20px

1

Đến lúc này , tôi mới hiểu ra .

Tưởng Kính Tây thích Chung Lệnh Gia.

Tôi siết c.h.ặ.t chiếc đồng hồ quả quýt trong tay, bỗng chốc không biết phải làm sao .

Hai phút trước .

Tôi còn mơ mộng rằng mối tình đơn phương suốt 3 năm của mình có lẽ sẽ thành hiện thực.

Mà bây giờ, tất cả đều kết thúc rồi .

Đúng lúc ấy , Chung Lệnh Gia từ cửa lớp bước vào . Cô ấy trông vô cùng sốt ruột, vừa đi vừa nói với bạn bên cạnh:

“Đã cả buổi sáng rồi mà vẫn chưa tìm thấy, phải làm sao đây?”

Rùa

“Nếu có cô gái nào khác cầm chiếc đồng hồ đó đi gặp Tưởng Kính Tây, tớ chắc sẽ phát điên mất.”

Người bạn bên cạnh vội an ủi:

“Không sao đâu .”

“Bao nhiêu người theo đuổi cậu ấy mà cậu ấy có đồng ý ai đâu . Chuyện lần này có khi chỉ là một trò đùa thôi.”

Tưởng Kính Tây rất đẹp trai, gia thế tốt .

Thành tích học tập cũng xuất sắc.

Từ khi tôi quen biết anh , bên cạnh anh chưa từng thiếu người theo đuổi.

Chung Lệnh Gia cũng là một trong số đó.

Mà Tưởng Kính Tây trước nay vẫn luôn thờ ơ.

Thế nhưng rất kỳ lạ, khoảng nửa tháng trước , anh đột nhiên không còn lạnh nhạt với Chung Lệnh Gia như trước nữa.

Thậm chí còn có người đoán rằng.

Đóa hoa trên đỉnh núi cao như Tưởng Kính Tây, cuối cùng rồi cũng sẽ thuộc về Chung Lệnh Gia.

Trong khóe mắt, tôi thấy Chung Lệnh Gia khẽ thở dài. Mái tóc dài của cô ấy buông nhẹ trên vai, màu sơn móng tay đẹp đến mức có chút mộng ảo.

Ngòi b.út trong tay tôi khựng lại .

Bất chợt nhớ ra .

Sáng nay, tôi thật sự đã nhặt được chiếc đồng hồ quả quýt ngay bên cạnh chỗ ngồi của Chung Lệnh Gia.

À.

Thì ra là vậy .

Tưởng Kính Tây cố ý.

Anh cố ý để rơi chiếc đồng hồ bên cạnh chỗ ngồi của Chung Lệnh Gia, rồi đăng bài viết như thế. Thực ra , anh chỉ muốn dùng cách này để đến với cô ấy .

Chỉ là ai mà ngờ được .

Giữa chừng lại bị tôi cướp mất cơ hội.

2

Suốt cả ngày hôm đó, tôi chẳng còn tâm trạng nào để nghe giảng.

Mãi đến khi tan học, tôi mới như được đại xá, vội vàng rời khỏi cổng trường.

Về đến nhà.

Tôi lấy điện thoại ra , nhìn dòng ghim đầu tiên trong WeChat.

Tưởng Kính Tây.

Hai phút trước , anh vừa gửi cho tôi một tin nhắn thoại.

“Vẫn không chịu nói cho tớ biết tên của cậu sao ? Chậc, thật ra tớ tìm được cậu rồi .”

3 năm trước , chúng tôi tình cờ kết bạn WeChat trên một diễn đàn.

Nhưng khi ấy , tôi còn chưa quen anh .

Trước đây tôi từng bị lừa tiền trên mạng nên luôn rất cảnh giác, vì thế chưa bao giờ nói cho anh biết tên thật của mình .

Chỉ đơn giản nói rằng quê quán tôi ở Tô Thành, hiện đang học tại Bắc Kinh.

Nhưng anh lại rất thẳng thắn.

[Tình cờ thật đấy, tớ cũng ở Bắc Kinh. Tớ tên là Tưởng Kính Tây, nghe cách nói chuyện của cậu thì chắc chúng ta cũng trạc tuổi nhau .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mua-luc-mai-vang-chin/chuong-1.html.

]

Khi đó tôi chẳng để tâm.

Cho đến ngày khai giảng năm lớp 10.

Tôi thật sự nghe thấy cái tên Tưởng Kính Tây.

Anh còn ch.ói mắt hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng.

Ngoài đời, tôi hướng nội, nhạy cảm, đến cả bạn bè cũng chẳng có mấy người .

Thế nên tôi lại càng không dám thừa nhận thân phận với anh .

Bây giờ anh nói như vậy , có lẽ cũng chỉ là cố tình dọa tôi thôi.

Huống hồ, anh đã có người mình thật lòng thích rồi .

Đối với anh , tôi chẳng qua chỉ là một người bạn quen trên mạng bình thường.

Tôi thở dài, rồi trả lời anh .

[Xin lỗi , tài khoản này sau này sẽ không dùng nữa. Coi như chúng ta chưa từng quen biết đi .]

Gửi xong, tôi lập tức thoát khỏi WeChat.

Sau đó khóc suốt cả đêm.

Biết làm sao được đây?

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi nghĩ, giá như mình là con trai thì tốt biết mấy.

Như vậy , cho dù không có tình yêu, ít ra vẫn còn năm vạn tệ cơ mà!!!

3

Ngày hôm sau , tôi giằng co rất lâu.

Cuối cùng vẫn quyết định đặt chiếc đồng hồ quả quýt trở lại chỗ cũ.

Coi như trả lại cho đúng chủ của nó.

Có những thứ vốn không thuộc về mình , cố chấp đến đâu cũng vô ích.

Nhưng tôi còn chưa kịp trả lại , chỉ mới đi ra cuối lớp lấy cốc nước, Chung Lệnh Gia đã lao tới. Cô ấy cầm chiếc đồng hồ trong tay, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào hỏi tôi :

“Cậu làm tớ tìm lâu như vậy , hóa ra lại ở chỗ cậu . Nếu vừa rồi lúc quét dọn tớ không đi ngang qua chỗ ngồi của cậu thì còn chẳng phát hiện ra .”

“Hoàng Thời Vũ, cậu cũng thích Tưởng Kính Tây, muốn ở bên cậu ấy sao ?”

Vốn dĩ đã xinh đẹp , giờ lại rơi nước mắt như vậy , tôi bỗng hiểu thế nào là “lê hoa đái vũ”.

Trong nháy mắt, ánh mắt của cả lớp đều đổ dồn về phía này .

Từ ngày nhập học đến giờ.

Ngoài những lần bị giáo viên gọi lên trả lời câu hỏi trong giờ học, tôi chưa từng bị nhiều người chú ý như vậy .

Tim tôi lập tức đập loạn.

Đúng là tôi thích Tưởng Kính Tây.

Nhưng tôi quá nhút nhát.

Tôi không dám thừa nhận.

Thế nhưng ngay khi định phủ nhận, tôi lại nhìn thấy Tưởng Kính Tây đang dựa bên khung cửa lớp.

Anh nhìn tôi , trên gương mặt không có biểu cảm gì.

Nhưng giây tiếp theo, khi ánh mắt chuyển sang Chung Lệnh Gia, nơi đáy mắt lại thấp thoáng nét dịu dàng.

Trước đây tôi vẫn không hiểu thế nào là lòng nguội lạnh như tro tàn.

Đến giây phút này , cuối cùng tôi cũng hiểu.

Rồi tôi nghe thấy chính giọng nói của mình :

“Chiếc đồng hồ này là tôi vô tình nhặt được thôi, có liên quan gì đến người tên Tưởng Kính Tây đó chứ? Tôi cũng không thích cậu ấy .”

Chỉ một câu nói .

Mà tôi lại nói dối đến mấy lần .

Lúc này , tôi chỉ thấy may mắn vì trước đây khi làm bạn trên mạng với anh , chúng tôi chưa từng gọi điện thoại cho nhau .

Nếu không , có lẽ anh sẽ nhận ra tôi chính là người vẫn luôn trò chuyện với anh trên mạng.

 

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...