Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi mím môi rồi gật đầu.
“ Đúng .”
“Hồi ấy , khi nhặt được chiếc đồng hồ đó, tôi cũng từng nghĩ rằng liệu mình có thể ở bên cậu hay không .”
“ Nhưng cuối cùng vẫn không có .”
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
“ Tôi đã nhận nhầm cô ấy thành cậu .”
“Cô ấy đeo dây buộc tóc giống cậu . Sau khi cậu biến mất, tôi thật sự không còn cách nào khác nên tìm đến cô ấy , hỏi cô ấy có phải Mai T.ử hay không . Cô ấy đã thừa nhận.”
“Cho tôi một cơ hội được không ?”
Tôi ngẩng đầu.
Đón lấy ánh mắt của anh .
Rất lâu sau .
Tôi lắc đầu.
“ Tôi đã cho chúng ta rất nhiều cơ hội rồi .”
Tôi không quên.
Đã vô số lần tôi muốn nói cho anh biết sự thật.
Nhưng mỗi lần đều bị Chung Lệnh Gia cắt ngang.
Mà ngay hai tiếng trước .
Tôi còn nhận được cuộc gọi từ Đoàn Dã.
Cậu ấy nói với tôi :
“ Tôi đang ở sân bay, chuẩn bị đi trao đổi sinh viên ở nước ngoài rồi .”
Tôi im lặng một lát.
“Chúc cậu tiền đồ rộng mở.”
Cậu ấy khẽ thở dài.
“Chuyện của cậu , tôi nghe rồi .”
“Bao nhiêu năm qua, ngoài Chung Lệnh Gia ra , bên cạnh cậu ấy chưa từng có ai khác.”
“Cậu chính là Mai T.ử mà cậu ấy tìm suốt bao năm nay, đúng không ?”
Tôi khẽ đáp:
“Là tôi .”
Cậu ấy cười .
“Vậy nên cậu từ chối tôi , cũng vì chuyện đó sao ?”
Tôi nghĩ ngợi một chút.
“Đại khái là vậy .”
Bên phía cậu ấy rất ồn.
Tôi lặng lẽ lắng nghe .
Cả hai đều không nói gì.
Mãi rất lâu sau .
Tôi mới nghe thấy giọng cậu ấy .
“Nếu một năm nữa tôi quay về.”
“Mà cậu vẫn chưa ở bên cậu ấy , cũng chưa thích ai khác.”
“Có muốn thử cho tôi một cơ hội không ?”
Giọng nói của cậu ấy rất dịu dàng.
Hoàn toàn khác với vẻ ngông nghênh, bất kham của lần đầu chúng tôi gặp nhau .
Tôi nghĩ.
Có lẽ bản thân mình cũng nên cho chính mình thêm một cơ hội.
Tôi không thể mãi nhút nhát, mãi lo trước lo sau như vậy được .
Thế nên tôi khẽ cong môi cười .
“Được thôi.”
17
Sau đó, Tưởng Kính Tây còn đến tìm tôi thêm hai lần .
Đến lần thứ hai, anh vô tình để quên chiếc đồng hồ quả quýt ở studio của tôi .
Tôi gọi điện cho anh nhưng anh không nghe máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mua-luc-mai-vang-chin/chuong-7.html.
]
Khi tìm đến dưới khu chung cư nhà anh , tôi lại nhìn thấy Chung Lệnh Gia kéo theo vali hành lý, vừa khóc vừa lao vào lòng anh .
“Em biết anh trách em.”
“ Nhưng em làm vậy cũng chỉ vì quá thích anh thôi mà.”
“Suốt ngày phải giả vờ mình là một người khác, chẳng lẽ em không mệt sao ? Em không sợ sao ? Có những lúc nằm mơ em còn nghĩ, nếu anh biết được sự thật, liệu anh có ghét em không ?”
“Lần này em chỉ về vài ngày thôi. Anh đi cùng em một chút được không ?”
“Sau lần này , em hứa sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa.”
Sau đó tôi nhìn thấy Tưởng Kính Tây theo phản xạ giơ tay lên, như muốn lau nước mắt cho cô ấy .
Nhưng bàn tay dừng lại giữa không trung.
Dường như chợt nhớ ra điều gì đó.
Cuối cùng vẫn không chạm vào khóe mắt cô ấy .
Chỉ khẽ thở dài rồi đẩy cô ấy ra :
“Anh đã tìm được cô ấy rồi .”
Lời vừa dứt.
Chung Lệnh Gia đột ngột ngẩng đầu lên, nước mắt không ngừng tuôn xuống.
“Cô ấy tốt hơn em sao ?”
Tưởng Kính Tây đang định trả lời thì nhìn thấy tôi .
Tôi khẽ gật đầu với anh .
Sau đó đặt chiếc đồng hồ quả quýt xuống đất.
Rồi quay người rời đi , không hề ngoảnh lại .
Vừa ngồi lên taxi, tôi đã nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ của anh .
Tôi gọi lại .
Anh khẽ thở ra một hơi .
“Anh sẽ nói rõ ràng với cô ấy .”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Những chuyện đó không còn quan trọng nữa.”
“Thật ra , năm đó tôi vẫn luôn muốn cảm ơn cậu vì năm vạn tệ ấy .”
Ở đầu dây bên kia .
Dường như Tưởng Kính Tây phải mất một lúc mới nhớ ra chuyện năm vạn tệ.
Giọng anh hơi khàn.
“Thật ra , chiếc đồng hồ được em nhặt được mới là điều đã được định sẵn từ trước , không phải sao ?”
Tôi kéo cửa kính xe xuống.
Gió lạnh ùa vào .
“ Nhưng vốn dĩ nó chưa từng thuộc về tôi .”
“Cậu xem đi .”
“Đến tận bây giờ, cậu vẫn mềm lòng với Chung Lệnh Gia.”
18
Rùa
Mùa đông năm ấy .
Studio của tôi ký được một hợp đồng lớn.
Kiếm được một khoản tiền vô cùng khả quan.
Tôi xin Đoàn Dã số tài khoản ngân hàng của Tưởng Kính Tây.
Rồi chuyển cho anh năm vạn tệ.
Cũng từ khoảnh khắc ấy .
Những bất an, những tâm sự khó nói của tuổi thanh xuân cuối cùng mới thực sự rời xa tôi .
Bên ngoài, pháo hoa đang nở rộ.
Tôi chụp một tấm ảnh rồi gửi cho Đoàn Dã.
[Đẹp thật đấy. Năm sau cùng xem nhé?]
Cậu ấy gần như trả lời ngay lập tức.
Là một bức ảnh có khung cảnh gần như giống hệt ảnh tôi vừa gửi.
[Năm nay cũng được mà.]
[Xuống lầu đi .]
(Hết).
Chaporia
Bình Luận (0)