Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đến câu cuối cùng, tôi đốt hết sạch hai trang giấy nháp, thử qua đủ mọi hướng tư duy nhưng đều đi vào ngõ cụt.
Tôi rốt cuộc cũng phải buông b.út, ngẩng đầu nhìn Giang Việt Bạch: "Câu này em chịu rồi ."
Người ngồi bên cạnh khẽ nhếch môi: "Không sao , câu này vốn là đề thi học sinh giỏi, em không làm được là chuyện bình thường."
"..."
Cái chiêu khích tướng này cũng quá mức thẳng thừng rồi đấy.
4
Tôi lại tiếp tục dán c.h.ặ.t mắt vào câu hỏi đó thêm một hồi lâu, làm như thể nếu cứ nhìn chằm chằm như vậy thì trên tờ giấy sẽ tự nở ra hoa không bằng.
Giang Việt Bạch ngồi bên cạnh cười khoái chí: "Thôi được rồi , để cho thầy giáo Tiểu Giang của em có cơ hội thể hiện giá trị của bản thân một chút xem nào?"
Bàn tay với những ngón tay thon dài, rõ khớp của anh ta cầm lấy chiếc b.út, khoanh tròn vào hai điểm mấu chốt trên đề bài.
Giọng nói của anh ta ghé lại rất gần, vừa giảng đề vừa hơi nghiêng người nhìn tôi .
Cái hướng tư duy vốn dĩ đang rối rắm như tơ vò trong đầu tôi , vậy mà chỉ qua vài ba câu tóm gọn của anh ta đã bỗng chốc trở nên sáng tỏ như ban ngày.
"Mấy dạng đề kiểu này , khả năng cao là lúc đi thi em sẽ không gặp phải đâu , cứ coi như làm để rèn luyện tư duy thôi."
Anh ta vừa nói vừa lật ngược trở lại câu hỏi ngay phía trên .
"Đáp án của em làm đúng rồi mà."
Tôi không hiểu tại sao Giang Việt Bạch lại phải tốn thời gian vào một câu tôi đã làm được .
Giang Việt Bạch cười híp mắt: "Cùng là một câu hỏi phân hóa, trong trường hợp cả em và người khác đều biết làm , thì làm thế nào để thể hiện được rằng em đẳng cấp hơn hẳn đối phương?"
Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lát: "Xem các bước giải đề, cách giải nào ngắn gọn, súc tích, dễ hiểu hơn thì thắng."
"Ngoài cái đó ra thì sao ?"
Tôi ngơ ngác không hiểu ý anh ta .
"Triệu Nhiễm em thử nghĩ mà xem, gặp một câu hỏi khó, người ta chỉ biết độc nhất một cách giải, còn em lại biết đến hai cách, thậm chí là nhiều hơn thế thì sao ?"
Giang Việt Bạch đặt b.út viết ngay dưới phần bài làm của tôi một dòng chữ: [Cách giải 2] .
???
Tôi lập tức ngộ ra vấn đề, hai mắt sáng rực lên nhìn anh ta chằm chằm.
Cái này được này !
Quá làm màu, em thích!
Ngay sau đó, Giang Việt Bạch liền biểu diễn cho tôi xem thêm năm cách giải khác nhau cho cùng một câu hỏi đó, trong đó có hai cách là kiến thức phải lên đại học mới được tiếp xúc.
Nhưng kỳ diệu là sau khi anh ta giảng giải xong, tôi lại có thể tiếp thu và hiểu được sạch sành sanh.
"..."
Ghen tị phát điên mất thôi.
Đến tháng Bảy, tôi cũng chính thức bước vào kỳ nghỉ hè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhat-ky-loi-nguoc-dong-cua-ke-van-nam-hang-nhi/chuong-4.html.]
Thời điểm
có
kết quả thi cuối học kỳ,
tôi
vẫn đang mài đũng quần
làm
đề ở nhà Giang Việt Bạch.
Lướt điện thoại xem bảng xếp hạng, vẫn là hạng nhì.
Giang Việt Bạch liếc mắt ngó qua: "Có điểm rồi à ?"
Tôi uể oải " vâng " một tiếng rõ nhỏ.
"Tốt lắm rồi mà, tổng điểm chỉ kém đứa đứng nhất có 5 điểm thôi, tiến bộ hơn hẳn so với hồi trước rồi còn gì."
Ở trường, sở dĩ không một ai tin tưởng vào khả năng tôi có thể lật đổ được Trần Độ là bởi vì tổng điểm của cậu ta lúc nào cũng có thể nghiễm nhiên cao hơn tôi tận mười mấy điểm.
Ở trên lớp, trông tôi lúc nào cũng tỏ ra thanh cao như hoa cúc, đứng ngoài vòng danh lợi, nhưng thực chất ở bên trong, răng tôi đã suýt thì c.ắ.n nát vụn ra rồi .
Lời an ủi của Giang Việt Bạch chẳng giúp tâm trạng tôi khá khẩm hơn được chút nào.
Cho đến khi anh ta đẩy một quyển sổ sang trước mặt tôi :
"Lộ trình ôn tập giai đoạn đầu anh làm riêng cho em đây. Cứ nỗ lực cày cuốc nốt cái mùa hè này đi , sang học kỳ sau tha hồ mà đi so kè cao thấp."
"Ai thèm so kè chứ?"
Giang Việt Bạch gật đầu cho có lệ: "Phải phải phải , không thèm so kè. Kẻ không muốn làm tướng thì không phải là một người lính giỏi, học sinh không muốn đứng nhất thì không phải là một học sinh ngoan."
"..."
Một chuyện nếu cứ dây dưa mãi không thành, lâu dần sẽ tích tụ lại trong lòng và hóa thành một nỗi chấp niệm sâu sắc.
Mùa hè năm ấy , ngày nào tôi cũng có mặt điểm danh đúng giờ tại nhà Giang Việt Bạch, lao vào học hành điên cuồng đến mức tối tăm mặt mũi.
Tuy nhiên, vị gia sư này của tôi thỉnh thoảng vẫn có những ngày nghỉ phép của riêng mình .
Những hôm anh ta nghỉ, tôi lại tự nhốt mình ở nhà để cày đề.
Đôi khi có bạn học rủ rê tụ tập đi chơi, tôi cũng sửa soạn xúng xính đi cùng.
Đến lúc mọi người ngồi buôn chuyện, quay sang hỏi nhau xem nghỉ hè có đăng ký đi học thêm ở trung tâm nào không , tôi liền nở một nụ cười nhẹ nhàng:
"Tớ á? Tớ có học thêm gì đâu , dạo này toàn ở nhà cày phim với chơi game thôi."
Cày phim là có thật, nhưng là xem video tóm tắt phim (bật tốc độ x3).
Chơi game cũng là thật, tại Giang Việt Bạch cứ khăng khăng bảo phải học hành kết hợp với nghỉ ngơi hợp lý, thế là kéo tôi vào làm hai ván game.
Phản ứng của đám bạn đúng như những gì tôi đã dự liệu trước :
"Chị Nhiễm ơi là chị Nhiễm, tầm này cậu còn phải học thêm cái nỗi gì nữa? Nếu tớ mà là cậu á, tớ đã dọn dẹp sách vở sẵn sàng tinh thần lên đại học từ lâu rồi !"
" Đúng là người học giỏi có lối đi riêng, có quyền buông thả có khác. Mẹ tớ dạo này mới thuê cho tớ một giáo sư vàng về kèm cặp 1:1 đây này , đừng nói là cày phim, ngay cả sức để đi tự t.ử tớ còn chẳng có nữa là..."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Chị Nhiễm dạo này chơi game gì thế?"
Tôi vừa đọc tên tựa game ra , đứa đối diện liền bày ra bộ mặt vô cùng bất ngờ xen lẫn vui sướng:
"Trùng hợp thế chị Nhiễm! Hôm nào rảnh hai đứa mình lập đội gánh nhau đi nhé."
"Được thôi." Tôi cười híp mắt gật đầu đồng ý.
Toi rồi , phải tranh thủ thời gian luyện thêm kỹ năng chơi game gấp thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)