Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
6
Dưới góc nhìn từ phía anh đứng , cảnh tượng trước mắt chính là Bạch Tiêu Ngôn đang nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi , hai chúng tôi liếc mắt đưa tình, dịu dàng thổ lộ tâm tình với nhau .
Vành mắt anh đỏ hoe, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng. Dáng vẻ lả chã chực khóc ấy trông vừa nhu nhược lại vừa đáng thương.
Từ lập trường của anh lúc này mà nói , đây chính là cốt truyện kinh điển: Một gã nam tiểu tam dựa vào sắc đẹp để thượng vị, không may đụng trúng "chính thất" hồi cung, bản thân chỉ có thể nén giận ngậm bồ hòn làm ngọt.
Anh khàn giọng lên tiếng: "Quấy rầy rồi ." Nói xong liền dứt khoát xoay người bỏ đi .
"Ơ kìa, Tần Tinh Dã!"
Tôi lập tức rụt tay về, vội vàng đứng dậy đuổi theo.
Anh ấy chân dài dáng cao, tôi phải chạy bước nhỏ thật nhanh mới kịp giữ anh lại ngay trước cửa thang máy. Các nhân viên trong công ty lúc này đều giả vờ như đang chăm chú làm việc, nhưng thực chất đôi mắt và lỗ tai của ai nấy đều đang dồn hết về phía chúng tôi để hóng hớt drama.
Đuổi theo anh suốt một quãng đường, trong lòng tôi cũng bắt đầu bốc hỏa. Tôi nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay anh , dùng lực xoay người anh lại đối diện với mình .
" Tôi nói cho anh biết ..."
Lời chưa kịp ra khỏi miệng đã nghẹn ứ nơi cổ họng. Vành mắt anh đỏ bừng, thần sắc uất ức, tủi thân của anh lúc này đột nhiên đ.á.n.h trúng vào tim tôi . Chút lửa giận vừa bốc lên lập tức tan thành mây khói, tôi theo bản năng đưa hai tay lên áp vào má anh .
"Ây da, sao lại thế này chứ? Ủy khuất đến phát khóc rồi à ?"
Anh gạt tay tôi ra : "Chồng cô về rồi , tôi đi đây."
"Đừng mà, anh nghe tôi giải thích đã ..."
Tôi thầm nghĩ, hay là mình khai thật luôn cho rồi , cái tên ngốc này mới chính là anh chồng danh chính ngôn thuận của tôi . Tuy rằng cái bộ dạng yếu đuối, không thể tự lo liệu này của anh làm tôi thấy khá mới mẻ và thích thú, nhưng nhìn anh đau lòng như vậy , n.g.ự.c tôi cũng thấy nhói theo.
"Thật ra anh mới là..."
"Tinh Dã, đã lâu không gặp." Bạch Tiêu Ngôn lúc này cũng đã đuổi kịp tới nơi.
Bạch Tiêu Ngôn chủ động vươn tay ra , Tần Tinh Dã liếc nhìn bàn tay ấy , vẻ mặt ủy khuất, yếu đuối vừa rồi lập tức được thu lại sạch sẽ. Anh nhanh ch.óng lấy lại vẻ lạnh lùng, ngạo nghễ thường ngày.
Thư Sách
Sĩ diện chứ, cho dù có làm tiểu tam thì cũng phải làm một gã tiểu tam có cốt cách, thể diện.
Anh đưa tay ra bắt lấy tay Bạch Tiêu Ngôn: "Đã lâu không gặp, đàn anh ."
Ừm, nhìn bề ngoài thì mọi chuyện có vẻ rất ổn thỏa. Chỉ có điều, bàn tay Tần Tinh Dã đang siết c.h.ặ.t lấy tay Bạch Tiêu Ngôn dùng lực mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra .
Bạch Tiêu Ngôn có chút hoang mang, bối rối, dù sao anh ấy cũng đã chia tay tôi bốn năm rồi , đâu cần thiết phải tỏ ra thù địch như thế. Nhưng anh ấy vẫn lịch sự lên tiếng mời: "Hay là cùng nhau ăn một bữa cơm đi ."
Thế là ba người chúng tôi lâm vào cảnh ngượng ngùng, cùng ngồi chung bên một bàn ăn.
Nhắc mới nhớ, hồi đại học, kể từ sau khi tôi và Bạch Tiêu Ngôn chính thức yêu nhau , Tần Tinh Dã rất hiếm khi xuất hiện trong tầm mắt của tôi nữa.
Có một lần về nhà, tôi vô tình chạm mặt anh . Anh đang tựa người vào mạn sườn xe ô tô hút t.h.u.ố.c, trong làn khói mờ ảo, anh lặng lẽ ngước mắt nhìn tôi .
Trong ấn tượng của tôi , anh là người chưa từng hút t.h.u.ố.c bao giờ. Tôi không nhịn được mà khẽ nhíu mày, anh thấy vậy liền hơi khựng lại , ngay sau đó dứt khoát dập tắt điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở trên tay.
Anh hỏi tôi : "Cậu thật sự thích anh ta à ?"
"Bằng không thì sao ? Chẳng lẽ tôi lại đi thích anh ?"
" Tôi có chỗ nào thua kém anh ta chứ?"
"Chỗ nào cũng không bằng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chong-toi-mat-tri-nho-cu-ngo-minh-la-ke-thu-ba/3.
html.]
Ánh trăng bàng bạc chiếu rọi lên gương mặt anh , khiến đôi mắt anh trông có vẻ vô cùng cô độc và tịch mịch.
Anh chỉ nhạt giọng "ừm" một tiếng, xoay người lên xe rồi phóng vụt đi . Kể từ đó, hai chúng tôi rất ít khi đụng mặt nhau .
Trước đây tôi cứ nghĩ hai kẻ oan gia ngõ hẹp như chúng tôi kiểu gì cũng phải chạm trán, nhưng hóa ra khi một người đã cố tình né tránh, thì thế giới này có rộng lớn đến mấy cũng chẳng thể vô tình gặp lại .
7
Để làm tròn bổn phận của chủ nhà, tôi chủ động đưa thực đơn cho Bạch Tiêu Ngôn gọi món trước .
Thế nhưng, ngay khi anh ấy vừa đọc tên vài món ăn ra , sắc mặt Tần Tinh Dã lập tức trở nên lạnh lùng và sa sầm xuống: "Anh không biết bây giờ cô ấy không ăn được đồ cay nóng à ?"
Bàn tay đang cầm thực đơn của Bạch Tiêu Ngôn bỗng khựng lại .
Sau đó, anh ấy ái ngại đáp: "Xin lỗi , chuyện này tôi không rõ lắm."
"Cho nên anh căn bản chẳng hề quan tâm đến cô ấy ." Tần Tinh Dã tiếp tục bồi thêm một câu đầy gai góc.
Dẫu cho Bạch Tiêu Ngôn có là kiểu người khéo léo, giao thiệp rộng rãi đến đâu thì vào khoảnh khắc này , đầu óc anh ấy cũng hoàn toàn rơi vào trạng thái mờ mịt.
Trong lòng Bạch Tiêu Ngôn hẳn là đang gào thét: Không phải chứ? Tôi là bạn trai cũ của cô ấy , anh mới là chồng cô ấy cơ mà! Sao lại bắt tôi phải đi quan tâm cô ấy chu đáo đến thế?
Thế nhưng, nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của Bạch Tiêu Ngôn, ngọn lửa giận trong lòng Tần Tinh Dã lại càng bốc lên ngùn ngụt. Ánh mắt anh nhìn đối phương giống như đang lên án: Một kẻ vô tâm vô tính như anh thế mà lại có thể kết hôn với cô ấy , trong khi người ở bên cô ấy đáng ra phải là tôi mới đúng.
"Cho nên, những năm qua anh đều ở nước ngoài?" Tần Tinh Dã chất vấn.
Bạch Tiêu Ngôn gật đầu: " Đúng vậy , tôi dẫn theo một đội ngũ nghiên cứu ở nước ngoài, hiện tại mọi thứ đã ổn định nên mới quyết định trở về nước."
"Vậy trong lòng anh , công việc quan trọng hơn, hay là cô ấy quan trọng hơn?"
"Khụ... chuyện này ..."
"Anh có biết những năm qua cô ấy đã phải sống thế nào không ?"
Nghe đến đây, ngay cả tôi cũng phải giật mình sửng sốt. Không phải chứ, những năm qua tôi đã sống thế nào cơ?
Nhưng nghĩ kỹ lại thì dưới góc nhìn hiện tại của Tần Tinh Dã, tôi chính là hình mẫu của một người phụ nữ đáng thương bị chồng bỏ bê, quanh năm suốt tháng cô đơn chiếc bóng vì chồng mải mê công tác ở nước ngoài, đến mức phải tìm đến "tiểu tam" là anh để sưởi ấm tâm hồn.
Ừm, nghe qua thì đúng là có vài phần t.h.ả.m hại thật.
Bạch Tiêu Ngôn lúc này hoàn toàn chịu c.h.ế.t, lắp bắp đáp: " Tôi ... hình như tôi không rõ lắm, thật xin lỗi ." Anh ấy cứ có cảm giác chuyện này sai sai ở đâu đó.
Tôi thấy tình hình không ổn , vội vàng gắp thức ăn bỏ vào bát của Tần Tinh Dã, cố gắng dùng đồ ăn để lấp kín miệng anh lại .
Nhìn thấy hành động "thiên vị" này của tôi , Tần Tinh Dã phức tạp suy nghĩ một lát. Đột nhiên, trong đôi mắt anh lóe lên một tia sáng rực rỡ đầy quyết tâm.
Nhìn tia sáng ấy , tim tôi bỗng nẩy lên một cái đầy kinh hãi, cái tên này lại muốn giở trò gì nữa đây?
Ngay sau đó, anh liền kiêu ngạo mở miệng nói với Bạch Tiêu Ngôn: "Cho nên, kiểu người như anh sớm muộn gì cũng sẽ đ.á.n.h mất cô ấy thôi. So với anh , người hiện tại cô ấy để tâm hơn chính là tôi ."
Đến lúc này thì tôi đã hoàn toàn hiểu được tia sáng vừa rồi là cái gì. Hóa ra đó là sự tự tin, ngạo nghễ của một gã tiểu tam đang công khai khiêu khích chính thất!
Bạch Tiêu Ngôn không hiểu đầu đuôi tai nheo ra sao , trên đầu tràn ngập dấu chấm hỏi.
Khốn nỗi, Tần Tinh Dã lúc này đã hạ quyết tâm phải hoàn thành xuất sắc vai diễn "tiểu tam thượng vị". Anh liên tục rót nước, gắp thức ăn vào bát cho tôi , thậm chí còn vô cùng tự nhiên và ân cần cầm khăn giấy lên lau khóe miệng cho tôi nữa.
Bạch Tiêu Ngôn chỉ biết im lặng nhìn hai vợ chồng chúng tôi điên cuồng "phát cẩu lương" ngay trước mặt. Nhưng tôi cam đoan, trong lòng anh ấy lúc này chắc chắn đang nghĩ Tần Tinh Dã có bệnh không hề nhẹ.
Chaporia
Bình Luận (0)