Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh đề nghị đưa chúng tôi về nhà.
Tôi ngồi ở ghế sau của xe, nghe hai người họ trò chuyện bâng quơ câu được câu chăng, mí mắt bắt đầu biểu tình, buồn ngủ ríu cả mắt.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, dường như tôi nghe thấy Thiệu Du Hàn hỏi:
"Cô Trịnh đây là họ hàng của cậu à ?"
Nghiêm Huân nhỏ giọng đáp: "Thực ra không phải ạ, chị ấy là nhân viên tiệm chè nhà em, người tốt lắm, ngày thường cũng chăm sóc em rất chu đáo."
"Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi ?"
"Hình như là... hai mươi tám tuổi ạ."
"Là người bản địa ở đây sao ?"
"Không phải ạ, chị ấy cũng mới chuyển đến đây được nửa năm thôi."
"Vậy cô ấy đã có bạn t..."
"Thiệu tổng," Nghiêm Huân mặt đầy kinh ngạc, "Ngài có hứng thú với chị ấy sao ?"
Chiếc xe từ từ dừng lại trước vạch đèn đỏ.
Thiệu Du Hàn liếc nhìn kính chiếu hậu một cái.
"Không có ." Anh nói .
14
Kể từ sau ngày đưa chúng tôi về nhà hôm đó, Thiệu Du Hàn không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Tôi chỉ có thể nghe thấy đủ lời khen ngợi có cánh không trùng lặp về vị "sếp tốt " này từ miệng của Nghiêm Huân.
Chẳng hạn như Thiệu Du Hàn coi trọng cậu ta ra sao , tăng lương thăng chức điều cậu ta đến bên cạnh làm việc thế nào, lại còn nhiệt tình quan tâm đến cuộc sống và tình trạng tình cảm của cậu ta nữa chứ.
"Thiệu tổng nói , qua năm mới sẽ điều em lên tổng bộ làm việc."
Cậu ta nhìn điện thoại, hướng vào trong bếp gọi lớn:
"Bà ơi, tối nay con không về ăn cơm đâu , Thiệu tổng bảo con đi tiếp khách cùng anh ấy !"
...
Ủa sao tôi thấy cái bài này nó quen thuộc thế nhỉ.
Không lẽ Thiệu Du Hàn sau khi mất trí nhớ, quên luôn cả việc mình là trai thẳng rồi sao ?
"Tiểu Nghiêm, hay là em cứ nên cẩn thận một chút đi ." Tôi nhắc nhở.
Cậu ta cười ngây ngô: "Không sao đâu chị, có Thiệu tổng ở đó, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện như lần trước nữa đâu ."
Thì chính vì có anh ta ở đó nên mới có chuyện đấy.
Quả nhiên, đã qua mười một giờ đêm rồi mà Nghiêm Huân vẫn chưa thấy tăm hơi .
Tôi suy đi tính lại , cuối cùng vẫn quyết định gọi điện thoại cho cậu ta .
Cuộc gọi được kết nối, nhưng đầu dây bên kia truyền đến lại là giọng nói của Thiệu Du Hàn.
"Xin lỗi , Nghiêm Huân uống quá chén rồi , xin hỏi cô là vị nào?"
Tôi cố tình bóp nghẹt giọng, dùng tông giọng nũng nịu, điệu đà làm bộ làm tịch nói :
"Em là bạn gái của A Huân ạ, anh là ai thế?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Lúc cất lời trở lại , ngữ điệu đã trầm xuống và mang theo vài phần u ám:
" Tôi là cấp trên của cậu ta ."
"Ui da, là Thiệu tổng ạ, em có nghe A Huân nhà em nhắc về anh rồi , thật sự cảm ơn anh đã chiếu cố anh ấy nha. Mọi người bây giờ đang ở đâu thế, em qua đón anh ấy về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-chong-cuong-che-yeu-cua-toi-bi-mat-tri-nho-roi/chuong-5.html.]
Điện thoại
bị
cúp rụp, một lát
sau
, đối phương gửi qua một cái định vị.
Địa điểm hiển nhiên là ở một khách sạn năm sao .
15
Vì cái m.ô.n.g tội nghiệp của Nghiêm Huân, tôi bấm bụng bỏ ra một khoản tiền lớn để bắt taxi đêm, chưa đầy mười phút đã tới nơi.
Gõ cửa phòng ra , lại phát hiện Nghiêm Huân hoàn toàn không có ở bên trong.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, chỉ có một mình Thiệu Du Hàn đang mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh, ngồi thong thả dựa lưng vào ghế sofa với dáng vẻ ung dung tự tại.
Thấy tôi đến, anh lịch sự đưa tay ra làm động tác mời, trên mặt nở nụ cười chuẩn mực: "Cô Trịnh, đã lâu không gặp."
"Ờ, đã lâu không gặp," Tôi dáo dác nhìn quanh, "A Huân đâu rồi anh ?"
"A Huân..." Thiệu Du Hàn chậm rãi nhai lại hai chữ này .
"Cho nên hai người thật sự đang quen nhau sao ?"
Hỏng rồi , lúc nãy trong điện thoại nhập vai sâu quá, lỡ miệng gọi thuận mồm mất rồi .
" Đúng vậy , bọn em cũng mới quen nhau thôi."
Tôi đành c.ắ.n răng đ.â.m lao thì phải theo lao.
Anh rót cho tôi một ly nước trái cây, thản nhiên nói Nghiêm Huân uống nhiều quá nên đang nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh.
"Mấy cậu nhóc tuổi đôi mươi đều như vậy cả, tự mình chẳng giải quyết nổi việc gì, lúc nào cũng phải làm phiền đến người khác." Anh đưa ra lời nhận xét với giọng điệu không mặn không nhạt.
"Cậu ta nhỏ hơn cô tận sáu tuổi, ngày thường chắc là ỷ lại vào cô lắm nhỉ."
Thiệu Du Hàn khẽ mân mê các đốt ngón tay của mình , nơi đó từng đeo chiếc nhẫn cưới của chúng tôi .
Mỗi khi anh ta xúc động, anh ta luôn vô thức chạm vào chỗ đó.
"Thực ra tôi nghĩ rằng, hẹn hò với một người bạn trai nhỏ tuổi hơn mình nhiều như vậy là một việc vô cùng vất vả. Suy cho cùng, ngoài một cơ thể trẻ trung ra thì bọn họ chẳng có cái gì cả, hầu hết thời gian đều cần cô phải bao dung, nhường nhịn họ."
"Mà cô Trịnh đây, hiện đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của người phụ nữ, việc gì phải lãng phí thời gian ở đây để ở bên cạnh chờ đợi một cậu nhóc trưởng thành chứ?"
"Hơn nữa, chưa chắc sau này cậu ta đã làm nên trò trống gì."
Anh ta chậm rãi bước đến phía sau lưng tôi , khẽ cúi người xuống, hít hà mùi hương trên tóc tôi .
"Nói thật lòng, tôi cảm thấy tiếc nuối thay cho cô."
Thiệu Du Hàn thao thao bất tuyệt đưa ra một tràng lý luận giống như đang phát biểu diễn văn vậy .
Đầu óc tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết ẩn ý trong đống lời nói này thì cơ thể đã đưa ra phản xạ bản năng.
Chạy.
Nhưng chạy không thoát.
Thiệu Du Hàn ngay trước mặt tôi , dùng một tay bấm "cạch" một tiếng khóa c.h.ặ.t cửa phòng lại .
"Cô có quyền lựa chọn một người tốt hơn."
Thiệu Du Hàn cuối cùng cũng lộ ra đuôi cáo: " Tôi thích cô, chia tay với Nghiêm Huân đi ."
"Theo tôi , tôi có thể cho cô mọi thứ cô muốn ."
16
Người ta thường bảo không ai tắm hai lần trên một dòng sông.
Nhưng Thiệu Du Hàn thì có .
Bàn tay nóng rực của anh ta bóp không nhẹ không nặng lên cổ tay tôi , đôi mắt ghim c.h.ặ.t vào bờ môi tôi không rời.
Cứ như thể chỉ cần tôi hé răng từ chối một cái, anh ta sẽ lập tức cúi xuống cưỡng hôn tôi ngay tại chỗ.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Thế nào, cân nhắc chút chứ?"
Chaporia
Bình Luận (0)