Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chỉ là tôi không ngờ được rằng.
Giang Yến lại có thể nói ra một câu như vậy .
Trách nhiệm.
Hai chữ này nực cười làm sao .
Mỗi người bạn gái của Giang Ký đều là mối tình đầu của họ.
Nhưng khi chơi chán rồi , anh ta liền vứt bỏ như vứt rác.
Vậy mà anh trai của anh ta lại bắt tôi phải chịu trách nhiệm.
Tôi lấy điện thoại ra , nhắn lại một câu.
[ Tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm.]
Khung chat hiển thị đối phương đang nhập tin nhắn, kéo dài gần nửa phút đồng hồ.
Tin nhắn của Giang Yến mới được gửi tới.
[ Nhưng Đàm Anh, đây là lần đầu tiên của tôi , tôi cần em chịu trách nhiệm.]
Đầu óc tôi vang lên một tiếng "oàng", suýt chút nữa thì nổ tung.
Tôi xóa luôn WeChat của Giang Yến.
Số điện thoại cũng cho vào danh sách đen.
Lúc tôi về đến dưới lầu ký túc xá.
Giang Ký đang đưa bạn gái mới về.
Hai người ở dưới lầu quấn quýt lấy nhau hồi lâu, cô gái nhỏ mới lưu luyến không rời đi lên lầu.
Khi tôi đi ngang qua, Giang Ký vốn dĩ định rời đi lại đột ngột gọi tôi lại .
"Đàm Anh, có vài lời anh nghĩ đi nghĩ lại , vẫn nên nói rõ ràng với em."
"Ừ, anh nói đi ."
"Lúc đầu anh thật sự thích em."
" Nhưng anh có nhờ người dò hỏi, nghe nói dường như em rất ác cảm với những công t.ử nhà giàu như bọn anh ."
"Thế nên anh mới lừa em."
Giang Ký lần này tỏ ra rất thành khẩn.
Tôi khẽ mỉm cười , nghĩ đến đêm xuân đầy hoang đường giữa mình và Giang Yến.
Cơn hận thù và oán khí đối với Giang Ký, dường như cũng đã tan biến hơn phân nửa.
"Đừng nói nữa, cứ như vậy đi , chúng ta chia tay dứt khoát."
"Đàm Anh."
"Thật ra anh rất thích em."
Giang Ký lại bày ra cái dáng vẻ dịu dàng đa tình kia .
"Trong số những người bạn gái từng quen, em là người anh để tâm nhất."
"Cũng là người anh theo đuổi lâu nhất, yêu lâu nhất."
"Anh chỉ là tạm thời thấy hơi chán thôi, chứ không hề muốn chia..."
"Thôi đi , cứ chia tay đi cho xong."
Tôi cắt ngang lời anh ta : " Tôi phải về ký túc xá đây."
Giang Ký cau mày, mang theo hơi rượu nồng nặc tiến lên một bước.
"Đàm Anh, hôm nay trông em chẳng có vẻ gì là tức giận hay ghen tuông cả."
"Anh bắt đầu nghi ngờ, mấy tháng qua em đã từng thích anh chưa ?"
Tôi nhìn anh ta lần cuối, không hề trả lời.
Giang Ký có lẽ sẽ mãi mãi không biết được .
Rằng từ khi anh ta bắt đầu bạo lực lạnh với tôi .
Khi ngay cả việc giả vờ anh ta cũng không thèm làm nữa.
Khi có người nói cho tôi biết , ngay từ đầu anh ta đã lừa dối tôi .
Tôi vốn chẳng phải là mối tình đầu gì đó của anh ta .
Rằng anh ta đã sớm hẹn hò với tất cả những nữ sinh xinh đẹp trong trường rồi .
Lúc đó, tôi đã rơi bao nhiêu nước mắt, trái tim này đã vụn vỡ bao nhiêu lần .
Nếu chưa từng rung động thật lòng.
Thì sao tim có thể đau đến mức xé lòng như thế.
Nhưng mà Giang Ký, anh ta không xứng để biết những điều này .
Anh ta cũng không xứng với tình cảm chân thành mà tôi từng dành cho anh ta .
Chiều thứ Bảy, khi tôi đang làm thêm ở nhà hàng.
Quản lý bỗng nhiên đi tới gọi tôi .
"Đàm Anh, bên ngoài có người tìm em."
Tôi nhìn ra ngoài, liền thấy xe của Giang Yến.
Giây phút đó, tôi sợ đến mức tim suýt chút nữa là nhảy vọt ra ngoài.
Tôi vội vàng đặt khay xuống rồi chạy ra .
Xe của Giang Yến quá nổi bật.
Hèn gì vừa rồi quản lý lại tỏ ra niềm nở với tôi như vậy .
Chỗ này rất gần trường học.
Vạn nhất
bị
Giang Ký
biết
được
thì.
..
Anan
Nhưng mà tôi đang sợ cái gì chứ?
Khi anh ta ba lòng hai ý, bắt cá hai tay, anh ta cũng đâu có sợ tôi biết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-dao-yen/chuong-2.html.]
Nghĩ đến đây, tôi mới dần bình tĩnh lại .
Chỉ là khi thấy người qua đường tò mò nhìn sang, tôi vẫn thấy hơi lo lắng.
Giang Yến chắc là đi từ công ty tới.
Anh vẫn mặc bộ đồ công sở màu đen, đeo kính gọng vàng.
Toát lên vẻ của một người đàn ông trưởng thành, thành đạt.
Hoàn toàn khác hẳn với người đàn ông quấn lấy tôi không buông đêm hôm đó.
Tôi nhìn anh một cái, bỗng thấy mặt nóng bừng lên, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Lên xe đi ."
" Tôi vẫn còn việc..."
" Tôi đã xin nghỉ giúp em rồi ."
"Xin nghỉ sẽ bị trừ lương theo giờ đó."
"Đàm Anh."
Giang Yến đưa tay đẩy kính, giọng trầm xuống.
" Tôi không ngại đứng chờ ở đây cho đến khi em tan làm đâu ."
Tôi chỉ đành lên xe.
Cửa xe vừa đóng lại , Giang Yến đã hạ vách ngăn ở hàng ghế sau xuống.
Anh tháo kính ra , cẩn thận đặt vào hộp đựng.
Sau đó mới quay sang hỏi tôi : "Đã bôi t.h.u.ố.c đúng giờ chưa ?"
Mặt tôi đỏ bừng lên trong nháy mắt.
Đêm hôm đó Giang Yến uống rượu nên có chút mất kiểm soát.
Mà tôi lại là lần đầu tiên.
Sáng sớm hôm sau Giang Yến đã mua t.h.u.ố.c cho tôi .
Lần đầu tiên bôi t.h.u.ố.c cũng là đích thân anh giúp tôi bôi.
Có điều vừa bôi xong, anh liền vào phòng tắm xối nước lạnh.
Nghĩ đến cảnh đó, mặt tôi càng thêm nóng hổi.
Cái gì mà lão cổ hủ, khổ hạnh tăng, thanh tâm quả d.ụ.c đi làm hòa thượng chứ.
Xì, chẳng liên quan chút nào.
"Không còn đau nữa rồi ."
Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ c.ắ.n môi dưới .
"Vẫn nên bôi thêm hai ngày nữa."
"Không muốn bôi."
Lời vừa ra khỏi miệng, tôi hơi sững người .
Nghe kiểu gì cũng thấy giống như đang làm nũng vậy .
"Giận rồi à ?"
Giang Yến đột nhiên giơ tay nắm lấy vai tôi , xoay cả người tôi lại đối diện với anh .
"Tại sao lại xóa WeChat của tôi , còn cho số điện thoại vào danh sách đen?"
"Giang tiên sinh ."
Tôi cúi đầu, hàng lông mi run rẩy nhẹ.
Tôi lại c.ắ.n môi, lần này c.ắ.n hơi mạnh.
"Chuyện đêm đó, cứ coi như chưa từng xảy ra đi ."
"Là tự tôi nhất thời đầu óc nóng nảy..."
"Nếu anh vẫn còn giận, tôi có thể xin lỗi anh ."
"Em xin lỗi cái gì?"
Giang Yến có vẻ hơi bực bội.
Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, cởi bớt hai chiếc cúc áo sơ mi.
Để lộ dấu răng tôi c.ắ.n trên xương quai xanh.
Mí mắt tôi giật giật, không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.
Dáng người của Giang Yến đúng là cực phẩm.
Nói thật, loại công t.ử bột như Giang Ký.
So với người đàn ông trưởng thành, quyền cao chức trọng như thế này thì đúng là không cùng đẳng cấp.
Hoàn toàn không thể so sánh được .
Cơ bụng của Giang Yến thậm chí còn quyến rũ hơn cả Giang Ký.
"Bỏ đi ."
Giang Yến buông tay ra , tựa vào ghế xe, từ từ nhắm mắt lại .
"Tối nay đi ăn với tôi một bữa đi . Sau bữa cơm này , tôi sẽ không làm phiền em nữa."
Tôi hơi nghi ngờ: "Thật không ?"
Giang Yến khẽ gật đầu: " Tôi hứa."
Nhưng bữa cơm này mới ăn được một nửa...
Tôi và Giang Yến lại hôn nhau một cách đầy khó hiểu.
Nếu nói lần trước là do đầu óc tôi nóng nảy, muốn trả thù Giang Ký một cách nực cười nên mới thuận nước đẩy thuyền...
Thì lần này , thuần túy là do bản thân tôi lại nảy sinh ý đồ xấu .
Tôi bắt đầu nghi ngờ không biết có phải Giang Yến đã bỏ gì vào rượu vang hay không .
Chaporia
Bình Luận (0)