Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lời vừa dứt.
Xung quanh đã có người bật cười :
“ Đúng thế mà, Hoàng Thời Vũ là mọt sách chính hiệu, chẳng bao giờ quan tâm chuyện bên ngoài. Cậu ấy chắc còn chẳng biết Tưởng Kính Tây là ai, càng không thể biết bài đăng kia tồn tại.”
“Nói cũng phải , chắc chỉ là hiểu lầm thôi. Lệnh Gia, nhìn phía sau cậu xem, ai đến tìm cậu kìa?”
Chung Lệnh Gia sững người , quay đầu lại .
Nhìn thấy Tưởng Kính Tây.
“Cậu đến rồi à .”
Tưởng Kính Tây bước tới, giọng nói trong trẻo dễ nghe .
“Ừ.”
Vừa nói , anh vừa đưa chiếc túi giấy trong tay cho cô ấy .
“Không phải cậu chưa ăn sáng sao ? Tớ mang bánh bao hấp cho cậu đây.”
Lúc này Chung Lệnh Gia mới nở nụ cười .
“Thế còn chiếc đồng hồ thì sao ? Cậu định thực hiện lời hứa, ở bên Hoàng Thời Vũ à ?”
4
Nghe vậy , Tưởng Kính Tây khẽ cười .
Anh thở dài:
“Chiếc đồng hồ vốn được để dưới chỗ ngồi của cậu . Cậu đúng là ngốc thật, như thế mà cũng để người khác nhặt mất.”
Lời này vừa thốt ra .
Mọi người còn gì mà không hiểu nữa.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng trêu chọc.
“Thiếu gia Tưởng đúng là chưa từng theo đuổi ai, cách theo đuổi cũng vòng vo quá đi mất.”
“Giờ thì hay rồi , bị người khác nhặt được . Xem cậu định kết thúc chuyện này thế nào. Còn làm Lệnh Gia khóc một trận nữa chứ.”
Lúc ấy .
Tôi đứng nguyên tại chỗ.
Đột nhiên cảm thấy mình chẳng khác nào một kẻ tội ác tày trời.
Đang lúc vô cùng bối rối.
Tưởng Kính Tây bước tới.
Anh lên tiếng:
“Bạn học, chiếc đồng hồ là của tôi . Cảm ơn cậu đã nhặt được nó. Tôi sẽ giữ đúng lời hứa, đưa cậu năm vạn tệ. Có thể trả lại cho tôi được không ?”
Tôi mím môi, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
“Được.”
Nói xong.
Chuông vào học vừa lúc vang lên.
Tôi không dám nhìn Tưởng Kính Tây thêm lần nào nữa, vội vàng quay về chỗ ngồi .
Ai mà ngờ được .
Lần đầu tiên tôi nói chuyện với người mình thích.
Lại là trong một tình huống ngượng ngùng đến thế.
Họ trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa.
Còn tôi giống như một tên hề.
Tôi tự hỏi chính mình :
Hoàng Thời Vũ à .
Tình cảm của mày hèn mọn đến thế, thật sự vẫn muốn tiếp tục sao ?
5
Tưởng Kính Tây và Chung Lệnh Gia bắt đầu yêu nhau một cách công khai.
Còn tôi cũng nhận được năm vạn tệ kia .
Nhưng người đưa tiền cho tôi không phải Tưởng Kính Tây.
Anh có một người bạn thân tên là Đoàn Dã.
Tính cách của người này cũng giống hệt cái tên của mình , ngông nghênh và bất kham.
Sáng hôm đó vừa tan học, khi các bạn trong lớp vẫn còn chưa rời đi hết, cậu ấy đã trực tiếp bước vào từ cửa trước , đi thẳng đến chỗ ngồi của tôi rồi gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Này, đưa WeChat của cậu cho tôi .”
Tôi sững người .
Cậu ấy khẽ nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mua-luc-mai-vang-chin/chuong-2.html.
]
“Hoàng Thời Vũ? Tên này đúng không ? Cũng hay đấy.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Khi nhìn rõ mặt tôi , ánh mắt cậu ấy khựng lại trong chốc lát, sau đó ho khẽ một tiếng.
“WeChat, đưa WeChat cho tôi . Tôi chuyển tiền cho cậu .”
Nghe vậy , tôi vội vàng viết một dãy số lên giấy.
“Đây.”
Cậu ấy nhận lấy, lại nhìn tôi thật sâu một cái rồi mới rời đi .
Vừa bước chân ra khỏi cửa lớp, một đám người đã lập tức vây quanh tôi .
“Trời đất, tớ cứ tưởng chỉ nói đùa thôi, ai ngờ thật sự đưa tiền luôn chứ.”
“Đó là Tưởng Kính Tây đấy. Thiếu gia nhà giàu như cậu ấy , năm vạn tệ chẳng khác gì năm đồng.”
“Ngưỡng mộ quá! Nhưng so với năm vạn tệ thì Lệnh Gia mới là người may mắn hơn. Được ở bên Tưởng Kính Tây, sau này nếu thật sự kết hôn thì...”
“Nói mới nhớ, Hoàng Thời Vũ, cậu phải cảm ơn Lệnh Gia đấy nhé. Nếu không có cậu ấy thì sao cậu được hời như vậy ?”
Ở trong lớp, tôi vốn luôn ít nói .
Đây là lần đầu tiên phải đối mặt với tình huống thế này .
Tôi hơi ngượng ngùng, không nói gì, chỉ lịch sự mỉm cười .
Trong lúc vô tình liếc qua, tôi thấy Chung Lệnh Gia đang buộc tóc. Nghe vậy , cô ấy chỉ cười nhẹ.
“Được rồi , đừng nói linh tinh nữa.”
Nói xong, cô ấy bước ra ngoài.
Dây buộc tóc của cô ấy màu xanh da trời, bên trên còn đính một con bướm nhỏ xíu.
Cài trên tóc cô ấy đặc biệt đẹp .
Trùng hợp là tôi cũng có một chiếc giống hệt như vậy .
Hơn nữa còn do chính Tưởng Kính Tây giúp tôi chọn.
Chỉ tiếc rằng tôi sợ quá nổi bật nên chưa từng đeo nó.
6
Buổi tối, khi về đến nhà, tôi mở điện thoại lên thì nhìn thấy lời mời kết bạn của Đoàn Dã.
Từ sau khi biết Tưởng Kính Tây học cùng trường với mình .
Tôi đã đăng ký thêm một tài khoản WeChat khác để kết bạn với những người quen ở Nhất Trung.
Tôi sợ anh thông qua bạn chung mà biết được người vẫn luôn trò chuyện với mình chính là tôi .
Là Hoàng Thời Vũ bình thường, mờ nhạt chẳng có gì nổi bật trong trường.
Nhưng lâu như vậy rồi , tôi mới phát hiện mình đã lo xa.
Bởi vì vòng giao tiếp của tôi quá nhỏ.
Căn bản chẳng có cơ hội tiếp xúc với anh .
Mà Đoàn Dã lại là người đầu tiên trong danh sách bạn bè WeChat của tôi có liên quan đến Tưởng Kính Tây.
Tôi chấp nhận lời mời kết bạn.
Giây tiếp theo, thông báo chuyển khoản của cậu ấy lập tức gửi tới.
Tôi đếm số lượng số không phía sau .
Không thiếu một đồng nào.
Năm vạn tệ.
Ngón tay tôi dừng trên màn hình rất lâu.
Sau đó mới nhấn nhận tiền.
Rùa
[Cảm ơn.]
Tôi nhắn lại .
Gửi xong, tôi đi tắm.
Đến khi nhìn điện thoại lần nữa, bên kia vẫn không có động tĩnh gì.
Tôi đang định đặt điện thoại xuống thì đột nhiên một tin nhắn bật lên.
Đoàn Dã:
[Xin lỗi nhé, hôm nay tôi không cố ý nói chuyện khó nghe như vậy đâu . Tại Tưởng Kính Tây cả đấy. Cậu ta lười đến tìm cậu , trong khi tôi đang ngủ bù thì lại bị lôi dậy.]
Đọc xong câu đó, tôi nhớ tới gương mặt ngạo nghễ, bất cần đời của Đoàn Dã.
Không hiểu sao lại thấy hơi buồn cười .
Tôi gõ chữ:
[Không sao đâu .]
Chaporia
Bình Luận (0)