Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Đồng ý với tôi đi , như vậy tốt cho tất cả mọi người . Ví dụ như chính bản thân cô, hoặc là Nghiêm Huân..."

 

"Cậu ta là một người trẻ tuổi có tiền đồ, cô chắc cũng không muốn nhìn thấy cuộc đời của cậu ta bị hủy hoại từ đây, đúng không ?"

 

Mấy câu nói này mang lại cảm giác quen thuộc đến mức rợn người .

 

Khiến tôi có một khoảnh khắc tưởng rằng mình vừa xuyên không về quá khứ vậy .

 

Năm xưa, tôi có chút bốc đồng, vừa bị Thiệu Du Hàn uy h.i.ế.p dụ dỗ như vậy liền tức giận thẳng tay tặng cho anh ta một cái tát trời giáng.

 

Để rồi sau đó... đ.á.n.h cho anh ta sướng luôn.

 

Da mặt của Thiệu Du Hàn giống như củ hành tây vậy , bạn lột sạch một lớp thì bên trong vẫn còn vô số lớp khác dày hơn.

 

Kết hôn với anh ta ba năm, tôi cũng coi như tích lũy được chút kinh nghiệm xương m.á.u trong cách chung sống với anh ta .

 

Tôi quay mặt đi chỗ khác, đưa cho anh ta một câu trả lời mập mờ, lấp lửng: 

 

"Anh phải cho tôi chút thời gian để tôi giải quyết ổn thỏa chuyện giữa tôi và Nghiêm Huân đã chứ."

 

Quả nhiên, Thiệu Du Hàn vô cùng hưởng thụ câu trả lời này .

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Anh ta không giấu nổi nụ cười , không kìm chế được mà cúi xuống đặt một nụ hôn lên khóe môi tôi .

 

"Cảm ơn em vì đã sẵn sàng cho tôi một cơ hội."

 

"Em yêu, đừng để tôi phải chờ đợi quá lâu nhé."

 

17

 

Tất nhiên tôi sẽ không để anh ta phải chờ lâu rồi .

 

Bởi vì ngay ngày hôm sau tôi đã cao chạy xa bay.

 

Có ba năm kinh nghiệm thực tiễn lận lưng, tôi đối với khoảng này có thể nói là đường đi lối về đều quen thuộc như lòng bàn tay.

 

Trước khi đi , mọi thứ cũng không có bất kỳ điềm báo đặc biệt nào cả. Nghiêm Huân không có ở đây, trong tiệm chỉ có tôi và bà cụ.

 

Thời tiết có chút oi bức, trong tiệm dù có bật quạt vù vù cũng không xua đi được cái nóng nực.

 

Tôi đứng dậy, nói với bà cụ một tiếng là mình phải đi ra ngoài có chút việc.

 

Mọi khi bà cụ đều quay lưng về phía tôi để xem tivi, sau đó khẽ "ừm" một tiếng biểu thị đã biết .

 

Nhưng hôm nay chẳng hiểu sao , bà lại quay đầu lại nhìn tôi .

 

Bà hỏi: "Tiểu Trịnh, cháu định đi đâu thế?"

 

"Trời nóng quá ạ, cháu về nhà bật điều hòa hóng mát thôi." Tôi đáp.

 

Bà gật gật đầu, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn tôi : "Được, cháu đi đi ."

 

"Đợi lúc nào trời mát mẻ rồi lại về nhé."

 

Tôi không lên tiếng đáp lại .

 

Thôi bỏ đi , có lẽ cháu sẽ không quay lại nữa đâu .

 

Vé máy bay của tôi là mua ngẫu nhiên, chọn đại một thành phố nào đó ở phương Bắc.

 

Hành lý cũng gần như không mang theo gì cả, chỉ có giấy tờ tùy thân cơ bản và một chiếc điện thoại di động, để tôi có thể tùy thời tiêu xài khoản tiền 80 triệu đô la Mỹ của mình .

 

Tôi đi một cách hiên ngang sảng khoái, càng không có chút gì luyến tiếc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-chong-cuong-che-yeu-cua-toi-bi-mat-tri-nho-roi/chuong-6.html.]

Dù sao thì trời cao đất dày, nơi nào chẳng thể là chỗ cho tôi dừng chân.

 

18

 

Tôi tự nhận thấy mình là một người khá là tẻ nhạt.

 

Từ nhỏ đến lớn đều sống tùy hứng, nay đây mai đó, không có nơi ở cố định.

 

Mẹ tôi vừa hết thời gian ở cữ xong liền ly hôn với bố tôi , lý do cũng rất đơn giản: hai người không hợp nhau .

 

Vốn dĩ ban đầu chỉ là vì bốc đồng mà "bác sĩ bảo cưới", bây giờ đứa trẻ đã chào đời rồi , cũng chẳng việc gì phải tiếp tục buộc c.h.ặ.t vào nhau làm khổ nhau .

 

Cả hai người đều không muốn nuôi tôi , thế là ném tôi cho ông bà nội ngoại hai bên. Cứ mỗi nhà nuôi tôi ba tháng, luân phiên xoay vòng như thế mà lớn lên.

 

Sau đó các cụ cũng lần lượt qua đời, tôi lại được gửi nuôi ở nhà các cô dì chú bác họ hàng khác nhau .

 

Hôm nay còn đang ở vùng Đông Bắc tuyết phủ, ngày mai đã bay đến vùng đồng bằng Châu Giang nắng gió rồi .

 

Cô tôi bảo: "Như vậy chẳng phải tốt lắm sao , cô đây trước năm hai mươi tuổi đến cái cổng huyện còn chưa bước ra khỏi bước nào. Cháu tuổi còn nhỏ mà đã đi hết nửa cái Trung Quốc rồi , tha hồ mà mở mang tầm mắt nhé."

 

Cậu em họ nghe thấy thế liền khóc lóc om sòm: "Con cũng muốn đi du lịch khắp nơi để mở mang tầm mắt!"

 

Cô tôi liền thẳng tay tặng cho cậu ta một cái tát: "Ăn nói xằng bậy cái gì đấy, lo mà ở nhà ngoan ngoãn học bài cho tao."

 

Xem đi , cuộc đời của tôi tự do biết bao nhiêu.

 

Một cuộc đời không có tình yêu thì tự do đến nhường nào.

 

Nếu như tôi không gặp phải Thiệu Du Hàn.

 

Ban đầu tôi thực sự thấy anh ta rất phiền phức. 

 

Tôi cảm thấy anh ta cũng giống như cô tôi đối với em họ vậy , muốn nhân danh tình yêu để giam cầm tôi ở bên cạnh anh ta .

 

Việc cứ phải ở mãi một chỗ khiến tôi cảm thấy bất an vô cùng.

 

Nó làm tôi luôn bị bủa vây bởi nỗi sợ hãi rằng liệu có một ngày nào đó mình lại bị người ta đá sang một nơi xa lạ khác hay không .

 

Nếu đã như vậy , thà rằng chính tôi tự mình chủ động rời đi trước còn hơn.

 

Nhưng sau này , có lẽ là vì trang viên của anh ta rất rộng lớn mà lại chỉ chứa chấp một mình tôi , hoặc cũng có thể là vì trái tim của anh ta rất chật hẹp, nên cũng chỉ vừa vặn dung nạp một mình tôi mà thôi.

 

Tôi dần dần đ.â.m ra thói quen lúc nào không hay . Quen với việc vừa mở mắt ra là đã thấy mình đang nằm trên chiếc giường lớn của Thiệu Du Hàn. Trần nhà, đèn chùm xa hoa, thảy đều là những hình ảnh quen thuộc đến từng chi tiết.

 

Quay đầu lại , bên cạnh là một người đàn ông với quầng thâm mắt gấu trúc vì thức đêm thức hôm.

 

Anh ta sẽ thô bạo bóp cằm tôi , hôn chụt một cái rõ kêu lên môi tôi , sau đó hung tợn cảnh cáo: 

 

"Còn dám trốn nữa, tôi sẽ khiến em cả đời này đừng hòng xuống khỏi giường."

 

[Tốt lắm,] tôi thầm nghĩ, [Cứ dùng cách này để vây hãm tôi đi .]

 

Cả đời này cũng được .

 

Thế nhưng anh ta lại khốn đến nỗi đ.á.n.h mất trí nhớ.

 

Tình yêu anh dành cho tôi , hóa ra chẳng qua chỉ là một căn bệnh gây rắc rối cho cuộc đời anh mà thôi.

 

Mẹ của Thiệu Du Hàn từng cho tôi xem bức ảnh chụp anh sau khi tiếp nhận tư vấn tâm lý, ngồi trên ghế ôm mặt khóc thầm.

 

Tôi lúc đó mới bừng tỉnh hiểu ra , Thiệu Du Hàn, hóa ra việc yêu tôi lại khiến anh phải đau khổ đến nhường này sao .

 

Thật sự xin lỗi anh nhiều nhé.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...