Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lúc này tôi mới nhận ra .
Mình choáng váng một cách bất thường.
Nhưng đầu óc đã không còn đủ tỉnh táo nữa.
“Chắc vậy .”
“ Tôi bắt xe về nhà là được .”
Tưởng Kính Tây nhìn tôi chăm chú.
“ Tôi đưa cậu đến bệnh viện.”
Nói xong, không đợi tôi đồng ý.
Anh đã kéo tôi lên xe.
14
Tưởng Kính Tây giúp tôi đăng ký khám bệnh, còn ở lại cùng tôi truyền nước suốt mấy tiếng đồng hồ.
Trong khoảng thời gian đó.
Lúc nửa tỉnh nửa mê...
Tôi nghe thấy anh hỏi:
“ Tôi còn có việc quan trọng phải xử lý, lát nữa sẽ đi .”
Tôi ậm ừ đáp hai tiếng.
Anh thở dài.
“Mật khẩu điện thoại của cậu là gì? Để tôi gọi cho bạn cùng phòng của cậu .”
Tôi thuận miệng đọc ra một dãy số .
Sau đó liền thiếp đi .
Khi tỉnh lại .
Tưởng Kính Tây vẫn còn ở đó.
Anh đứng bên cửa sổ.
Bóng lưng có phần cô độc.
Thấy tôi tỉnh dậy.
Anh quay đầu nhìn tôi , giọng nói hơi khàn:
“Tại sao ?”
Tôi chưa kịp hiểu.
“Cái gì cơ?”
Anh cười tự giễu:
“Cũng lạ thật.”
“Khoảnh khắc mở được điện thoại của cậu , tôi lại theo bản năng mở WeChat của cậu trước tiên, xem có tài khoản nào khác không .”
“Rõ ràng cậu vẫn luôn ở bên cạnh tôi .”
“Vậy tại sao lại trơ mắt nhìn tôi nhận nhầm người ?”
Phòng bệnh yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của mình .
Rất lâu sau .
Tôi mới lên tiếng:
“ Tôi từng nghĩ đến chuyện nói cho cậu biết .”
“ Nhưng lúc đó bên cạnh cậu có Chung Lệnh Gia. Đến khi cô ấy rời đi , tôi lại cảm thấy không còn cần thiết nữa.”
Nghe vậy , Tưởng Kính Tây bước đến trước mặt tôi .
Đôi mắt anh đỏ hoe.
“Vậy cậu ...”
Tôi ngước mắt lên, vẻ mặt bình thản.
“Chuyện đã qua rồi , không phải sao ?”
“Hà tất phải mãi bận tâm?”
Không lâu sau .
Bạn cùng phòng của tôi chạy tới.
Cô ấy đứng ngoài cửa.
“Thời Vũ?”
Tôi gật đầu.
Lúc này cô ấy mới bước vào .
Nhìn Tưởng Kính Tây, cô ấy tròn mắt.
“Trời ơi? Lúc nhận được điện thoại tớ sợ c.h.ế.t khiếp. Cậu giấu bọn tớ từ bao giờ thế? Kiếm đâu ra bạn trai đẹp trai dữ vậy ?”
Nghe vậy , tôi lập tức phủ nhận.
“Không phải bạn trai.”
“Ồ? Thế là quan hệ gì?”
Tôi im lặng một lát.
“Chỉ là bạn học cấp ba thôi.”
Lời vừa dứt.
Tôi ngẩng đầu lên lần nữa.
Không biết từ lúc nào, Tưởng Kính Tây đã rời khỏi phòng bệnh rồi .
15
Tối hôm đó, tôi nhận được một lời mời kết bạn.
Là của Tưởng Kính Tây.
Hôm nay anh vừa xem điện thoại của tôi .
Đối với anh mà nói , nhớ một tài khoản WeChat vốn chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Tôi nhấn đồng ý.
Sau đó đi thẳng vào vấn đề:
[Tiền viện phí hết bao nhiêu? Tôi chuyển cho cậu .]
Bên kia rất lâu sau mới trả lời.
[Nhất định phải phân rõ ràng như vậy sao ? Tính đi tính lại , chúng ta quen nhau cũng nhiều năm rồi .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mua-luc-mai-vang-chin/chuong-6.html.]
Nhìn dòng chữ trên màn hình.
Tôi
suýt nữa bật
khóc
.
Đúng vậy .
Nhiều năm như thế.
Tôi đã tận mắt nhìn anh cùng một cô gái khác trải qua một mối tình oanh liệt.
Năm đó.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi, anh đã cùng cô ấy ra nước ngoài rồi .
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi chuyển cho anh một khoản tiền.
[Chắc là đủ rồi , cậu nhận đi .]
Gửi xong.
Tôi thoát khỏi khung trò chuyện với anh .
Tôi ngồi trên giường rất lâu.
Lâu đến khi ký túc xá đã tắt đèn.
Mới mở điện thoại lên lần nữa.
Sau đó chuyển sang tài khoản WeChat khác.
Đã quá lâu rồi tôi không đăng nhập vào tài khoản này .
Lúc này nhìn nickname và ảnh đại diện phía trên .
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoang mang khó tả.
Tôi nhấn vào ảnh đại diện của Tưởng Kính Tây.
Vẫn là ảnh cũ năm nào.
Anh chưa từng thay đổi.
Dường như ngày nào anh cũng gửi tin nhắn cho tôi .
Chỉ tiếc rằng tôi chỉ có thể xem được những tin nhắn gần đây.
Những tin nhắn trước đó.
Tôi vĩnh viễn không còn cơ hội biết được nữa.
[Chào buổi sáng.]
[Hôm nay tôi gặp một người bạn cấp ba. Cậu ấy hỏi tôi đã tìm được cậu chưa , tôi nói là chưa . Trước đây tôi luôn rất tự tin, vậy mà trong chuyện này lại vấp ngã thê t.h.ả.m. Tôi nhận nhầm người , chuyện đó cậu biết rồi đúng không ?]
...
[Dạo này cậu có khỏe không ?]
Tôi đọc từng tin nhắn một.
Cuối cùng xóa tài khoản này .
Rùa
Thật ra đôi lúc tôi cũng từng nghĩ.
Nếu năm đó anh không nhận nhầm người .
Thì hôm nay, giữa chúng tôi sẽ có kết cục như thế nào?
Nhưng đáng tiếc.
Trên đời này không có chữ “nếu”.
16
Thực ra Tưởng Kính Tây rất bận.
Bận khởi nghiệp.
Bận làm dự án.
Thế nhưng từ sau khi biết tôi chính là Mai Tử, anh gần như ngày nào cũng đến tìm tôi .
Từ trường của anh đến Đại học Hoa thực ra không hề gần.
Vậy mà anh vẫn đến mỗi ngày.
Hôm đó, bạn cùng phòng chỉ xuống dưới lầu, nơi Tưởng Kính Tây đang đứng .
“Trai đẹp cỡ này mà cậu cũng nỡ lòng à ?”
“Tớ đã giúp cậu tìm hiểu rồi nhé. Anh chàng này giàu lắm luôn. Tớ vừa vào diễn đàn của Đại học Bắc Kinh đã thấy một nửa bài đăng nhắc đến anh ấy . Đây đúng là miếng bánh thơm đấy.”
Tôi bật cười .
“Xung quanh anh ấy chưa bao giờ thiếu con gái theo đuổi.”
Từ thời cấp ba đến tận bây giờ.
Vẫn luôn như vậy .
Tôi vẫn luôn né tránh Tưởng Kính Tây.
Cho đến một ngày.
Một đàn anh chặn tôi lại giữa đường, đưa cho tôi một bức thư tình.
“Nghe nói Tưởng Kính Tây bên Đại học Bắc Kinh đang theo đuổi em?”
“Anh thầm thích em lâu rồi . Sợ nếu không nói ra bây giờ thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.”
“Chúc em học hành thuận lợi nhé, học muội .”
Nói xong, anh ấy lập tức chạy đi .
Tôi cầm lá thư tình đứng ngẩn người tại chỗ.
Đang định bỏ vào túi.
Thì có người lấy mất khỏi tay tôi .
Tôi ngẩng đầu lên.
Lại là Tưởng Kính Tây.
Ánh mắt anh trầm xuống.
“Vừa rồi cậu ta tỏ tình với cậu ?”
“Cậu đồng ý rồi à ?”
Tôi sững người , còn chưa kịp trả lời.
Đã nghe thấy giọng anh mang theo chút tức giận:
“Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?”
“Đến mức không còn cơ hội cứu vãn nữa sao ?”
“Ngày đó, cậu cảm nhận được mà.”
“Cậu cũng thích tôi , đúng không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)