Tôi là một đứa thích làm màu, từ nhỏ đã nuôi tham vọng phải giành bằng được vị trí số một.

 

Cứ nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ mà mọi người vốn dành cho các "học thần" nay lại chuyển sang mình , tôi lại sướng đến mức tê dại cả da đầu.

 

Cho đến khi lên cấp ba, tôi chính thức trở thành kẻ vạn năm hạng nhì.

 

Sau đó, đứa hạng nhất và đứa hạng ba yêu nhau .

 

Một lần nọ, khi kết quả bài kiểm tra vừa có , tôi vô tình nghe thấy có người xì xào:

 

"Cái bà Triệu Nhiễm này sao cứ kẹp ở giữa cặp đôi nhà người ta làm bóng đèn hoài vậy hahahaha..."

 

Lúc đi ngang qua một lớp học trống, tôi lại nghe thấy thanh niên đứng nhất khối đang phụ đạo cho bạn gái:

 

"Bảo bối, lần sau em cố thi thêm vài điểm nữa nhé, để tên của hai đứa mình được xếp sát cạnh nhau ."

 

"..."

 

Tôi hoàn toàn hắc hóa. Muốn tên xếp cạnh nhau chứ gì?

 

Bà đây sẽ giật luôn hạng nhất để thành toàn cho hai người !

 

1

 

Từ nhỏ tôi đã là một đứa cuồng học và thích cạnh tranh. 

 

Cái quỹ đạo cuộc đời tôi dường như đã được định sẵn ngay từ khoảnh khắc tôi trở thành học sinh tiếp thu phép tính cộng trừ nhân chia trong phạm vi mười người nhanh nhất lớp, nhận về vô vàn lời khen từ giáo viên và những ánh mắt ghen tị của bạn bè.

 

Sự hư vinh ấy cứ tỷ lệ thuận mà phình to theo tuổi tác.

 

Trước khi bước vào cấp ba, tôi gần như độc chiếm vị trí ngôi vương của cả khóa. 

 

Mỗi lần những ánh mắt ngưỡng mộ dành cho học thần hướng về phía mình , tôi lại sướng đến mức tê dại cả da đầu.

 

Niềm vui của một kẻ thích làm màu suy cho cùng cũng chỉ hời hợt và nông cạn như thế thôi.

 

Kỳ thi tuyển sinh cấp ba năm ấy , tôi thậm chí còn đỗ thủ khoa đầu vào của trường Chuyên số 1 Ninh Thành với thành tích cao nhất toàn thành phố.

 

Thế nhưng, oan gia ngõ hẹp, tôi lại đụng phải Trần Độ ở nơi này .

 

Suốt hai năm học từ lớp 10 đến lớp 11, tôi chưa từng một lần vượt qua cậu ta để giành vị trí hạng nhất!

 

Một lần duy nhất cũng không có !

 

Một đứa cuồng sĩ diện như tôi , vậy mà lại bị đóng đinh một cách nhục nhã ở cái vị trí vạn năm hạng nhì này .

 

Lần nào thầy cô cũng an ủi: "Triệu Nhiễm, em đã rất xuất sắc rồi , chỉ là thiếu chút may mắn thôi, lần sau chú ý cẩn thận hơn một tí nhé."

 

Nhưng sau lưng, tôi lại nghe thấy họ bàn tán về người khác: "Cái cậu Trần Độ này đúng là có bộ não khác người thật, tư duy giải đề cực kỳ chín chắn. Nghe nói trước đây cậu ấy từng theo đội tuyển chuyên cơ mà..."

 

Bạn học đến hỏi bài, hỏi xong xuôi còn không quên thể hiện "EQ cao" bằng cách đ.â.m cho tôi một nhát chí mạng:

 

"Chị Nhiễm này , giữ vững được vị trí thứ hai suốt bấy lâu nay thì cũng gọi là học thần rồi . Cậu là người duy nhất trong cả khối có cửa để phân cao thấp với Độ thần đấy."

 

Độ thần cơ đấy.

 

Bề ngoài tôi vẫn nở nụ cười dịu dàng, tỏ ra vô cùng thong dong tự tại: "Biết sao được , học tài thi phận, mình vẫn còn kém cỏi lắm."

 

Tức c.h.ế.t tôi mất! 

 

Tức c.h.ế.

t tôi mất thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhat-ky-loi-nguoc-dong-cua-ke-van-nam-hang-nhi/chuong-1.html.]

 

Vừa tiễn bạn học hỏi bài đi xong, cô bạn cùng bàn Sái Tĩnh liền sáp lại gần, vẻ mặt bí hiểm: 

 

"Nhiễm Nhiễm, kể cho cậu nghe một tin dưa siêu hot này ."

 

"Hửm?" Mắt tôi vẫn dán c.h.ặ.t vào đề bài, nhưng tai thì đã vểnh lên nghe ngóng.

 

"Trần Độ yêu rồi ."

 

Thì liên quan gì đến tôi ?

 

"Cậu đoán xem cậu ta yêu ai?"

 

Tôi dời mắt khỏi tờ đề, quay sang nhìn cô bạn đang cố tình úp úp mở mở: "Ai thế?"

 

"Lê Thư Oánh." Sái Tĩnh thì thầm.

 

"Ai cơ?"

 

Sái Tĩnh: "..."

 

Cậu ấy cạn lời lườm tôi một cái: "Chị Nhiễm của tôi ơi, những ai xếp hạng dưới cậu là cậu không thèm để vào mắt luôn đúng không ? Người ta xếp thứ ba toàn khối sau cậu và Trần Độ trong kỳ thi khảo sát tháng đấy."

 

Qua lời kể của Sái Tĩnh, tôi cũng nắm được sương sương về cái "tin dưa" yêu sớm của đối thủ.

 

Trần Độ và Lê Thư Oánh đều học lớp bên cạnh. 

 

Thành tích học kỳ trước của Lê Thư Oánh vốn chỉ lẹt đẹt ở tầm mười mấy trong khối, thế mà sang học kỳ này lại tiến bộ vượt bậc, lao thẳng lên như hỏa tiễn.

 

Nên biết rằng, đối với chuyện xếp hạng này , tiến bộ hai trăm bậc từ dưới lên thì không khó, nhưng muốn nhích từ top mười mấy lên top đầu thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

 

"Tớ nghe người ta nói , hai người họ bắt đầu từ học kỳ trước , cứ hễ ra chơi là lại tụm đầu vào làm đề. Có thủ khoa toàn khối đích thân kèm cặp, bảo sao Lê Thư Oánh không tiến bộ vù vù, đúng là gia sư vàng có khác." Sái Tĩnh cảm thán.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi chợt nhớ ra Lê Thư Oánh là ai rồi .

 

Sái Tĩnh nói thế cũng chưa hoàn toàn đúng. 

 

Thật ra lần nào có kết quả thi tôi cũng đều chú ý đến những người xếp ngay trước và ngay sau mình .

 

Cá nhân bạn học Lê đó sở hữu một mái tóc đen dài thẳng mượt, đôi mắt tròn xoe cùng hàng lông mi cong v.út, trông vô cùng đáng yêu.

 

"Cậu không có suy nghĩ gì à ?" Sái Tĩnh huých tay tôi một cái, ghé sát tai nói nhỏ: "Thầy cô thật ra đều biết tổng cả rồi , nhưng dù sao đó cũng là Trần Độ, nên ai nấy đều mắt nhắm mắt mở cho qua thôi."

 

Trường học quả thực nghiêm cấm chuyện yêu sớm.

 

Nhưng đây lại là hạng nhất và hạng ba của khối, hai đứa yêu nhau mà suốt ngày rú rú vào một góc để học bài với giải đề thì thầy cô còn nói được gì nữa đây?

 

"Không có , tớ thì có suy nghĩ gì được chứ?" Tôi mỉm cười đáp.

 

Yêu đi , yêu mạnh vào , tốt nhất là cả hai đứa kéo nhau tụt xuống bét bảng luôn đi !

 

Tôi ác độc nghĩ thầm.

 

Kết quả kỳ thi khảo sát tháng cuối cùng trước khi kết thúc năm lớp 11 được công bố, bảng vàng vinh danh chật kín học sinh chen chúc xem náo nhiệt.

 

Tôi đứng ở phía sau , nhưng vẫn nhìn rõ mồn một thứ hạng của mình .

 

Lại là hạng nhì.

 

Tôi tức đến mức tối nay về nhà tôi phải chén liền tù tì hai bát cơm lớn mới hả giận.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...