anh , còn Quý Vũ thì lại có thể? Hai người ngày nào cũng ở đoàn đội làm thí nghiệm cùng nhau , bây giờ đến cả ra nước ngoài cũng đi chung, có phải anh thích cô ta rồi không ?!"

​Anh ấy đáp: "Bởi vì đó là con đường mà chính bản thân cô ấy muốn đi . Nhưng em thì khác, Diệp Trăn à , trong kế hoạch cuộc đời của em vốn không hề có phần này . Đừng vì anh mà đưa ra quyết định như vậy , anh không gánh vác nổi."

​ Tôi của những năm tháng tuổi trẻ vừa bướng bỉnh lại vừa quyết liệt: "Hoặc là để em đi cùng anh , hoặc là chúng ta chia tay."

​Câu chuyện sau đó chính là mỗi người một ngả. Anh ấy đi cùng cô gái có chung chí hướng sang bên kia đại dương, còn tôi ở lại .

​ Tôi cũng từng hận Bạch Tiêu Ngôn, từng nghĩ anh ấy thay lòng đổi dạ mới đối xử với tôi như thế. Nhưng sau này nghĩ lại , trên đời này quả thực rất khó để một ai đó gánh vác cả cuộc đời của một người khác. Lựa chọn của anh ấy năm đó không hề sai.

​ Tôi mỉm cười lắc đầu: "Không trách anh đâu , lúc đó là do em không hiểu chuyện."

​Anh ấy nhìn tôi , trong mắt lấp lánh những tia sáng phức tạp: "Mấy năm nay, em sống tốt không ?"

​ Tôi gật đầu.

​Ánh mắt anh ấy dời xuống chiếc nhẫn cưới trên ngón tay tôi : "Ý anh là, em có hạnh phúc không ?"

​Trong đầu tôi bất giác hiện lên hình ảnh của "ai đó" ở nhà. Nghĩ đến lúc anh ấy sống c.h.ế.t đòi bám theo tôi ra ngoài nhưng bị từ chối, liền ấm ức như một nàng dâu nhỏ rụt cổ về giường, giọng điệu tràn ngập u sầu: "Cũng đúng thôi, tôi chỉ là một gã tiểu tam không thể gặp ánh mặt trời mà."

​Nghĩ đến đây, khóe môi tôi khẽ cong lên: "Em rất hạnh phúc."

​Ánh mắt Bạch Tiêu Ngôn thoáng qua một tia mất mác, trầm mặc một lúc mới mở lời: "Thật ra anh có biết tin em kết hôn chớp nhoáng chỉ sau khi chúng ta chia tay hai tháng. Anh từng nghĩ đến chuyện quay về tìm em, nhưng lúc đó đã không còn kịp nữa. Anh luôn tự trách vì mình mà em mới đưa ra quyết định vội vàng như vậy . Có lẽ..."

Thư Sách

​Nói đến đây, anh ấy ngước mắt nhìn tôi , trong ánh mắt trong trẻo mang theo vài phần dò xét xen lẫn kiên định: "... mọi chuyện vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu."

​Lời anh ấy nói làm tôi có chút hoảng hốt, vô tình gạt tay làm đổ ly cà phê. Chất lỏng nóng bỏng đổ ra khiến tôi giật b.ắ.n mình , mu bàn tay lập tức ửng đỏ một mảng.

​Bạch Tiêu Ngôn hốt hoảng đứng phắt dậy, vội vàng nắm lấy tay tôi .

​"Choảng" một tiếng, tiếng động của một vật thể lạ rơi xuống đất vang lên từ phía cửa phòng.

​Cánh cửa khép hờ mở ra , lộ ra một gương mặt tuấn lãng phi phàm.

​Xong đời rồi , chính là anh chồng mất trí nhớ xui xẻo của tôi .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...