Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh giống hệt như người bà đã ngoài sáu mươi tuổi của tôi vậy , lần nào cũng kiên trì để lại dưới phần bình luận đúng một cái icon hình ngón tay cái giơ lên biểu thị sự tán thưởng.
"..."
Sau khi đi chơi một vòng đã đời trở về nhà, thời gian cũng đã cận kề đến ngày công bố điểm thi chính thức.
Cõi lòng tôi theo đó mà cũng bắt đầu trở nên bồn chồn, lo lắng khôn nguôi.
11
Ngày công bố điểm thi, bề ngoài trông tôi vẫn vô cùng bình thản, không hề tỏ ra quá mức vội vã hay căng thẳng.
Mọi kết quả vốn dĩ đã được định đoạt xong xuôi ngay từ cái khoảnh khắc tôi đặt b.út xuống rồi .
Thế nhưng khi ngồi trước màn hình máy tính, nhìn vào cái giao diện của trang web tra cứu điểm thi đại học, trái tim tôi lúc ấy vẫn như hẫng đi nửa nhịp.
Không căng thẳng thì có mà là lừa ma!
Vừa đúng giờ G một cái, tôi liền lập tức bấm F5 để tải lại trang, nhấp chuột vào phần tra cứu, hệ thống cứ thế xoay vòng vòng load mãi không xong.
Làm như ông trời đang cố tình trêu ngươi tôi vậy , đến cái tầm này rồi mà vẫn còn thích chơi trò treo lơ lửng lòng người .
Trong group chat của lớp tin nhắn cứ nhảy lên liên tục, có vẻ như đã có vài bạn tra được điểm rồi .
Cuối cùng, trang web cũng tải xong, nhưng ở ô hiển thị điểm số lại hoàn toàn trống trơn.
Trang web bị khóa/ẩn điểm.
Dấu hiệu nhận biết của những thí sinh có điểm số lọt vào top đầu của tỉnh, điểm bị ẩn để tránh việc các trường đại học tranh giành trước khi công bố.
Đúng lúc này , thầy chủ nhiệm cũng gửi tin nhắn đến hỏi thăm tình hình.
Tôi liền chụp ảnh màn hình gửi qua cho thầy, phía bên nhà trường chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để dò la bằng được điểm số thực tế cùng thứ hạng chính xác của tôi .
Không lâu sau đó, điện thoại của tôi bắt đầu đổ chuông liên hồi, toàn là cuộc gọi đến từ ban tuyển sinh của các trường đại học danh tiếng.
Ngay cả bố mẹ tôi dù đang trong giờ làm việc, điện thoại cũng bị k.h.ủ.n.g b.ố cuộc gọi không một phút nào ngơi.
Lúc bố tôi bước chân về đến nhà, cái miệng đã cười toe toét đến tận mang tai rồi .
"Lúc thầy cô bên ban tuyển sinh gọi điện tới, trên tay bố đang cầm đồ nên phải nhờ đồng nghiệp bấm hộ cái nút loa ngoài. Thế là, cả cái công ty đều biết thừa con gái rượu của bố là Thủ khoa của tỉnh rồi nhé!"
Cái tin tức này là do chính thầy giáo bên ban tuyển sinh tiết lộ.
Bố tôi rõ ràng là đã được tự mình trải nghiệm qua cái cảm giác sướng rơn của một kẻ làm màu thành công rồi .
Cái cảm giác phê khi đạt được mục tiêu khiến đầu óc tôi có chút lâng lâng, bay bổng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhat-ky-loi-nguoc-dong-cua-ke-van-nam-hang-nhi/chuong-11.html.]
Đêm hôm đó tôi thậm chí còn bị mất ngủ.
Sáng ngày hôm
sau
, nhà
tôi
đón một vị khách quý, chính là Giang Việt Bạch.
"Anh Việt Bạch, sao anh lại về đây thế?"
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Giang Việt Bạch cười híp mắt nhìn tôi : "Thì sang đây để chúc mừng tân Thủ khoa của tỉnh nhà mình chứ sao ."
Trêu chọc tôi một câu xong xuôi, anh ta mới bắt đầu đi thẳng vào vấn đề chính:
"Anh đi cùng xe với các thầy cô bên ban tuyển sinh về đây đấy. Họ nghe nói anh cũng là cựu học sinh tốt nghiệp từ trường Chuyên số 1 Ninh Thành ra , nên kéo anh theo để nhờ anh làm thuyết khách, khuyên em với Trần Độ đăng ký vào trường của bọn anh . Hai đứa em nếu vào trường thì gần như thích chọn ngành nào cũng được , lại còn được bao trọn gói học bổng nữa, có đi không nào?"
Tôi khựng lại một chút, khẽ tỏ thái độ cao giá làm màu một tí: " Nhưng mà em vẫn chưa nghe mấy trường khác đưa ra chế độ đãi ngộ của họ như thế nào cơ mà."
Giang Việt Bạch: "Không sao hết, anh đoán là chỉ một lát nữa thôi thì cái nhà này của em sẽ bị bọn họ kéo đến giẫm nát thềm cửa cho xem. Nhưng mà xét trên phương diện anh cũng từng lao tâm khổ tứ vì sự nghiệp học hành của em suốt bấy lâu nay, em có thể nể mặt hứa với anh một chuyện được không ?"
"Hửm?"
"Nếu như cuối cùng em quyết định chọn trường của anh , lúc người ta hỏi đến, em có thể bảo là vì thấy anh khóa trên Tiểu Giang đẹp trai quá, hoặc là vì anh từng làm gia sư cho em nên em mới chọn trường được không ?"
"..."
Cái tên này rốt cuộc là cái brand làm màu loại gì thế không biết !
" Đúng rồi , đợt này mục tiêu tuyển sinh trọng điểm của trường các anh ngoài em với Trần Độ ra thì còn có những ai nữa thế?"
Giang Việt Bạch đọc lên ba cái tên, nghe lạ hoắc lạ huơ, hoàn toàn không phải là học sinh trường tôi .
"Anh đi hỏi thăm thử xem một bạn học tên là Lê Thư Oánh thi cử được bao nhiêu điểm đi . Cậu ấy với Trần Độ là một đôi đấy, thành tích học tập cũng thuộc diện khủng lắm."
Giang Việt Bạch nhướng mày, thong thả rút điện thoại ra gõ chữ: "Đấy anh đã bảo rồi mà, cái chuyện nhân tình thế thái này lúc nào cũng có đất dụng võ cả."
Rất nhanh sau đó, căn nhà nhỏ của tôi đã bị nhét chật ních bởi các thầy cô giáo đến từ ban tuyển sinh của các trường.
Giang Việt Bạch thì cứ đứng một bên tủm tỉm cười xem náo nhiệt, căn bản chẳng thấy có nửa điểm gọi là có ý muốn ra sức chèo kéo học sinh cho trường mình cả, xem ra còn chẳng năng nổ bằng mấy cô bạn học đi cùng đoàn với anh ta nữa.
"..."
Chuyện đặt b.út đặt nguyện vọng đại học suy cho cùng vẫn là một việc hệ trọng cần phải suy xét kỹ lưỡng.
Sau vài ba lượt cân đo đong đếm, rốt cuộc tôi vẫn chọn cách một lần nữa trở thành bạn học cùng trường với Giang Việt Bạch.
Sau này nghe ngóng được tin tức, Trần Độ và Lê Thư Oánh cũng đều đăng ký vào ngôi trường này .
Giang Việt Bạch bảo, điểm số thực tế của Lê Thư Oánh thật ra là đủ thừa chuẩn để đỗ vào trường, chỉ có điều là hơi khó để chọn được một ngành học thực sự ưng ý mà thôi.
Điều kiện mà Trần Độ đưa ra với bên tuyển sinh chính là phải tạo mọi điều kiện để xếp cho bạn gái mình vào đúng cái ngành học mà cô ấy yêu thích.
Chaporia
Bình Luận (0)