Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mỗi lần bắt tôi về, nhìn thấy bộ dạng bất cần đời, " muốn ra sao thì ra " của tôi , anh ta đều tự chọc tức mình đến mức khóe mắt đỏ hoe, chực chờ rơi lệ.
Sau đó tôi sẽ ngoan ngoãn một thời gian, bởi vì tôi thấy lúc anh ta khóc trông khá là gợi cảm.
Ban đầu, trò chơi "em chạy anh đuổi" này còn có chút mới mẻ. Nhưng thời gian dài trôi qua, chính tôi cũng thấy chán ngấy.
Tôi chạy không thoát, anh ta lại chẳng nỡ làm gì tôi .
Hơn nữa trang viên này rộng lớn như vậy , còn bao nhiêu chỗ chưa khai phá, suốt ngày cứ phải làm cái chuyện đó trong căn phòng tối chật chội cũng không phải là thượng sách.
Thế là, tôi chọn một buổi sáng đẹp trời, gió hòa nắng ấm để kết hôn với Thiệu Du Hàn.
4
Hầu hết mọi thời điểm, Thiệu Du Hàn đều thể hiện khía cạnh mạnh mẽ trước mặt tôi .
Giống như bất kỳ kẻ bề trên nào thích chiếm đoạt, anh ta hận không thể buộc tôi vào cạp quần để nắm bắt hành tung của tôi từng phút từng giây.
Nhưng anh ta cũng tự ti khôn cùng. Anh biết cuộc hôn nhân với tôi là do bản thân dùng thủ đoạn bỉ ổi giành lấy, nên không dám thực sự nhốt tôi ở nhà làm một chú chim hoàng yến.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Anh luôn lo được lo mất, cứ không thấy tôi là lại phát điên.
Rồi thì, Thiệu Du Hàn, người bị giày vò bởi sự tự ti và ham muốn chiếm hữu tột độ, rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa.
Anh nhân lúc tôi đang ngủ, lén lút cài máy định vị vào điện thoại và trang sức của tôi .
Nếu phát hiện tôi ở bên ngoài quá một ngày, không đầy một tiếng sau , anh ta sẽ xuất hiện và tóm tôi về nhà.
Sau khi nắm thóp được quy luật này , tôi dứt khoát coi anh ta như tài xế riêng.
Đi lượn lờ bên ngoài mệt rồi , tôi liền tìm đại một chỗ để đ.á.n.h một giấc thật ngon.
Dù sao thì khi tỉnh dậy, tôi kiểu gì cũng sẽ thấy mình đang mặc đồ ngủ, nằm trên chiếc giường lớn êm ái ở nhà.
Chẳng khác nào cánh cửa thần kỳ của Doraemon, vô cùng tiện lợi.
Tất nhiên, cái giá phải trả là sau khi thức dậy, trên người tôi sẽ thỉnh thoảng xuất hiện những dấu vết "bóc tem ăn liền" do Thiệu Du Hàn để lại .
5
Lần này là do tôi tính toán sai lầm.
Vốn dĩ tôi chỉ muốn đến hòn đảo anh tặng để du lịch một ngày, kết quả đợi tận ba ngày cũng không nhận được một cuộc điện thoại nào từ anh .
Tôi ngồi bên bờ biển, vừa hóng gió vừa kiểm tra xem máy định vị trên điện thoại có bị hỏng hay không .
Thậm chí tôi còn bắt đầu suy đoán xem có phải vệ tinh nhân tạo bị rơi rồi không , chứ tuyệt nhiên chẳng hề nghĩ tới việc Thiệu Du Hàn đã gặp chuyện.
Mà thế này cũng tốt , bây giờ anh ta mất trí nhớ rồi , quên sạch sành sanh về tôi .
Người khác nói với anh rằng anh đã kết hôn.
Anh ta cũng chỉ dửng dưng xua tay: "Ly hôn đi , dù sao tôi cũng không nhớ người phụ nữ đó là ai."
Vài nét mực nhẹ nhàng của
số
phận
đã
giúp tất cả
mọi
người
cùng "trong cái rủi
có
cái may".
Thiệu Du Hàn lại trở về làm vị tổng tài cao quý, lạnh lùng như băng, không gần nữ sắc như ngày xưa;
Mẹ của Thiệu Du Hàn cũng có thể toại nguyện tìm cho con trai mình một cô thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối;
Còn tôi , tôi có được tự do.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-chong-cuong-che-yeu-cua-toi-bi-mat-tri-nho-roi/chuong-2.html.]
Lại còn kiếm thêm được 80 triệu… đô la Mỹ.
6
Trước khi tôi đi , mẹ Thiệu Du Hàn còn ân cần dặn dò tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt con trai bà nữa.
“Trước đây Du Hàn si mê cô chẳng qua là vì tâm lý có bệnh thôi. Bây giờ nó sắp chữa khỏi rồi , cô đừng có hoang tưởng rằng nó sẽ còn nhung nhớ cô như trước .”
Tôi cũng có nghe phong phanh về căn bệnh tâm lý của Thiệu Du Hàn, bệnh hoang tưởng chấp niệm do bóng ma tâm lý thời niên thiếu gây ra .
Có lẽ đó chính là lý do anh bám lấy tôi không buông.
Nghĩ lại cũng đúng, người bình thường có ai không bị bệnh mà lại đi làm ra cái trò cưỡng đoạt, ép uổng phụ nữ bất chấp nguyện vọng của người ta như thế cơ chứ.
Ba năm hôn nhân trôi qua cứ như một giấc mộng.
Tỉnh dậy rồi , trang viên, du thuyền, kim cương, phòng tối... thảy đều tan thành mây khói.
Thứ duy nhất còn sót lại trong tay tôi là tờ séc nhẹ tênh trị giá 80 triệu đô la Mỹ.
Mẹ Thiệu Du Hàn bảo tôi có thể cút được bao xa thì cứ cút.
Tôi là người giữ lời hứa, liền dùng bản đồ đo đạc ra một thành phố cách Thiệu Du Hàn xa nhất, đặt chuyến bay gần nhất rồi quay đầu bay đi không một chút vương vấn.
7
Tôi định cư ở thành phố xa lạ này , mua một căn nhà có diện tích vừa phải , sắm sửa vài món nội thất đơn giản.
Sau đó, tôi tìm một công việc bán thời gian an nhàn tại một tiệm chè.
Mọi thứ dường như chẳng có gì khác biệt so với khoảng thời gian trước khi tôi gặp Thiệu Du Hàn.
Cháu trai của bà chủ tiệm chè là Nghiêm Huân, hiện là sinh viên năm cuối, thỉnh thoảng vào kỳ nghỉ lại đến tiệm phụ giúp.
Cậu nhóc này rất thích xem mấy tin tức bát quái về giới tài chính.
Chiếc máy chiếu nhỏ trong tiệm quanh năm suốt tháng chỉ phát đi phát lại những giai thoại, tin đồn tình ái của các vị tổng tài trong và ngoài nước.
Và lần tiếp theo tôi nhìn thấy Thiệu Du Hàn chính là trên những mẩu tin tức ấy .
Anh đã xuất viện. Cánh truyền thông tranh nhau chụp lại gương mặt vẫn còn chút nhợt nhạt của anh , nhưng anh đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho họ.
Lạnh lùng, xa cách, người lạ chớ đến gần.
Có phóng viên hỏi về tin đồn anh từng kết hôn chui, thậm chí còn đưa ra một bức ảnh chụp mờ căm không biết kiếm từ đâu ra của tôi :
"Xin hỏi Thiệu tổng, người phụ nữ này có phải là vợ của ngài không ?"
Thiệu Du Hàn liếc mắt nhìn qua, ánh mắt phẳng lặng không một gợn sóng:
"Xin lỗi , tôi không có ấn tượng gì về cô ấy ."
Xem đến đây, Nghiêm Huân đứng bên cạnh cảm thán:
"Thầy Thiệu cũng ngoài ba mươi rồi nhỉ, thế mà vẫn chưa kết hôn sao ?"
"Thầy?"
" Đúng vậy , trước đây anh ấy từng là giáo sư thỉnh giảng ở trường em, số người thích anh ấy nhiều đếm không xuể."
Chaporia
Bình Luận (0)