20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

7

Nói thật, năm vạn tệ đối với tôi là một khoản tiền rất lớn.

Tôi không dám tiêu, chỉ lặng lẽ gửi tiết kiệm.

Sau tối hôm đó, trong một khoảng thời gian rất dài, tôi và Đoàn Dã gần như ngày nào cũng vô tình gặp nhau vài lần .

Xếp hàng trong siêu thị.

Chúng tôi đứng trước sau nhau .

Ra ngoài hành lang sau giờ học để thư giãn cũng sẽ tình cờ chạm mặt.

Nhưng chúng tôi rất ít khi nói chuyện.

Cho đến một ngày nọ.

Khi đang đi đối diện nhau , chiếc cốc nước trong tay tôi vô ý nghiêng đi , làm nước đổ lên đồng phục của cậu ấy .

Đoàn Dã nhướng mày, chẳng hề để tâm, chỉ rút khăn giấy lau qua loa rồi nói với tôi :

“Trùng hợp thật đấy, bạn học Hoàng Thời Vũ.”

“Có vẻ chúng ta khá có duyên.”

Từ sau ngày hôm đó, liên lạc giữa chúng tôi dần nhiều hơn.

Thành tích học tập của Đoàn Dã thực ra rất tốt .

Giống như Tưởng Kính Tây.

Dường như họ sinh ra đã thuộc kiểu người không cần quá cố gắng vẫn có thể thành công.

Sau khi thân quen hơn, tôi cũng thường hỏi cậu ấy những bài toán mình không biết làm .

Mà cậu ấy cũng rất sẵn lòng giúp đỡ.

Chỉ có một lần duy nhất.

Tôi gửi đề bài sang đúng lúc cậu ấy đang chơi game.

Cậu ấy gọi thẳng cho tôi một cuộc gọi thoại.

“Lúc này tôi đang bận, không để ý được . Tưởng Kính Tây đang ngồi cạnh đây, để cậu ấy giảng cho cậu nhé?”

Nghe thấy cái tên ấy .

Tôi cầm điện thoại, tim đột nhiên đập nhanh hơn, cổ họng cũng khô khốc.

“Không... không cần đâu ...”

Nhưng tôi còn chưa nói hết câu.

Đã nghe thấy một giọng nói khác vang lên từ đầu dây bên kia .

Giọng anh trong trẻo, lạnh mát như nước.

“Cậu nhìn đề đi , ở đây có một điều kiện đã cho...”

Anh giảng bài rất mạch lạc.

Chẳng bao lâu đã giải thích xong.

Sau khi giảng xong, giọng anh khẽ ngừng lại .

“ Tôi giảng như vậy , cậu hiểu không ?”

Tôi mím môi.

“Hiểu ạ.”

“Cảm ơn.”

Bên kia không nói thêm gì nữa.

Chắc là đã đặt điện thoại xuống rồi .

Tôi đang định cúp máy thì lại nghe thấy giọng Đoàn Dã.

“Cậu còn nhớ cô gái nhặt được đồng hồ của cậu không ?”

Tưởng Kính Tây khẽ đáp:

“Nhớ.”

“Cậu với cô ấy thân từ khi nào vậy ?”

Đoàn Dã chậc một tiếng.

“Bí mật.”

Tưởng Kính Tây im lặng một lát rồi nói :

“Chiếc bàn học trong tấm ảnh cô ấy chụp đề bài nhìn hơi quen, hình như giống của Lệnh Gia.”

8

Nghe đến đây, lòng tôi chợt thắt lại .

Tôi lập tức cúp máy.

Chiếc bàn học đó, trước đây tôi cũng từng chụp gửi cho Tưởng Kính Tây.

Nhưng vừa rồi anh lại nói rằng Chung Lệnh Gia cũng có một chiếc giống hệt.

Tôi suy nghĩ một lúc.

Đầu óc rối bời.

Đột nhiên nhớ tới đêm mình hoàn toàn từ bỏ tài khoản WeChat kia .

Khi ấy anh đã nói rằng anh tìm được tôi rồi .

Lẽ nào...

Anh đã nhầm Chung Lệnh Gia thành người bạn trên mạng vẫn luôn trò chuyện với mình ?

Thậm chí hơn thế nữa.

Có phải chính vì điều đó mà anh mới ở bên Chung Lệnh Gia không ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/mua-luc-mai-vang-chin/chuong-3.html.]

Có lẽ vì nghĩ đến khả năng ấy .

Nên đêm đó tôi gần như không ngủ được .

Tôi do dự.

Không biết có nên dùng tài khoản cũ kết bạn lại với Tưởng Kính Tây hay không .

Rồi hỏi cho rõ mọi chuyện.

Tôi lưỡng lự suốt mấy ngày.

Cho đến khi cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

Thì trên đường tan học, tôi nhìn thấy Chung Lệnh Gia khẽ kiễng chân.

Hôn nhẹ lên khóe môi Tưởng Kính Tây.

Xung quanh không có nhiều người .

Mọi thứ đều rất yên tĩnh.

Tôi nấp trong một góc khuất.

Nghe thấy cô ấy dùng giọng điệu ngọt ngào hỏi anh :

“Gia đình em muốn em ra nước ngoài du học, anh đi cùng em được không ?”

Một cơn gió thổi qua.

Lá cây xào xạc rung động.

Tưởng Kính Tây khẽ cười .

“Em đã lên tiếng rồi , chẳng lẽ anh còn có thể từ chối sao ?”

Tôi mím c.h.ặ.t môi.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Không cần hỏi nữa.

Cho dù anh thật sự nhận nhầm người thì đã sao ?

Lẽ nào chỉ cần tôi nói với anh rằng mình chính là người bạn trên mạng đó, anh sẽ thích tôi sao ?

Có lẽ anh chỉ thất vọng mà thôi.

Bởi người trò chuyện với anh suốt thời gian qua.

Không phải Chung Lệnh Gia.

Mà là tôi .

Một cô gái bình thường, mờ nhạt chẳng ai chú ý tới.

9

Tôi quyết định từ từ buông bỏ Tưởng Kính Tây.

Chiếc dây buộc tóc kia , tôi cũng vứt đi rồi .

Hai chữ “thích” đối với một cô gái ở độ tuổi này mà nói , vừa nhẹ lại vừa nặng.

Nhưng dù thế nào đi nữa...

Tương lai vẫn quan trọng hơn.

Tôi dồn toàn bộ tâm trí vào việc học.

Đoàn Dã là người đầu tiên nhận ra điều đó. Cậu ấy nhắn WeChat hỏi tôi :

[Cậu dạo này chẳng thấy ra khỏi lớp mấy nhỉ?]

Đương nhiên, tôi cũng rất ít khi gặp lại cậu ấy và Tưởng Kính Tây.

Tôi trả lời:

[Sắp lên lớp 12 rồi , tớ muốn tập trung học hành.]

Bên kia rất lâu sau mới nhắn lại :

[Được.]

Trò chuyện kết thúc, tôi nghĩ cậu ấy sẽ không tìm mình nữa.

Nhưng ngay ngày hôm sau , sau khi tiết tự học buổi tối kết thúc, Tưởng Kính Tây lại xuất hiện trước bàn học của tôi .

Anh đưa cho tôi một chồng sách tham khảo cùng ghi chép.

“Đoàn Dã nhờ tôi chuyển cho cậu .”

Tôi ngẩn người , theo phản xạ hỏi:

“Cậu ấy đâu rồi ?”

Tưởng Kính Tây nhìn tôi một lúc:

“Tối qua nửa đêm kéo tôi ra sân chơi bóng, kết quả ngã gãy chân. Giờ đang nằm viện rồi .”

Rùa

Tôi giật mình , lập tức đứng bật dậy.

“Cậu ấy có sao không ?”

“Không có gì nghiêm trọng. Vài hôm nữa là xuất viện.”

Nhưng khi tôi hỏi cậu ấy đang ở bệnh viện nào, Tưởng Kính Tây lại không chịu nói .

Tôi đành lén lấy điện thoại nhắn tin cho Đoàn Dã.

Rất lâu sau , cậu ấy mới trả lời.

[Không sao đâu , chỉ là vết thương nhỏ thôi. Nếu để cậu nhìn thấy thì mất mặt quá, giữ chút thể diện cho tôi đi !]

[Tài liệu tôi nhờ Tưởng Kính Tây chuyển cho cậu , cậu nhận được chưa ? Trong đó còn có hai quyển ghi chép của cậu ta nữa đấy. Tôi khó khăn lắm mới xin được , giờ tặng cậu luôn.]

Tôi trả lời:

[Nhận được rồi , cảm ơn cậu .]

[Đợi cậu xuất viện rồi , để tớ mời cậu ăn cơm nhé?]

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...