Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

8

Lúc chia tay, Tần Tinh Dã đi lấy xe, Bạch Tiêu Ngôn mới nhỏ giọng nói với tôi : "Ban đầu anh còn lo lắng em sống không hạnh phúc, nghĩ rằng ngày đó em chỉ vì nhất thời bốc đồng sau khi chúng ta chia tay nên mới vội vã kết hôn với cậu ấy . Nhưng bây giờ tận mắt chứng kiến, anh thấy hai người thực sự rất tốt ."

​ Tôi mỉm cười : "Dạo này anh ấy bị bệnh, đầu óc có chút không bình thường. Nhưng chúng em xác thật rất tốt ."

​Bạch Tiêu Ngôn khẽ cong khóe môi: "Diệp Trăn, thật ra lần này trở về, trong lòng anh luôn rất mâu thuẫn. Anh vừa sợ em sống không hạnh phúc, lại vừa sợ em quá hạnh phúc. Nhưng giờ nhìn thấy em như vậy , anh vẫn cảm thấy mừng cho em nhiều hơn."

​ Tôi vờ như không nhận ra chút mất mát trong lời nói của anh ấy , mỉm cười vẫy vẫy tay tạm biệt: "Như anh mong muốn , em thật sự không vì anh mà làm thay đổi quỹ đạo cuộc đời mình . Chúng ta đều đã có một cuộc sống tốt hơn."

​Trên đường về nhà, thấy Bạch Tiêu Ngôn không đi cùng, Tần Tinh Dã khẽ thở phào nhẹ nhõm.

​ Nhưng ngay giây tiếp theo, anh lại bắt đầu tỏ vẻ bất mãn: "Anh ta về nước rồi mà cũng không chịu về nhà bầu bạn với cô à ?"

​ Tôi gật gật đầu.

​Anh nhíu c.h.ặ.t mày: "Cái kiểu chồng như thế, cô còn giữ lại làm cái gì?!"

​"Ừm..." Có một sự thật tôi chẳng biết có nên nói ra lúc này hay không .

​Thế nhưng vừa mới về đến nhà, anh đã thô bạo đẩy tôi ngã nhào xuống giường, những nụ hôn dày đặc che trời lấp đất lập tức đổ ập xuống. Anh vừa hôn vừa nói năng không rõ chữ, nhưng trong giọng điệu lại tràn ngập sự ghen tuông cùng bất mãn nồng đậm:

​"Rốt cuộc cô thích anh ta ở điểm gì chứ? Vì sao cô không chịu ly hôn với anh ta ?"

​ Tôi thật sự nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi này , rồi nhìn anh đáp: "Bởi vì anh ấy chưa bao giờ tranh giành thắng thua với tôi cả, không giống như một cái tên đáng ghét nào đó."

​Động tác của anh bỗng khựng lại . Trong đôi mắt đẹp đẽ ấy thoáng hiện lên một tia đau lòng và tổn thương sâu sắc: "Vậy sau này ... tôi cũng không tranh thắng thua với cô nữa, như vậy không được sao ?"

​Suốt hơn hai mươi năm cuộc đời qua, tôi chưa từng dám nghĩ có ngày Tần Tinh Dã lại dùng thần sắc hèn mọn, đáng thương như thế này để nói với tôi những lời này . Sự kinh ngạc của tôi lúc này đúng là chỉ có thể dùng cụm từ "rớt cằm" để hình dung.

​Mất trí nhớ đúng là một thứ tốt mà!!!

​Nói xong, anh có chút ngượng ngùng né tránh ánh mắt của tôi , khẽ cúi người xuống hôn lên vành tai tôi . Anh nắm lấy tay tôi , ép tôi chạm vào cơ thể anh : "Dáng người của tôi không tốt bằng anh ta sao ? Hay là tôi không đẹp trai bằng anh ta ? Hay là tôi ..."

​Anh dẫn dắt bàn tay tôi trượt dần xuống phía dưới , mặt già của tôi lập tức đỏ bừng lên, hai chân cũng đã vô thức quấn c.h.ặ.t lấy eo anh từ lúc nào.

​Chuyện tranh giành tình cảm của đàn ông, đôi khi lại đơn giản và trực tiếp đến thô bạo như thế.

​Mấy ngày sau , tôi lại đưa anh đến bệnh viện để tái khám.

​Bác sĩ sau khi kiểm tra xong liền nói với tôi : "Khối m.á.u tụ trong não của cậu ấy sắp tan hết rồi . Thừa dịp mấy ngày tới m.á.u bầm tan đi hoàn toàn , triệu chứng mất trí nhớ cũng sẽ biến mất."

​Nghe xong lời bác sĩ, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác. Một Tần Tinh Dã mềm mỏng, dễ bắt nạt sắp biến mất rồi , nghĩ đến mà thấy không nỡ chút nào.

​Anh nhạy cảm nhận ra ánh mắt của tôi , quay đầu lại hỏi: "Sao lại bày ra vẻ mặt này ? Tình trạng của tôi tệ lắm à ?"

Thư Sách

​ Tôi lắc đầu: "Rất tốt . Chỉ là... anh không làm tiểu tam của tôi được mấy ngày nữa rồi ." Bởi vì anh sắp phải quay lại làm ông chồng danh chính ngôn thuận của tôi rồi .

​ Tôi xúc động nhào vào lòng Tần Tinh Dã ôm c.h.ặ.t lấy anh , nên hoàn toàn bỏ lỡ sự thay đổi sắc mặt của người đàn ông trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

​Tần Tinh Dã thầm nghĩ: Chồng của cô ấy sắp về rồi , cô ấy thật sự... không cần mình nữa.

​ Tôi có thể cảm nhận được người đang ôm mình đột nhiên dùng lực siết c.h.ặ.t vòng tay, giống như đang cố chấp ôm lấy đống tro tàn cuối cùng của một đốm lửa sắp tắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chong-toi-mat-tri-nho-cu-ngo-minh-la-ke-thu-ba/4.html.]

9

Mấy ngày sau , một buổi họp báo lớn về dự án hợp tác mới được tổ chức.

Với tư cách là người đứng đầu đội ngũ kỹ thuật của công ty đối tác, Bạch Tiêu Ngôn cũng có mặt tại hiện trường.

​Giới truyền thông đã vào vị trí từ sớm. Lúc tôi bước lên lễ đài để tiếp nhận phỏng vấn, toàn bộ quá trình đều được phát sóng trực tiếp trên các nền tảng mạng xã hội.

​ Tôi đối đáp vô cùng trôi chảy và thỏa đáng trước mọi câu hỏi mang tính chuyên môn của phóng viên. Để tạo thêm sức hút cho dự án mới, ở phần cuối chương trình, một phóng viên đã chuyển hướng sang hỏi về chuyện tình cảm cá nhân của tôi :

​"Diệp tổng và ông xã của ngài vốn là cặp vợ chồng ân ái có tiếng trong giới kinh doanh. Không biết việc quyết định hợp tác trong dự án lần này , ngài có thảo luận trước với ông xã của mình không ạ?"

​Cái danh hiệu "vợ chồng ân ái" này mỗi lần nhắc đến lại khiến tôi thấy buồn cười .

​Chuyện là vào năm thứ hai sau khi tôi và Tần Tinh Dã kết hôn. Hôm đó chúng tôi đi tham dự một buổi tiệc, đến đêm thì trời đổ mưa lớn. Xe ô tô dừng ở trong sân, từ chỗ đậu xe đi vào đến sảnh biệt thự còn một khoảng sân dài chừng năm mươi mét. Tần Tinh Dã đã bế thốc tôi vào lòng, tôi một tay vòng qua ôm lấy cổ anh , một tay che chiếc ô màu đen, cả người rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của anh .

​Bức ảnh định mệnh đó đã vô tình bị ai đó chụp lại rồi tung lên mạng. Dưới sự hỗ trợ của những đoạn nhạc nền lãng mạn đầy cảm xúc, hai chúng tôi bỗng chốc nổi rần rần trên mạng xã hội. Sau đó, cư dân mạng còn lùng sục ra danh tính thật của hai đứa rồi gào thét điên cuồng, khẳng định chắc nịch rằng hóa ra trong giới hào môn vẫn có tình yêu đích thực.

​Thế nhưng, sự thật trần trụi đằng sau bức ảnh "đầy cảm giác định mệnh" ấy lại là:

​"Anh bế tôi vào đi ."

​"Chân cô bị gãy à ? Sao bắt tôi phải bế?"

​"Giày của bà đây không thể dính nước mưa được , anh có bế không thì bảo? Không bế tôi gọi tiểu Lưu vào bế bây giờ." (Tiểu Lưu chính là anh chàng vệ sĩ của chúng tôi ).

​Anh hừ lạnh một tiếng, bất đắc dĩ bước xuống xe trước , đón lấy mưa gió mà bế thốc tôi lên, còn tôi thì thuận tay che ô cho anh khỏi ướt đầu.

​Nghĩ đến Tần Tinh Dã, khóe môi tôi bất giác khẽ cong lên, dịu dàng đáp lời phóng viên: "Chồng tôi quả thật đã hiến kế cho tôi rất nhiều. Trên thực tế, bất kể là trong cuộc sống hay sự nghiệp, anh ấy đều đưa cho tôi những lời khuyên và sự trợ giúp vô cùng quý giá. Tôi rất biết ơn anh ấy ... và cũng rất yêu anh ấy ."

​Đó gần như là một câu trả lời bộc phát ra ngoài mà không cần qua suy nghĩ. Nói xong, tôi mới chợt nhận ra và không khỏi cảm thấy có chút hối hận. Không biết sau khi cái tên Tần Tinh Dã kia khôi phục lại ký ức, anh ấy sẽ dùng câu nói này để trêu chọc, chế giễu tôi đến mức nào nữa đây.

​ Tôi khẽ thở dài, vất vả lắm mới chống chọi được đến khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc.

​Vừa cầm vào điện thoại, tôi đã tá hỏa phát hiện ra điện thoại ở nhà gần như đã gọi đến mức cháy máy. Trong lòng tôi nẩy lên một hồi chuông cảnh báo, dì Lưu rất hiếm khi gọi cho tôi nhiều cuộc điện thoại liên tục như vậy . Đúng lúc này , cô trợ lý cũng hớt hải chạy lại gần.

​"Diệp tổng, Tần tổng... anh ấy mất tích rồi !"

​"Mất tích sao ?!"

​ Tôi vội vàng bấm số gọi lại cho anh , nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên thông báo thuê bao đã tắt máy. Dì Lưu ở nhà khóc lóc nói rằng đã tìm kiếm khắp các khu vực xung quanh nhưng đều không thấy bóng dáng anh đâu . Tôi lập tức quyết định phải chạy thẳng về nhà ngay.

​Trợ lý vội vội vàng vàng gọi giật tôi lại : "Diệp tổng, lát nữa chúng ta còn có một buổi tiệc chiêu đãi liên hoan với công ty đối tác..."

​"Hủy hết đi , đẩy lịch sang hôm khác giúp tôi !"

​Chẳng kịp nghe cô ấy nói hết câu, tôi đã ba chân bốn cẳng phóng như bay về nhà.

​Vừa thấy tôi bước qua cửa, dì Lưu đã vội vã chạy ra đón: " Tôi cũng không biết Tần tổng bị làm sao nữa. Lúc nãy cậu ấy ngồi xem buổi phát sóng trực tiếp của cô trên tivi, xem xong thì ngồi thẫn thờ một lúc lâu. Sau đó cậu ấy liền lẳng lặng đi ra ngoài, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy về."

​ Tôi nhíu c.h.ặ.t mày, đầu óc nhanh ch.óng hoạt động để rà soát xem anh có thể đi những đâu . Chắc chắn là anh không đến chỗ của bố mẹ mình , nếu không hai bác đã gọi điện báo cho tôi biết rồi . Hội anh em bạn dì chí cốt của anh cũng không hề có động tĩnh gì.

​Vậy thì anh có thể đi đâu được chứ?

​ Tôi sốt ruột đi qua đi lại trong phòng khách đến hai vòng. Đột nhiên, trong đầu tôi lóe lên một tia sáng, nghĩ ngay đến một nơi.

​Một "căn cứ bí mật" mà chỉ có hai chúng tôi biết .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...