Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn lải nhải không ngừng, càng nói càng quá đáng, sắc mặt Cố Lạn Tinh ngày càng tối sầm.

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Tên tra nam này còn mơ mộng hão huyền chuyện kết hôn? Tức c.h.ế.t tôi rồi ! Phải giải quyết hắn ngay lập tức.]

 

"Trương Viễn, anh bớt nằm mơ đi ." Tôi ngắt lời hắn , giọng lạnh như băng.

 

" Tôi thà đem tiền đi làm từ thiện chứ không đời nào cho anh tiêu dù chỉ một xu."

 

"Dĩ Đường, sao em lại tuyệt tình thế?"

 

Trương Viễn lập tức thay đổi bộ mặt, bày ra vẻ đáng thương, hốc mắt đỏ hoe.

 

"Anh biết em đang giận chuyện anh rời bỏ em lúc trước , anh sửa đổi không được sao ?..."

 

Nói xong, hắn định lao về phía tôi để giả vờ khổ sở hòng lấy lòng thương hại.

 

Chưa đợi hắn kịp đến gần, Cố Lạn Tinh đột nhiên đưa tay kéo mạnh tôi vào lòng, tay kia đẩy mạnh Trương Viễn ra .

 

Trương Viễn đứng không vững, lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt thì ngã nhào.

Anan

 

Cố Lạn Tinh cúi đầu, trực tiếp đặt lên môi tôi một nụ hôn.

 

Mọi hơi thở của tôi bị chặn lại ngay tức khắc.

 

Cả người tôi đờ ra , đại não trống rỗng, chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, tim đập nhanh như muốn nổ tung.

 

Trương Viễn cũng ngây người tại chỗ, không tin nổi vào mắt mình .

 

Mấy giây sau , Cố Lạn Tinh buông tôi ra , ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Trương Viễn.

 

"Nhìn cho kỹ, cô ấy là người của tôi ."

 

"Còn dám đeo bám cô ấy , hay tơ tưởng đến tiền của cô ấy nữa, tôi sẽ cho anh biết thế nào là trắng tay, không còn một mảnh giáp." Giọng anh không lớn, nhưng mang theo sự tàn nhẫn quyết đoán chốn thương trường, khiến Trương Viễn sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u.

 

" Tôi ... tôi biết rồi ."

 

Trương Viễn lắp bắp nói , không còn dám giả vờ đáng thương nữa, lủi thủi chạy mất hút.

 

Tôi ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, đẩy Cố Lạn Tinh ra : "Giám đốc Cố, anh làm cái gì thế hả! Bao nhiêu người đang nhìn kìa!"

 

Anh cố giữ bình tĩnh, quay mặt đi không nhìn tôi :

 

"Trong tình huống lúc nãy, chỉ có cách đó mới khiến hắn hoàn toàn từ bỏ ý định."

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Xong đời rồi , lúc nãy mình bốc đồng quá, vậy mà lại hôn cô ấy nữa! Nhưng thấy tên tra nam kia lao tới, mình không tài nào kiềm chế được ...]

 

" Nhưng cũng đâu cần phải hôn chứ!"

 

Tôi lẩm bẩm phàn nàn, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào lạ lùng.

 

"Chẳng lẽ em muốn hắn cứ tiếp tục bám lấy mình à ?"

 

Anh nhướng mày, giọng nói mang theo vài phần ấm ức khó nhận ra .

 

" Tôi là đang giúp em thôi."

 

Anh khựng lại một chút rồi bổ sung thêm: "Nụ hôn lúc nãy coi như là thù lao em trả cho tôi , không cần em phải trả lại đâu ."

 

Nhìn bộ dạng khẩu xà tâm phật của anh , tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

Vị tổng tài lạnh lùng này , rõ ràng là đang ghen đến phát điên rồi mà vẫn còn cứng miệng không chịu thừa nhận.

 

"Được thôi, vậy tôi không thèm chấp anh nữa."

 

Tôi cố ý trêu chọc anh .

 

Bầu không khí trong xe trở nên có chút vi diệu, ngay cả làn gió từ máy điều hòa cũng mang theo vị ngọt ngào.

 

Chiếc xe dừng lại trước cổng khu chung cư tôi thuê, lúc xuống xe tôi không quên nói lời cảm ơn.

 

"Giám đốc Cố, cảm ơn anh hôm nay đã đi cùng tôi đến gặp Trương Viễn."

 

Tôi chân thành cảm ơn, rồi đưa cho anh một viên kẹo dâu.

 

"Cái này cho anh này ."

 

Anh ngập ngừng một lát rồi mới nhận lấy viên kẹo.

 

"Không cần cảm ơn, tôi chỉ tiện đường thôi."

 

Anh ngoảnh mặt đi , nhét viên kẹo vào túi trong của áo vest.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-tinh-giai-toa-cua-toi/chuong-5.html.]

"Mau lên nhà đi , chú ý an toàn đấy."

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Cô ấy vậy mà lại cho mình kẹo để tạ lỗi sao ? Viên kẹo này phải cất giữ thật kỹ mới được ... Không đúng, mình là tổng tài lạnh lùng, không thể bị chút ơn huệ nhỏ nhoi này mua chuộc được !]

 

Sáng hôm sau , tôi vừa mới đến công ty đã bị các đồng nghiệp ở bộ phận hành chính vây quanh.

 

"Dĩ Đường! Rốt cuộc cậu và Giám đốc Cố có quan hệ gì thế? Hôm qua có người nhìn thấy anh ấy hôn cậu đấy!"

 

" Đúng đó đúng đó! Giám đốc Cố là cháu trai của đại sếp tổng, cậu đỉnh thật sự luôn!"

 

Tôi bị hỏi đến mức mặt mũi nóng bừng, đang định giải thích thì thấy Cố Lạn Tinh đi tới.

 

Anh mặc một chiếc sơ mi màu xanh nhạt, toát lên vẻ cao sang quyền quý. Khi đi ngang qua chúng tôi , anh thản nhiên cất lời:

 

"Đang trong giờ làm việc mà lại tụ tập tán gẫu thế này sao ?"

 

Các đồng nghiệp lập tức tản ra , ai nấy đều quay trở về vị trí làm việc của mình .

 

Anh bước đến bên cạnh tôi , hạ thấp giọng: "Chuyện hôm qua đừng có đi rêu rao khắp nơi đấy."

 

"Chuyện gì cơ?"

 

Tôi cố tình giả ngốc.

 

"Giám đốc Cố, hôm qua anh đã làm gì à ?"

 

Anh lườm tôi một cái rồi đưa qua một ly cà phê nóng:

 

"Bớt dẻo miệng đi , cà phê của em đây."

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Nụ hôn hôm qua rõ ràng cả hai đều nhớ như in, vậy mà cô ấy lại dám giả vờ mất trí nhớ!]

 

Buổi họp sáng nay, anh vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa như cũ, điềm tĩnh và quyết đoán, hoàn toàn không nhìn ra chút bối rối nào như lúc riêng tư.

 

Đến lượt tôi báo cáo phương án tối ưu hóa quy trình hành chính, vì hơi căng thẳng nên lời nói có chút ngập ngừng.

 

Anh đột nhiên lên tiếng: "Nói chậm lại , mạch lạc rõ ràng, tôi tin vào năng lực của em."

 

Giọng điệu của anh bình thản nhưng lại mang theo sức mạnh an ủi.

 

Tôi trấn tĩnh lại , thuận lợi hoàn thành bài báo cáo. Anh là người đầu tiên vỗ tay, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ tán thưởng khó nhận ra .

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Khá lắm, không làm mình mất mặt.]

 

Giờ nghỉ trưa, tôi vào phòng trà pha cà phê, vừa quay người lại đã đ.â.m sầm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi.

 

Anh giữ lấy tay tôi , giọng nói hơi khàn khàn: "Em lúc nào cũng hấp tấp như vậy ."

 

Đúng lúc này , Bạch Nhược Hy đột nhiên xuất hiện ở cửa.

 

Cô ta c.ắ.n môi, nước mắt chực trào nơi hốc mắt.

 

"Hai người quả nhiên đang ở bên nhau !"

 

Tôi nhướng mày, cô nàng " trà xanh" này vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, vậy mà dám đuổi đến tận công ty.

 

Cố Lạn Tinh lập tức buông tay tôi ra , đứng chắn trước mặt tôi , giọng nói lạnh lùng:

 

"Cô Bạch, đây là công ty, xin cô hãy chú ý chừng mực."

 

"Tại sao tôi không thể đến chứ?"

 

Bạch Nhược Hy bước nhanh vào trong.

 

"Anh Lạn Tinh, em biết anh chỉ nhất thời hồ đồ thôi, người anh yêu là em đúng không ?"

 

Cô ta đưa tay muốn chạm vào cánh tay Cố Lạn Tinh, nhưng bị anh dứt khoát né tránh.

 

"Bạch Nhược Hy, tôi nói lại lần nữa, tôi và cô chẳng có quan hệ gì hết."

 

Giọng anh đầy quyết tuyệt: "Mời cô rời đi , đừng gây ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi ."

 

Nước mắt của Bạch Nhược Hy rơi xuống, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ thù địch:

 

"Chẳng qua chỉ là một đứa giàu lên nhờ tiền đền bù giải tỏa thôi mà? Có gì to tát đâu chứ!"

 

" Tôi có giàu lên nhờ giải tỏa hay không không quan trọng, quan trọng là, Giám đốc Cố thích tôi chứ không phải cô."

 

Tôi mỉm cười vòng tay ôm lấy cánh tay Cố Lạn Tinh, cố ý chọc tức cô ta .

 

Bạch Nhược Hy sững người một lát rồi khóc lóc chạy mất.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...