Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi nhìn theo bóng dáng cô ta , không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

Vị tổng tài khẩu xà tâm phật này , thích tôi thì cứ nói thẳng ra đi , còn bày đặt làm bộ lạnh lùng.

 

Tôi lẻn vào văn phòng tạm thời của Cố Lạn Tinh.

 

Anh đang cúi đầu xem tài liệu, đôi mày hơi nhíu lại , dáng vẻ làm việc nghiêm túc trông cực kỳ quyến rũ.

 

"Giám đốc Cố, bánh quy này khó ăn thật đấy, hay để tôi giúp anh giải quyết nhé?" Tôi cố ý lắc lắc hộp bánh.

 

Anh ngẩng đầu liếc nhìn một cái rồi nhét vào tay tôi một chai nước ấm: "Uống nhiều nước vào , đừng để bị nghẹn."

 

Tôi nén cười ngồi xuống bên cạnh, vừa ăn bánh quy vừa ngắm anh làm việc.

Anan

 

Tôi không kìm được mà đưa tay ra , nhẹ nhàng chạm vào tóc anh , cảm giác quả nhiên mềm mượt y như tôi tưởng tượng.

 

Toàn thân anh cứng đờ, cây b.út trong tay rơi "cạch" một tiếng xuống bàn.

 

Anh đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi , ánh mắt vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn: "Lâm Dĩ Đường! Em làm cái gì thế!"

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Cô ấy vậy mà lại xoa đầu mình ?! Tim đập nhanh quá! Có phải cô ấy thấy mình rất đáng yêu không ? Không được , phải nghiêm túc!]

 

"Không có gì, chỉ là tôi thấy tóc anh mềm mềm thôi."

 

Tôi mỉm cười thu tay về.

 

"Giám đốc Cố, anh đừng có căng thẳng như vậy chứ."

 

Anh hít sâu một hơi , cầm b.út lên lần nữa nhưng nửa ngày vẫn không viết nổi chữ nào.

 

Tôi nhìn mà thấy buồn cười , đang định trêu chọc anh thì điện thoại đột nhiên vang lên, là mẹ tôi gọi.

 

"Dĩ Đường, cái cậu thanh niên hôm trước đi xem mắt thế nào rồi con?" Giọng mẹ tôi lộ rõ vẻ phấn khởi.

 

Tôi theo bản năng nhìn về phía Cố Lạn Tinh, anh cũng đang vểnh tai lên nghe , giả vờ xem tài liệu nhưng ánh mắt lại lén lút liếc sang đây.

 

"Mẹ, anh ấy tốt lắm, mỗi tội hơi lạnh lùng một chút."

 

Tôi ậm ừ đáp.

 

"Lạnh lùng thì tốt chứ sao , thế mới chững chạc! Hai đứa cứ tìm hiểu nhau đi , cố gắng cuối năm chốt luôn chuyện cưới xin nhé!"

 

Mẹ tôi càng nói càng hăng, cúp máy xong còn gửi cho tôi một cái lì xì, kèm lời nhắn: "Quỹ hẹn hò".

 

Tắt máy xong, tôi nhìn Cố Lạn Tinh rồi không nhịn được cười :

 

"Mẹ tôi bảo chúng ta tìm hiểu nhau nhiều hơn, cuối năm bàn chuyện hôn sự đấy."

 

Cả người anh cứng đờ, cây b.út máy suýt chút nữa lại rơi xuống bàn.

 

Giọng điệu tuy cứng nhắc nhưng lại mang theo vài phần mong chờ khó nhận ra : "Mẹ em... cũng gấp gáp thật đấy."

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Bàn chuyện hôn sự? Có nhanh quá không nhỉ? Nhưng mà dường như cũng được đấy... Không đúng, mình là tổng tài lạnh lùng, không thể thiếu nghị lực như thế được !]

 

"Chứ còn gì nữa."

 

Tôi ghé sát lại gần, cố ý trêu chọc anh :

 

"Cố tổng, hay là chúng ta diễn giả làm thật luôn đi ? Tiện thể hoàn thành tâm nguyện của mẹ tôi ."

 

Ánh mắt anh né tránh nhưng không hề từ chối:

 

"Em... em đừng có quậy."

 

Miệng thì phản đối, nhưng ngón tay anh lại âm thầm nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi .

 

Nhìn bộ dạng khẩu xà tâm phật của anh , lòng tôi ngọt đến mức muốn tan chảy.

 

Tôi đưa tay nắm ngược lại tay anh , mỉm cười nói : " Tôi không quậy đâu , tôi nghiêm túc đấy."

 

Anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi , đôi mắt sáng rực đến kinh người , rồi khẽ gật đầu một cái.

 

Sau khi xác định tâm ý với Cố Lạn Tinh, anh cứ nắm lấy tay tôi mãi không chịu buông.

 

"Nói trước nhé, đây chỉ là tạm thời đối phó với mẹ em thôi, không tính là chính thức hẹn hò đâu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-tinh-giai-toa-cua-toi/chuong-6.html.]

 

Đến giờ trà chiều, trợ lý của Cố Lạn Tinh mang một đống đồ ăn vặt đặt cạnh bàn tôi :

 

"Cô Lâm, đây là Cố tổng bảo tôi mang tới cho cô ạ."

 

Tôi nhướng mày nhìn về phía văn phòng của Cố Lạn Tinh.

 

Anh đang giả vờ xem tài liệu, nhưng lại lén lén vén góc rèm cửa liếc nhìn tôi .

 

Mấy hôm trước tôi ăn khoai tây chiên còn bị anh lạnh lùng mắng là "ăn vặt trong giờ làm việc, không có quy củ".

 

Thế mà giờ lại chủ động tiếp tế, đúng là tiêu chuẩn kép đến mức cạn lời.

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Mua đồ ăn vặt cho cô ấy . Lúc cô ấy ăn trông cũng đáng yêu đấy, thỉnh thoảng phá lệ một chút cũng chẳng sao .]

 

Đồng nghiệp bên cạnh ghé sát lại trêu chọc: "Dĩ Đường, Cố tổng chiều chuộng cậu như chiều trẻ con vậy !"

 

Sắp đến giờ tan tầm, lãnh đạo đột nhiên thông báo phòng hành chính đi liên hoan, còn đặc biệt nhấn mạnh:

 

"Cố tổng cũng sẽ tham dự, mọi người cứ thoải mái thư giãn nhé."

 

Tôi vừa dọn dẹp túi xách xong, Cố Lạn Tinh đã sải đôi chân dài bước tới,

 

"Đi thôi, địa điểm liên hoan là do anh chọn, gần nhà em đấy."

 

Xung quanh vang lên tiếng hít hà kinh ngạc, có người nhỏ giọng lầm bầm:

 

"Thế này mà gọi là đối phó sao ? Rõ ràng là chính thất công khai quan hệ mà!"

 

Anh nghe thấy nhưng không phủ nhận, chỉ nghiêng đầu dặn dò tôi : "Đi đường cẩn thận chút, cứ đi theo anh ."

 

Buổi liên hoan diễn ra tại một nhà hàng Tứ Xuyên khá có không khí. Vừa ngồi vào phòng bao đã có người hò hét đòi rót rượu.

 

"Dĩ Đường, rót cho Cố tổng một ly đi chứ, để bày tỏ tấm lòng của mình nữa!"

 

Tôi vừa định đưa tay lấy chai rượu thì cổ tay đã bị Cố Lạn Tinh giữ c.h.ặ.t.

 

Anh đẩy ly nước trái cây đến trước mặt tôi , tự mình cầm chai rượu trắng rót đầy, giọng điệu tuy lạnh nhạt nhưng đầy vẻ che chở: "Cô ấy dị ứng với cồn, tôi uống thay ."

 

Nói xong, anh ngửa đầu uống cạn một hơi . Lúc yết hầu chuyển động, trên mặt anh đã hơi ửng hồng.

 

Tôi ghé lại gần khẽ khuyên: "Anh uống ít thôi, đừng có gượng ép."

 

Anh quay sang nhìn tôi , ánh mắt mềm mỏng đến nóng bỏng, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy được nói :

 

"Không sao , bảo vệ người của anh thì không gọi là gượng ép."

 

[Nội tâm Cố Lạn Tinh: Cô ấy quan tâm mình kìa! Dù có uống đến nôn ra cũng đáng, nhất định phải xây dựng hình tượng bảo vệ vợ trước mặt mọi người .] 

 

Trong bữa tiệc, có người cố ý hỏi dồn: "Cố tổng, rốt cuộc anh và Dĩ Đường có quan hệ gì thế? Chúng tôi tò mò quá đi mất!"

 

Anh gắp một miếng cá đã lọc xương bỏ vào bát tôi , thản nhiên ngước mắt, giọng điệu mang theo sự chiếm hữu không thể nghi ngờ:

 

"Bạn gái tôi , làm sao ?"

 

Cả phòng im bặt trong giây lát, sau đó bùng nổ tiếng hò reo trêu chọc.

 

Mấy đồng nghiệp nữ trước đó còn soi mói tôi , lúc này ai nấy đều đầy mặt ngưỡng mộ:

 

"Dĩ Đường hạnh phúc quá, Cố tổng đúng là tiêu chuẩn kép rõ rệt luôn!"

 

Anh nghe vậy , lại múc cho tôi một bát canh, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra :

 

"Người của tôi , tôi chỉ tiêu chuẩn kép với một mình cô ấy ."

 

Lúc tàn cuộc, Cố Lạn Tinh đã uống khá nhiều nhưng bước chân vẫn rất vững vàng.

 

Anh ôm tôi vào lòng, né tránh đám đông đi lại .

 

Mùi gỗ tuyết tùng hòa lẫn với hương rượu nhạt bao bọc lấy tôi , khiến lòng tôi tràn đầy cảm giác an tâm.

 

Đi đến bãi đậu xe, anh bất ngờ ép tôi lên cửa xe, cúi người áp sát.

 

Hơi thở ấm nóng phả vào má tôi , ánh mắt sâu thẳm lại nghiêm túc:

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...