Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cô gái vừa định nói gì đó thì sắc mặt đột ngột thay đổi.
"Giang Ký..."
Cô ấy nhìn về phía sau lưng tôi không xa, rồi chạy lại ôm lấy cánh tay Giang Ký.
"Làm gì thế?"
"Chị phục vụ kia nói với em mấy lời kỳ quặc lắm."
"Hai người quen nhau à ?"
Giang Ký chắc là đã lắc đầu.
"Thế sao chị ta lại nói cái gì mà nhắc nhở em, sợ em bị anh lừa?"
Tôi ngẩn người , rồi lại không nhịn được mà tự giễu chính mình .
Hãy tôn trọng vận mệnh của người khác, đừng can thiệp vào nhân quả của họ.
Tại sao tôi cứ mãi không nhớ được câu này nhỉ.
"Chắc là chị ta thích anh nên mới cố ý chia rẽ chúng mình đấy, đúng không Giang Ký?"
"Em về trước đi , anh có vài lời muốn nói với cô ấy ."
Cô gái ngoan ngoãn rời đi .
Giang Ký tiến lại trước mặt tôi .
Anh ta tựa lưng vào tường, đáy mắt mang theo ý cười lười nhác.
Trông vẫn ôn hòa lễ độ y như lúc anh ta theo đuổi tôi vậy .
"Ghen rồi à ?"
Anh ta giơ tay định véo má tôi .
Nhưng tôi đã né được .
Tôi không muốn nói chuyện nhiều với anh ta , định quay người bỏ đi .
Giang Ký lại gọi tôi lại : "Đàm Anh."
"Thật ra những ngày qua, thỉnh thoảng anh vẫn nhớ đến em."
"Thực ra em cũng muốn quay lại với anh đúng không ?"
"Nếu không thì vừa nãy em đã chẳng tìm cô ấy để nói những lời đó."
"Anh nghĩ nhiều rồi , tôi chỉ là nhất thời mủi lòng, không muốn thấy cô ấy bị lừa giống mình thôi."
Giang Ký lại cười : "Đàm Anh, chuyện này cũng chẳng có gì là khó thừa nhận cả."
"..."
Tôi cũng cảm thấy nực cười : "Tùy anh muốn nghĩ sao thì nghĩ, tôi phải làm việc rồi ."
"Anh đợi em tan làm ."
Tôi không thèm để ý đến anh ta nữa.
Anan
Khi đến giờ tan làm , tôi thay quần áo của mình và rời khỏi nhà hàng.
Thế nhưng vừa ra ngoài, tôi đã nhìn thấy Giang Ký đang đứng đó và cả anh trai anh ta là Giang Yến nữa.
Giang Ký đứng trước mặt anh trai mình , hoàn toàn mất sạch nhuệ khí.
Trông anh ta hệt như một cậu học sinh tiểu học đang ngoan ngoãn chịu phạt vậy .
Giang Yến chỉ đứng đó không biểu cảm gì nhưng khí thế lại vô cùng áp bức.
Tim tôi dường như bỗng chốc lỗi mất một nhịp.
Một Giang Yến như thế này , so với người từng dịu dàng giúp tôi bôi t.h.u.ố.c… và tỉ mỉ kiểm tra vết thương cho tôi , căn bản không giống cùng một người .
Tôi định quay người lén đi chỗ khác.
Nhưng Giang Ký đã nhìn thấy tôi .
"Đàm Anh!"
Anh ta gọi tôi lại , bước nhanh đến rồi kéo tôi tới trước mặt Giang Yến.
"Anh, những gì em vừa nói với anh đều là thật lòng đấy."
Giọng Giang Yến hờ hững: "Lần nào em yêu đương mà chẳng bảo là thật lòng."
"Lần này thật sự khác mà!"
Giang Ký vội vàng thanh minh: "Em vẫn thích Đàm Anh nhất."
Giang Yến nhìn sang tôi : "Đàm Anh, em nói đi ."
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Yến.
Chỉ đành cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình .
" Tôi không thích anh ta , cũng không muốn quay lại ."
"Đàm Anh!"
Giang Ký lập tức cuống cuồng.
Giọng Giang Yến lại dịu đi vài phần: "Được rồi , em hét cái gì mà hét, đừng làm cô bé sợ."
"Anh ..."
"Nếu cô ấy đã không muốn quay lại , thì em nên tôn trọng ý nguyện của con gái nhà người ta đi , đừng quấy rầy người ta nữa."
Giang Ký còn định cãi thêm gì đó.
Nhưng giọng Giang Yến đã lạnh hẳn xuống: "Sao nào, đến lời của anh mà em cũng không định nghe nữa à ?"
"Buông tay ra cho anh ."
Giang Ký chỉ đành ấm ức buông
tôi
ra
.
Tôi khẽ nhìn Giang Yến một cái theo bản năng: "Anh Giang, tôi về trường trước đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-dao-yen/chuong-4.html.]
"Muộn rồi , để tôi bảo tài xế đưa em về."
"Dạ không cần đâu ạ, cũng không xa lắm, tôi đi bộ về là được ..."
Giang Yến không nói gì thêm, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng quay người rời đi .
Gần đến cổng trường, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
[Đàm Anh, giữa hai chúng ta vẫn chưa xong đâu .]
Tôi bất giác hít ngược một hơi khí lạnh.
Xuất thân như Giang Ký đã định sẵn anh ta sẽ vô cùng cao ngạo.
Bị từ chối hết lần này đến lần khác, e rằng càng kích thích lòng hiếu thắng và ham muốn chiếm hữu của anh ta .
Tuy tôi không sợ Giang Ký.
Nhưng nếu sau này anh ta cứ bám lấy không buông như thế này … thì dù sao cũng khiến người ta thấy vô cùng phiền lòng.
Suy cho cùng, tôi cũng chỉ là một nữ sinh đại học bình thường.
Hàng ngày còn phải đi làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt phí.
Đang lúc tâm trạng rối bời… tôi chợt nhìn thấy chiếc xe đang đỗ ở ngay cổng trường.
Đó là xe của Giang Yến.
Cơn giận kìm nén suốt cả tối bỗng nhiên có chút mất kiểm soát.
Tôi dứt khoát đi thẳng tới đó.
Tôi bước lên xe của Giang Yến.
Tôi không hỏi anh đi đâu .
Anh cũng không hỏi tôi muốn đi đâu .
Chiếc xe chạy êm ru được một lúc lâu.
Giang Yến mới hạ tấm chắn ngăn cách ở hàng ghế sau xuống.
Anh đưa tay kéo tôi vào lòng, để tôi ngồi trên đùi mình .
Sau đó, anh mạnh mẽ hôn lấy tôi .
Ban đầu tôi còn vùng vẫy một chút.
Nhưng rất nhanh đã bị nụ hôn của anh làm cho mềm nhũn cả người .
Ngón tay anh luồn vào mái tóc dày của tôi , giữ c.h.ặ.t gáy tôi .
Nụ hôn đó ngày càng sâu, gần như rút cạn hơi thở của tôi .
Giang Yến lúc này mới buông tôi ra : "Còn đau không ?"
Mặt tôi nóng bừng, tôi ngoảnh mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Cái gì cơ?"
"Chỗ đó, còn đau không ?"
"Sớm đã hết đau rồi ."
"Lần này anh sẽ nhẹ một chút."
Tôi c.ắ.n nhẹ đôi môi hơi sưng, hồi lâu sau mới khẽ "ừm" một tiếng.
Sau khi tắm xong, lúc Giang Yến bế tôi lên giường.
Trong đầu tôi mơ màng suy nghĩ.
Có lẽ chỉ vì anh là người đàn ông đầu tiên của tôi .
Mà phụ nữ đối với người đàn ông đầu tiên của mình , tình cảm luôn có chút khác biệt.
Hoặc cũng có thể, tôi làm vậy là vì tâm lý ghét bỏ và muốn trả thù Giang Ký.
Nên tôi mới một lần nữa buông thả bản thân phạm sai lầm.
Nhưng dù thế nào đi nữa, dường như tôi vẫn không muốn thừa nhận… rằng bản thân mình cũng đã rung động trước Giang Yến.
"Đàm Anh."
Giang Yến đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi : "Đau thì bảo anh nhé."
Nhưng lần này , chẳng đau chút nào.
Bởi vì Giang Yến đủ kiên nhẫn, cũng đủ dịu dàng.
Anh hôn khắp cơ thể tôi .
Từng tấc da thịt.
Cuối cùng, tôi không kìm được mà bật khóc nức nở.
Lúc này , Giang Yến mới hòa làm một với tôi .
Đêm đã về khuya.
Ánh trăng thanh khiết rải xuống mặt đất.
Trong màn đêm m.ô.n.g lung chỉ còn lại một mảng trắng mờ ảo.
Giống như miếng bánh kem anh đào cuối cùng còn sót lại trong tủ kính của một tiệm bánh đã đóng cửa.
Và rất nhanh sau đó, quả anh đào ấy cũng bị người ta lén lút hái đi và thưởng thức.
Nhưng ngay lúc cao trào nhất, Giang Yến lại đột nhiên dừng lại .
Tôi ngơ ngác mở to mắt, tâm trí có chút mờ mịt.
"Đàm Anh, lần này em có chịu trách nhiệm không ?"
Theo bản năng, tôi định lắc đầu.
Nhưng lại bị anh thúc mạnh một cái.
"Đàm Anh, lần này em có chịu trách nhiệm với anh không ?"
Anh lại nồng nàn hôn tôi , hơi thở vờn quanh tai, cổ và xương quai xanh.
Chaporia
Bình Luận (0)