Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Tại sao chứ?" Tôi lười biếng chống cằm hỏi, "Vì anh ta không bao giờ điểm danh à ?"

 

"Tất nhiên là vì anh ấy đẹp trai rồi !"

 

Nghiêm Huân kể rằng kiểu đàn ông như Thiệu Du Hàn rất được chào đón trong khuôn viên trường đại học.

 

Nho nhã, trưởng thành, ôn hòa và lễ độ.

 

Cậu nhóc liến thoắng kể cho tôi nghe hàng loạt câu chuyện Thiệu Du Hàn lạnh lùng từ chối cả gái thẳng lẫn trai cong như thế nào.

 

Những lời miêu tả hoa mỹ ấy dần dần trùng khớp với hình tượng thanh cao, lãnh đạm trên màn hình kia .

 

Tôi lại chợt nhớ đến lời mẹ Thiệu Du Hàn từng nói với tôi hồi mới kết hôn: 

 

“Tất cả là tại cô, Du Hàn nhà chúng tôi trước khi gặp cô đâu có như thế này !”

 

Lúc đó tôi thấy bà ấy thật vô lý. Làm sao tôi biết được Thiệu Du Hàn trước khi gặp tôi có hình thù ra sao chứ.

 

Dù sao thì từ giây phút tôi quen biết anh , anh đã là một tên khốn nạn dùng mọi thủ đoạn đê tiện để có được tôi rồi .

 

Thuộc cái kiểu mà tôi có tát anh ta một cái, anh ta cũng sẽ l.i.ế.m lòng bàn tay tôi ấy .

 

Bây giờ, tôi bỗng nhiên có cảm giác vỡ lẽ.

 

Ồ, hóa ra bản chất thật của Thiệu Du Hàn là thế này sao .

 

Bởi mới nói bệnh tâm lý thật sự rất đáng sợ. Nó có thể khiến một đóa hoa cao quý trên đỉnh núi tuyết, được người người vây quanh khen ngợi, bỗng chốc bị biến đổi tính cách đến mức này , vì tôi mà phát điên, vì tôi mà rơi lệ, vì tôi mà làm đủ mọi chuyện bỉ ổi.

 

Cũng may, anh ta đã mất trí nhớ rồi .

 

8

 

Mấy ngày nay, tin tức liên quan đến Thiệu Du Hàn có thể nói là mọc lên như nấm sau mưa.

 

Việc đ.á.n.h mất ba năm ký ức dường như chẳng gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến anh cả. 

 

Hôm nay thì thu mua doanh nghiệp này , ngày mai lại đàm phán với vị tổng tài kia , việc làm ăn thậm chí còn hồng hỏa hơn xưa.

 

Lúc trả lời phỏng vấn của truyền thông cũng vô cùng bình thường lịch thiệp.

 

Người dẫn chương trình hỏi anh có cân nhắc đến việc kết hôn trong thời gian tới hay không .

 

Anh thẳng thắn chia sẻ rằng bản thân thực ra không có kỳ vọng gì vào tình yêu, sau này rất có thể sẽ tiến hành một cuộc hôn nhân mang tính thương mại.

 

"Vậy nếu sau này ngài gặp được cô gái khiến mình rung động thì sao ?"

 

Anh mỉm cười nhạt: "Dù có gặp đi chăng nữa, tôi đại khái cũng sẽ không làm gì cả, tôi rất tôn trọng suy nghĩ của đối phương."

 

Tôi ngồi trước màn hình bỗng im lặng.

 

“ Đúng là người đàn ông dịu dàng chuẩn mực ha, ước gì anh ta của ba năm trước cũng biết 'tôn trọng' như thế này thì tốt biết mấy.”

 

Nghiêm Huân từ trong bếp đi ra , bưng một bát bánh trôi tàu nấu rượu nếp đầy ắp các loại topping.

 

"Chà, hôm nay rộng rãi thế nhóc."

 

Cậu ta đắc ý cười : "Tất nhiên rồi , để ăn mừng em nhận được thông báo trúng tuyển mà."

 

"Chúc mừng nhé, công ty nào vậy ?"

 

"Tập đoàn Thiệu Thị."

 

Tôi khựng lại một nhịp, bị viên bánh trôi làm cho sặc, ho sù sụ hai tiếng.

 

"Chị nhớ... tổng bộ của Thiệu Thị ở Đông Thành cơ mà?"

 

"Họ sắp mở chi nhánh mới rồi , chị không xem tin tức sao ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/anh-chong-cuong-che-yeu-cua-toi-bi-mat-tri-nho-roi/chuong-3.html.]

 

Cậu ta tua ngược đoạn phỏng vấn lại nửa tiếng trước .

 

Lúc này trên màn hình, Thiệu Du Hàn đang thao thao bất tuyệt về việc mở rộng quy mô doanh nghiệp, mà trạm dừng chân đầu tiên trong kế hoạch bành trướng bờ cõi ấy chính là thành phố chúng tôi đang ở.

 

Nghĩ đến trải nghiệm làm kiếp trâu ngựa của mình ở chi nhánh ngày trước , tôi liền có lòng tốt nhắc nhở cậu nhóc một câu: 

 

"Tổng bộ Thiệu Thị thì tốt thật đấy, nhưng chi nhánh thường sẽ vắt kiệt sức lao động của em đấy."

 

" Nhưng lương cao mà chị."

 

"Em còn trẻ thế, vội vàng kiếm tiền như vậy làm gì?"

 

Nghiêm Huân khẽ liếc nhìn tôi một cái, sau đó quay mặt đi chỗ khác: 

 

"Có lẽ là... để khi theo đuổi người mình thích sẽ có thêm chút tự tin chăng."

 

9

 

Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không . Hình như Nghiêm Huân thích tôi .

 

Mấy cậu chàng ngoài đôi mươi thật sự quá dễ thấu bài. Khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ mỗi khi chạm mắt với tôi , những ngón tay bối rối vò nát gấu áo, rồi cả những động tác ném bóng rổ vào không trung đầy gượng gạo để gây chú ý... thảy đều phơi bày trọn vẹn tâm tư của cậu ta .

 

Và không nằm ngoài dự đoán, cậu ta đã tỏ tình với tôi .

 

Tôi cũng từ chối thẳng thừng, không một chút dây dưa kéo dài.

 

Không giống như Thiệu Du Hàn, đối mặt với lời từ chối của tôi thì ngày hôm sau vẫn mặt dày giả vờ như không có chuyện gì xảy ra , lại còn mạnh miệng tuyên bố: 

 

"Kiên trì bền bỉ là một đức tính tốt ."

 

Nghiêm Huân rõ ràng là người có da mặt mỏng hơn nhiều. 

 

Vừa bị tôi từ chối, vành mắt cậu nhóc lập tức đỏ lên, để lại một câu: "Xin lỗi , đã làm phiền chị." rồi lao thẳng ra khỏi cửa.

 

Đến mười một giờ đêm vẫn chưa thấy cậu ta về, bà cụ sốt ruột cứ đi tới đi lui trong phòng.

 

Tôi đang định gọi điện thoại cho cậu ta thì nhận được tin nhắn nhắn đến.

 

[Chị Trịnh ơi, em đang ở đồn cảnh sát, chị có thể đến bảo lãnh em ra ngoài được không ?]

 

10

 

Điều khiến tôi khá bất ngờ là Nghiêm Huân không hề giống như trong tưởng tượng của tôi , vì thất tình mà sinh nông nổi làm ra chuyện phạm pháp.

 

Ngược lại , cả ngày hôm nay cậu ta vẫn nghiêm túc làm việc.

 

Buổi tối đi tiếp khách ăn cơm, sau khi rượu qua ba tuần, gã khách hàng kia bảo muốn dẫn cậu ta đi "tìm chút niềm vui".

 

Nghiêm Huân uống hơi ngà ngà say, đầu óc mơ màng liền đi theo.

 

Mãi cho đến khi ở trong phòng bao bị người ta cởi quần ra , cậu ta mới giật nảy mình tỉnh táo lại .

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

"Em không biết gã khách hàng đó thích đàn ông, nơi gã dẫn em đến cũng toàn là đàn ông. Lúc đó em cũng hoảng quá, thế là báo cảnh sát luôn."

 

Kết quả là, tự bứng luôn cả chính mình vào đây ngồi .

 

"Khách hàng nói gã sẽ không để yên cho em đâu ," Nghiêm Huân khóc không ra nước mắt, "Sếp của em lát nữa cũng qua đây..."

 

"Sếp của em," Trong lòng tôi bỗng dâng lên một điềm báo chẳng lành, "Em nói sếp nào cơ?"

 

"Là..."

 

Lời còn chưa dứt, cậu ta đột nhiên đứng bật dậy, mắt rưng rưng lệ hướng về phía sau lưng tôi bước tới.

 

"Thiệu tổng, ngài đến rồi ạ."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...