Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

 

Phương pháp phụ đạo của Giang Việt Bạch hoàn toàn khác biệt so với tất cả những thầy cô gia sư mà tôi từng tiếp xúc trước đây, chính bản thân anh cũng nói thẳng ra rằng:

 

"Củng cố kiến thức nền tảng thì đúng là quan trọng thật, nhưng nếu chỉ chăm chăm vào đống cơ bản đó thì không giúp em bứt phá lên được đâu . Mấy dạng đề anh giảng cho em, có khi cả năm lớp 12 em chẳng bao giờ đụng phải đâu , nhưng nó có tác dụng rèn luyện tư duy cực tốt ."

 

Anh không chỉ kèm cặp các môn tự nhiên của tôi , mà thầu trọn gói luôn cả hai môn Ngữ văn và Tiếng Anh.

 

Tôi học ở ngay phòng khách trên tầng hai nhà anh , dùng luôn cái bàn học của Giang Việt Bạch.

 

Là cái bàn được bê từ trong phòng đọc sách của anh ra ngoài.

 

Ban ngày bố mẹ Giang Việt Bạch đều đi làm , trong nhà thực ra chỉ có tôi và anh , cùng với một dì giúp việc thỉnh thoảng ghé qua nấu cơm.

 

Thế nhưng Giang Việt Bạch lại rất hay ghé sát tai tôi , buông một câu đầy tính dụ dỗ: 

 

"Triệu Nhiễm, ăn đồ ăn vặt không em?"

 

Tôi có một sự nghi ngờ sâu sắc rằng cái khoản học phí mẹ tôi trả cho anh , có đến một phần lớn đã biến thành đồ ăn chui tọt vào bụng của tôi và anh mất rồi .

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Những lúc tôi làm đề, Giang Việt Bạch sẽ ngồi ở phía sau chơi điện thoại. Chờ đến khi làm xong, tôi xoay người lại tìm anh để chấm bài.

 

Vừa quay đầu lại , mới phát hiện ra cái tên này đã ngủ say trên ghế sofa từ đời thuở nào rồi .

 

Tôi rón rén tiến lại gần rồi ngồi xổm xuống bên cạnh anh . 

 

Ở khoảng cách gần như thế này , tôi có thể nhìn rõ mồn một làn da láng mịn không một tì vết, sống mũi cao thẳng tắp cùng hàng lông mi dày rậm của tên này .

 

"..."

 

Sự ghen tị nảy sinh dễ dàng như hơi thở vậy .

 

Đứng đợi chừng mười phút đồng hồ, thấy tên này vẫn chưa có dấu hiệu gì là sắp tỉnh giấc, tôi mới rón rén thò ngón tay ra chọc chọc vào cánh tay anh .

 

Giang Việt Bạch lúc này mới lim dim mở mắt, gương mặt vẫn còn ngái ngủ nhìn đứa đang ngồi xổm ở bên cạnh là tôi đây.

 

Phải mất vài giây sau đầu óc anh ta mới kịp load lại dữ liệu: "Làm xong đề rồi à ?"

 

Anh nhỏm người ngồi dậy, đưa tay lên day day sống mũi: "Xin lỗi em nhé, đêm qua anh mải cày game đến tận bốn giờ sáng nên hơi buồn ngủ."

 

Nói rồi , anh đứng dậy đi đến trước bàn học, cầm lấy tờ giấy nháp ghi lời giải của tôi lên, chỉ cần lướt qua một cái là đã có thể phán đoán chính xác được đúng sai.

 

Tôi dùng ánh mắt u uất nhìn anh chằm chằm.

 

Cày game đến tận bốn giờ sáng, thế mà sáng ngày hôm sau vẫn có thể vác xác dậy sớm đi làm gia sư kiếm tiền được à ?

 

Sức lực tràn trề đến thế cơ đấy, ghen tị quá đi mất.

 

Cứ như vậy , tôi trải qua một mùa hè ròng rã bám đuôi học tập Giang Việt Bạch.

 

Mỗi lần nghĩ đến cái vị trí hạng nhất của mình , tôi lại lao vào học hành quên ăn quên ngủ đúng nghĩa đen.

 

Tất cả các bộ đề thi đại học chính thức của những năm trước đều bị tôi cày nát bét không sót một câu.

 

 

Chỉ cần không phải là dạng câu hỏi tự luận mở, thì tất cả những điểm số đáng lý phải có , tôi đều nắm chắc mười mươi trong lòng bàn tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhat-ky-loi-nguoc-dong-cua-ke-van-nam-hang-nhi/chuong-5.html.]

Thấm thoắt đã đến ngày tựu trường.

 

Trường tôi khai giảng sớm hơn trường đại học của Giang Việt Bạch một chút. 

 

Trước ngày tôi đi học, anh lại đưa cho tôi một bản kế hoạch ôn tập hoàn toàn mới.

 

"Thầy cô ở trên lớp còn phải để ý đến tiến độ học tập của tất cả các bạn học sinh khác, bản kế hoạch này là anh thiết kế riêng cho một mình em thôi. Ngoài ra mấy quyển sách này là anh ra hiệu sách chọn riêng cho em đấy, sau này có vấn đề gì cứ nhắn tin qua cho anh ."

 

Không thể không thừa nhận, Giang Việt Bạch thực sự là một người gia sư vô cùng có tâm và có trách nhiệm.

 

Học phí gia sư vốn được tính theo số giờ dạy, thế nhưng Giang Việt Bạch lại thường xuyên dạy quá giờ, vậy mà lần nào anh ta cũng nhất quyết từ chối khoản tiền lương bonus mà mẹ tôi muốn đưa thêm.

 

Năm lớp 12 trường tôi không tiến hành chia lại lớp, xung quanh vẫn toàn là những gương mặt quen thuộc, thế nhưng bầu không khí trong phòng học rõ ràng đã trở nên căng thẳng và ngột ngạt hơn trước rất nhiều.

 

Các giáo viên bộ môn thay phiên nhau rót vào tai chúng tôi những liều "súp gà tâm hồn" liên tù tì không ngắt quãng, mấy câu kiểu như "Cục diện chưa định, đôi bên đều có thể là hắc mã" nghe đi nghe lại đến mức tai sắp mọc kén luôn rồi .

 

Cho đến kỳ thi khảo sát tháng đầu tiên của năm lớp 12.

 

Mỗi một môn thi diễn ra , tôi đều tập trung cao độ toàn bộ tinh thần để làm bài, làm xong còn cẩn thận rà soát lại từng chân tơ kẽ tóc thêm vài lượt nữa.

 

Cái số tiền bỏ ra thuê gia sư Giang Việt Bạch xem ra quả thực không hề uổng phí chút nào, tôi có thể cảm nhận rõ ràng tư duy giải đề của mình lúc này đã trở nên thông suốt và nhạy bén hơn trước rất nhiều.

 

Ngày công bố bảng xếp hạng, tôi cố gắng đè nén sự bồn chồn, lo lắng tột độ đang cuộn trào trong lòng xuống, vờ như vô tình đi ngang qua bảng vàng danh dự của khối.

 

Ánh mắt tôi từ từ hướng về phía cái tên được đặt ở vị trí đầu tiên trên bảng vàng.

 

Triệu Nhiễm.

 

Hạng nhất!

 

Vị trí quán quân đầu tiên trong suốt cuộc đời học sinh cấp ba của tôi !

 

Khóe môi tôi khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ, tôi tiếp tục dời mắt xuống nhìn cái tên ở vị trí thứ hai.

 

???

 

Không phải Trần Độ?

 

Tôi đảo mắt một mạch nhìn xuống tận vị trí thứ mười, tuyệt nhiên không hề thấy sự xuất hiện của cái tên Trần Độ đâu cả.

 

Có gì đó sai sai ở đây rồi .

 

6

 

Đúng lúc này , phía trước bỗng vang lên tiếng bàn tán xôn xao:

 

"Kỳ thi khảo sát tháng này bị làm sao thế nhỉ? Triệu Nhiễm lại đứng nhất khối kìa, thế Độ thần đâu rồi ?"

 

"Hôm thi Trần Độ bị sốt cao, bỏ thi rồi ."

 

"Bảo sao chứ, không thì cái ghế hạng nhất làm sao đến lượt Triệu Nhiễm ngồi ?"

 

"..."

 

Khóe môi đang rướn lên của tôi lập tức cứng đờ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...