Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Theo như tôi được biết , Giang Việt Bạch ngày trước tuy đi theo con đường ôn luyện đội tuyển học sinh giỏi, nhưng chỉ cần anh ta tham gia vào các kỳ thi chung của toàn trường, thì đố có ai có khả năng lật đổ được anh ta khỏi cái ngôi vị quán quân.
Anh ta hoàn toàn không bị học lệch một môn nào.
"Cho nên em đến đây là muốn thỉnh giáo anh bí kíp làm sao để thi đứng nhất?"
Vành tai tôi hơi nóng lên, nhưng tôi vẫn gật đầu thừa nhận một cách thành thật.
Quả nhiên chỉ có kẻ thích làm màu mới thấu hiểu được tâm lý của một kẻ thích làm màu khác.
Giang Việt Bạch bỗng bật cười thành tiếng: "Đến mức hạ quyết tâm sang đây quỳ lạy cầu xin anh , xem ra em thèm khát cái vị trí hạng nhất này lắm rồi đúng không ?"
Những đứa có m.á.u sĩ diện như chúng tôi vốn dĩ cực kỳ ghét việc phải đi cầu xin người khác.
Nhưng Giang Việt Bạch đâu có thiếu tiền, nếu tôi không dùng đến hạ sách này , làm sao anh ta chịu đồng ý làm gia sư cho tôi chứ?
So với việc phải hạ mình thế này , nếu cứ tiếp tục phải làm cái đứa vạn năm hạng nhì kia , tôi thề là tôi sẽ uất ức đến mức hộc m.á.u mà c.h.ế.t mất.
"Thế anh có dạy em không ?" Tôi chớp mắt nhìn anh ta đầy mong đợi.
Gương mặt Giang Việt Bạch vẫn treo nụ cười quen thuộc, y hệt cái điệu bộ bất cần đời của anh ta hai năm trước lúc học lớp 12, cứ thế mang cái bản mặt cợt nhả ấy đi thi rồi ung dung nhận giấy báo tuyển thẳng.
Cái kiểu làm màu một cách vô cùng thong dong, chẳng tốn chút sức lực nào.
Nghĩ đến mà ghen tị phát điên.
3
"Ngày mai mang tờ phơi kết quả của kỳ thi gần đây nhất sang đây, anh xem thử cho," Giang Việt Bạch nói , "Anh không hứa chắc là sẽ dạy được đâu nhé."
Nói thế tức là đồng ý dạy rồi .
Cái hội làm màu chúng tôi lúc nào cũng có cái thói quen nói năng chừa lại ba phần lui như vậy đấy.
Ngày hôm sau , tôi ôm một xấp đề sang cho Giang Việt Bạch, không chỉ có bài thi khảo sát tháng lần này , mà ngay cả bài thi của hai lần trước tôi cũng gom sạch mang theo.
Anh ta lật giở xem qua tất cả những câu tôi làm sai, câu nhận xét đầu tiên thốt ra lại là:
"Chữ đẹp đấy."
"..."
Chuyện đó là tất nhiên rồi .
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Từ nhỏ tôi đã nhận thức được tầm quan trọng của việc sở hữu một nét chữ đẹp .
Hồi bé, số lượng vở luyện chữ mà tôi viết hết phải chất thành cả mấy rổ lớn, tất cả mục đích cũng chỉ là để sau này lên lớp, mỗi khi có ai đó trầm trồ khen ngợi chữ tôi đẹp , tôi có thể điềm nhiên buông một câu:
"Cũng bình thường thôi mà."
Nghĩ thôi đã thấy sướng rơn.
"Mấy chỗ em
bị
trừ điểm thật
ra
rất
ít, em
làm
bài cũng cực kỳ cẩn thận. Có thể
nói
là, chỉ cần là mảng kiến thức em
đã
nắm vững thì gần như em đều ăn trọn điểm. Vấn đề lớn nhất
nằm
ở mấy câu hỏi phân hóa chốt hạ ở cuối bài,
có
vài câu kiến thức vượt chương trình, em
không
làm
được
cũng là điều dễ hiểu.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhat-ky-loi-nguoc-dong-cua-ke-van-nam-hang-nhi/chuong-3.html.]
Giang Việt Bạch nói đoạn bỗng khựng lại , nửa câu sau anh ta nuốt vào trong, nhưng tôi tự khắc hiểu được .
Tôi không làm được , nhưng Trần Độ thì làm được .
Cho nên cậu ta mới có lợi thế hơn tôi .
"Với lại em không thể chỉ chăm chăm vào việc cày điểm các môn tự nhiên, tốt nhất là nên kéo điểm Ngữ văn và Tiếng Anh lên thêm tầm 5 đến 8 điểm nữa, mỗi môn rỉ rả thêm một tí."
Tôi dùng ánh mắt oán hận nhìn anh ta chằm chằm.
Cái đạo lý này chẳng nhẽ tôi lại không tự hiểu chắc?
Môn Văn thì không nói , chứ Tiếng Anh mà đòi tăng thêm tận 5 đến 8 điểm nữa thì khác nào bảo tôi phải thi suýt soát điểm tuyệt đối?
Anh ta đứng ở vị trí bề trên nên nói năng nhẹ nhàng dễ dàng quá nhỉ.
Giang Việt Bạch nhìn gương mặt đang căng ra như dây đàn của tôi mà bật cười :
"Nhìn anh với cái bản mặt đó làm gì? Em thuê anh làm gia sư không phải là để tăng điểm à ? Hay là đang nghi ngờ năng lực của anh đấy?"
Lại làm màu!
Đến bao giờ tôi mới có thể đạt đến cái trình độ làm màu một cách thong dong tự tại như anh ta đây?
Bố mẹ của Giang Việt Bạch sau khi biết chuyện tôi thuê con trai họ làm gia sư thì ai nấy đều vui mừng khôn xiết, lý do là vì việc này có thể giúp cắt giảm bớt thời gian thằng con quý t.ử của họ cắm mặt vào trò chơi điện t.ử.
???
Cày game thâu đêm suốt sáng nhưng vẫn nhẹ nhàng đứng trên đỉnh vinh quang làm học thần sao ?
Tôi ghen tị đến mức muốn khóc thành tiếng luôn rồi .
Sinh viên đại học thì được nghỉ hè rồi , chứ học sinh cấp ba như tôi thì vẫn chưa , cho nên tôi chỉ có thể sang nhà bên cạnh bổ túc vào hai ngày cuối tuần.
Còn những ngày trong tuần, hễ gặp phải câu nào sai là tôi lại chụp ảnh gửi qua cho Giang Việt Bạch, đợi đến cuối tuần anh ta sẽ gom lại rồi giảng giải một thể.
Thật ra , hầu như tất cả những câu làm sai, trước khi gửi cho anh ta , tự bản thân tôi đã mò ra được hướng giải quyết rồi .
Đến cuối tuần, Giang Việt Bạch hỏi: "Mấy câu này biết làm chưa ?"
Tôi gật đầu: "Biết rồi ạ."
Giang Việt Bạch bèn rút ra một quyển vở nháp, trên đó có chép sẵn vài ba câu hỏi được viết bằng tay.
"Làm thử mấy câu này xem nào."
Nét chữ của anh ta vô cùng thanh tú, cứng cáp, bố cục lại cân đối, hoàn toàn xứng đáng với câu "nét chữ nết người ".
Thế là tôi lại sực nhớ ra một chuyện xưa, cái lớp học viết chữ đẹp ngày trước mẹ đăng ký cho tôi , hình như cũng là do bố mẹ Giang Việt Bạch giới thiệu cho.
Mấy câu hỏi trên giấy nháp trông lạ hoắc lạ huơ, tôi chưa từng gặp qua bao giờ, nhưng xem chừng cấu trúc đề khá giống với mấy câu chốt hạ mà tôi hay làm sai.
Hai câu đầu tiên áp dụng phương pháp suy luận tương tự là có thể giải ra ngay, đến câu thứ ba thì bị khựng lại một lúc, tờ giấy nháp bị tôi gạch xóa toe toét, nhưng cuối cùng trầy trật một hồi cũng tính ra được kết quả.
Chaporia
Bình Luận (0)