Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi co rúm trong góc, đến thở mạnh cũng không dám.

 

Đây mới chính là Cố Lạn Tinh thực sự, một tảng băng trôi trên thương trường.

 

Giờ nghỉ giải lao, các đồng nghiệp vây quanh nhau xì xào bàn tán.

 

"Giám đốc Cố đẹp trai quá đi mất! Có điều hơi lạnh lùng quá."

 

"Nghe nói anh ấy là cháu của ông chủ, hèn gì trẻ thế này đã giữ chức vị cao như vậy ."

 

"Lâm Dĩ Đường, hình như lúc nãy cô quen Giám đốc Cố à ?"

 

Tôi giả vờ như không nghe thấy, lẻn ra cầu thang bộ để ăn vặt.

 

"Sao cô lại làm việc ở đây?" Anh đột nhiên xuất hiện và hỏi.

 

"Thì tìm việc thôi, vị trí hành chính này khá ổn định mà." Tôi nhún vai rồi nói tiếp.

 

"Giám đốc Cố, nãy lúc họp anh trông dữ dằn quá đấy."

 

"Công việc thôi."

 

Giọng anh vẫn bình thản, nhưng lại âm thầm nhích sát về phía tôi , chắn giúp tôi luồng gió lùa từ cửa sổ cầu thang.

 

"Cô mặc mỏng quá rồi đấy."

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Mặc mỏng thế này , ngộ nhỡ bị cảm lạnh thì sao ? Tuy là cô ấy hơi hấp tấp, nhưng dù sao cũng là 'vợ' từng cùng mình đồng cam cộng khổ.]

 

Tôi ngẩn người , ngước mắt nhìn anh .

 

"Cảm ơn Giám đốc Cố đã quan tâm."

 

Anh không để ý đến tôi nữa, quay người bước đi : "Vào họp rồi , về mau đi ."

 

Buổi chiều, tôi đi gửi tài liệu cho các phòng ban.

 

Lúc đi ngang qua phòng marketing, tôi nghe thấy có người đang bàn tán.

 

"Cái cô Lâm Dĩ Đường đó chắc chắn là đi cửa sau mới vào được đây, nếu không sao mà quen được Giám đốc Cố chứ?"

 

"Nghe nói cô ta là kiểu giàu xổi nhờ đất đai giải tỏa, chắc là bỏ tiền ra mua việc làm rồi ."

 

Tôi nhíu mày, vừa định vào lý sự một phen thì thấy Cố Lạn Tinh đi tới.

 

Anh đứng ngay cửa, ánh mắt lạnh thấu xương:

 

"Trong giờ làm việc mà lại tụ tập nói xấu đồng nghiệp, rảnh rỗi quá nhỉ?"

 

Nhân viên phòng marketing lập tức im bặt, cúi đầu không dám ho he lời nào.

 

"Năng lực làm việc của Lâm Dĩ Đường, chính tôi đã tận mắt chứng kiến."

 

Anh nhìn tôi , giọng nói vô cùng kiên định.

 

"Cô ấy có thể ở lại đây là dựa vào chính mình ."

 

Nói xong, anh hất cằm về phía tôi : "Theo tôi ."

 

Tôi đi theo anh vào văn phòng, anh đưa cho tôi một xấp tài liệu:

 

"Đây là tiêu chuẩn bình chọn nhân viên xuất sắc của tập đoàn, em có thể thử xem."

 

" Tôi hả?" Tôi ngạc nhiên hỏi lại .

 

"Ừ." Anh gật đầu, "Đề xuất tối ưu hóa quy trình hành chính của em rất tốt , rất có tiềm năng."

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Cô ấy có không tốt thế nào đi nữa, cũng chỉ mình tôi được bắt nạt thôi.]

 

Lúc tan làm , anh bỗng gọi tôi lại : " Tôi đưa em về."

 

"Không cần đâu Giám đốc Cố, tôi tự về được ạ."

 

"Tiện đường." Anh nói bằng giọng không cho phép từ chối, rồi đi thẳng ra khỏi công ty trước .

 

Trên xe, anh đột nhiên nói : " Tôi biết một quán ăn gia đình, hương vị khá ngon."

 

Tôi nhướng mày: "Giám đốc Cố đây là muốn mời tôi đi ăn cơm sao ?"

 

Anh nhìn thẳng về phía trước :

 

"Cứ coi như là cảm ơn em chuyện ở siêu thị lần trước đã giúp tôi ."

 

Chiếc xe từ từ lăn bánh, ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính xe rải nhẹ vào bên trong.

 

Món tôm viên kem tại quán ăn vừa được bưng lên, tôi đang định múc miếng đầu tiên.

 

Điện thoại bỗng rung chuông liên hồi, là một số lạ gọi đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-tinh-giai-toa-cua-toi/chuong-4.html.

]

 

Tôi nhíu mày bắt máy, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói bóng bẩy lại vội vã: "Dĩ Đường! Cuối cùng anh cũng liên lạc được với em rồi !"

 

"Anh nghe nói rồi , nhà cũ của em được giải tỏa, tiền đền bù không ít nhỉ? Còn được hai căn nhà tái định cư nữa?"

 

Nghe giọng điệu của tên người yêu cũ tra nam kia , sự tính toán như muốn tràn ra khỏi máy vậy .

 

Ruột gan tôi lộn nhào, nén giận đáp: "Liên quan gì đến anh ?"

 

"Sao lại không liên quan chứ!"

 

Trương Viễn lập tức tiếp lời, giả bộ thâm tình.

 

"Dĩ Đường, anh biết ngày xưa anh sai rồi , không nên vì chê hoàn cảnh gia đình em bình thường mà chia tay. Trong lòng anh vẫn luôn có em mà!" 

 

"Chúng mình bắt đầu lại có được không ? Sau này anh sẽ đối xử tốt với em, không bao giờ phụ lòng em nữa."

 

Những lời này làm tôi bật cười , hóa ra hắn vác mặt đến là vì tiền đền bù.

 

"Trương Viễn, anh còn biết liêm sỉ không hả? Lúc trước chính anh là người đề nghị chia tay, giờ thấy tôi có tiền lại dính lấy sao ?"

 

"Dĩ Đường, đừng nói thế mà!"

 

Hắn dùng giọng nịnh nọt.

 

"Anh đang đợi em ở quán cà phê dưới lầu công ty đây."

 

Thấy tôi không lên tiếng, hắn bồi thêm một câu: "Nếu em không đến, anh sẽ đợi mãi, đợi đến khi nào em chịu gặp anh mới thôi."

 

Tôi nghiến răng cúp máy, tức đến mức muốn ném luôn cái điện thoại.

 

"Có chuyện gì thế?" Giọng Cố Lạn Tinh vang lên, đôi đũa trên tay anh khựng lại giữa chừng, ánh mắt lạnh đi vài phần.

 

"Còn ai vào đây nữa, tên bạn trai cũ tra nam của tôi chứ ai."

 

Tôi xúc vội hai miếng cơm, bực bội nói .

 

"Nghe nói nhà tôi giải tỏa nên chạy đến cầu xin quay lại đấy."

 

Tay gắp thức ăn của Cố Lạn Tinh siết c.h.ặ.t, đốt ngón tay trắng bệch, sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Lừa tiền cô ấy ? Nghĩ đến việc trước đây cô ấy từng đối xử tốt với tên tra nam này là tôi lại thấy khó chịu khắp người .]

 

"Để tôi đi gặp hắn ." Tôi vơ lấy túi xách đứng dậy.

 

Cố Lạn Tinh đứng phắt dậy, vắt áo khoác lên cánh tay, giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát:

 

" Tôi đi cùng em."

 

"Không cần đâu Giám đốc Cố, tôi tự giải quyết được ."

 

Tôi không muốn làm phiền anh thêm nữa, đối phó với hạng tra nam này , một mình tôi là đủ rồi .

 

" Tôi không phải là đang giúp em."

 

Anh cứng miệng, nhưng bước chân đã sải ra cửa.

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Cô ấy là con gái, lỡ như tên tra nam kia giở trò lưu manh thì sao ? Mình phải đi theo, không thể để cô ấy chịu chút uất ức nào.]

 

"Vừa hay tôi có khách hàng cần gặp gần công ty em, tiện đường thôi."

 

Xe dừng trước cửa quán cà phê dưới lầu công ty, từ xa đã thấy Trương Viễn.

 

Tay hắn cầm một bó hồng héo rũ, nhìn qua là biết mua tạm bợ cho có lệ.

 

Thấy tôi , mắt hắn sáng rực lên, nhanh ch.óng bước tới đón.

 

Anan

"Dĩ Đường! Em đến rồi !" Hắn định chạm vào tay tôi nhưng bị tôi né tránh kịch liệt.

 

Tay Trương Viễn khựng lại giữa không trung, tầm mắt rơi lên người Cố Lạn Tinh bên cạnh, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác:

 

"Vị này là...?"

 

Cố Lạn Tinh tiến lên một bước, lặng lẽ chắn cho tôi ở phía sau .

 

Luồng áp suất thấp tỏa ra từ người anh như muốn đóng băng mọi thứ xung quanh.

 

"Bạn trai cô ấy ." Bốn chữ ngắn gọn, giọng điệu bình thản nhưng mang theo sức uy h.i.ế.p mười phần.

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Phải khẳng định chủ quyền trước , để tên tra nam này từ bỏ ý định. Dám tơ tưởng đến người của tôi , đúng là chán sống rồi .] 

 

Sắc mặt Trương Viễn thay đổi, nhưng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, hắn ghé sát lại gần tôi :

 

"Dĩ Đường, anh ta là ai vậy ?"

 

"Em xem, giờ em có tiền rồi , sau này chúng mình kết hôn thì nhà cửa xe cộ đều có đủ cả, chẳng phải rất tốt sao ."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...