Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kể từ sau cái khóa học năm ấy của chúng tôi , Trần Độ nghiễm nhiên trở thành cái "sách giáo khoa tiêu chuẩn" cho các vụ yêu sớm trong trường.

 

Không chỉ tự bản thân mình xuất sắc thi đỗ vào trường đại học top 2 cả nước, mà còn tự tay ròng rã dắt díu, kéo bằng được cô bạn gái của mình cùng bay lên đỉnh vinh quang.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Đương nhiên, bản thân Lê Thư Oánh cũng là một cô gái vô cùng có chí tiến thủ và nỗ lực.

 

Đúng là vừa khéo để hít hà cẩu lương.

 

Ngọt ngào thật đấy.

 

Cái danh hiệu Thủ khoa tỉnh này của tôi xem ra cũng vô cùng mỹ mãn rồi .

 

12

 

Chờ đến khi chính thức bước chân vào cuộc sống đại học mới ngã ngửa ra phát hiện, một phòng ký túc xá có bốn mống thì đã có tới tận ba đứa là Thủ khoa của các tỉnh khác nhau , đứa còn lại thì thuộc diện tuyển thẳng từ đội tuyển quốc gia.

 

Quả nhiên, thế giới của lũ cuồng học và thích cạnh tranh lúc nào cũng tàn khốc như vậy đấy.

 

Thế là, tôi lại phải tiếp tục vắt óc tìm đủ mọi cách để làm sao có thể nổi bần bật, làm màu thành công giữa một bầy quái vật cuồng học này .

 

Vào những khoảng thời gian rảnh rỗi, Giang Việt Bạch có hẹn tôi đi ăn cơm, tại nhà ăn sinh viên của trường.

 

"Sao trông mặt mũi cứ ỉu xìu như bánh đa nhúng nước thế kia , ốm rồi à ?"

 

"Bệnh tâm lý thì có được tính là ốm không anh ?"

 

"Cái đó thì còn phải tùy vào tình hình thực tế đã ."

 

Tôi u uất đáp: "Em học không lại được với lũ quái vật trong phòng..."

 

Giang Việt Bạch nhướng mày: "Hóa ra là cái căn bệnh cũ năm xưa lại tái phát rồi ."

 

Tôi lườm anh một cái sắc lẹm.

 

"Bạn học Tiểu Triệu này , em giờ đã là sinh viên đại học rồi , cuộc sống này đâu phải chỉ xoay quanh mỗi cái bảng điểm số học tập trên lớp đâu . Nghĩ thoáng ra một chút, tự định hướng xem sau này bản thân mình thực sự muốn hướng đến một cuộc sống như thế nào, rồi từ đó mới bắt tay vào vạch ra mục tiêu để mà phấn đấu chứ."

 

Nguyện vọng tìm kiếm mục tiêu phấn đấu của tôi còn chưa kịp thành hình thì hoa đào đã lũ lượt kéo đến gõ cửa trước một bước.

 

Yêu đương phiền phức lắm.

 

Không yêu đương gì hết.

 

Chỉ làm ảnh hưởng đến tiến trình làm màu của tôi thôi.

 

Lên đại học quả thực có rất nhiều việc phải lo nghĩ, nào là lên lớp nghe giảng, làm bài tập thảo luận nhóm, thi lấy các loại chứng chỉ, tham gia hoạt động câu lạc bộ cho đến đủ các thể loại cuộc thi lớn nhỏ.

 

Có rất nhiều thời điểm không còn là cuộc chiến đơn thương độc mã của cá nhân nữa, kỹ năng làm việc nhóm bỗng chốc trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

 

Để có thể tiếp tục duy trì cái phong thái ung dung tự tại, thong dong như hoa cúc trước mặt bàn dân thiên hạ, tôi chỉ có thể chọn cách âm thầm đổ mồ hôi, tiếp tục nỗ lực gấp bội sau lưng họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/nhat-ky-loi-nguoc-dong-cua-ke-van-nam-hang-nhi/chuong-12.html.]

Đến kỳ nghỉ lễ, tôi và Giang Việt Bạch hẹn nhau cùng bắt tàu cao tốc về quê.

 

Trên chuyến tàu ghế đôi, tôi được xếp ngồi ở hàng ghế cạnh cửa sổ. Suốt chặng hành trình dài hai mí mắt cứ trĩu nặng xuống, tôi bèn nhắm mắt để tịnh tâm nghỉ ngơi một lát. 

 

Ai mà ngờ đến lúc mở mắt tỉnh dậy một lần nữa, đầu mình đã đang tựa chễm chệ trên bờ vai của Giang Việt Bạch từ bao giờ rồi .

 

"Tỉnh rồi đấy à ? Đêm qua lại thức đêm đi ăn trộm ở đâu về đấy?"

 

Tôi vội vàng ngồi thẳng lưng dậy: "Đêm qua em mải leo rank chơi game với mấy đứa cùng phòng, chơi hơi muộn một tí."

 

Giang Việt Bạch nghe xong thì bỗng chốc tức đến mức bật cười : "Cái tựa game đó là do chính tay anh đây dạy em chơi, thế mà kết quả là anh hẹn lập đội thì em bảo bận, rốt cuộc lại chạy đi gánh mấy đứa cùng phòng à ?"

 

Trong lòng tôi bỗng nảy sinh một chút cảm giác tội lỗi thầm kín: "Thì chơi game với anh chẳng có chút cảm giác thành tựu nào cả."

 

"Chỉ vì lý do là anh chơi tốt quá không cần em phải ra tay gánh team, nên em không được nghe người ta dùng cái giọng điệu sùng bái để thốt lên cái câu 'Chị Nhiễm ơi chị đúng là vị thần của lòng em' chứ gì?"

 

"..."

 

Tôi còn chưa kịp mở miệng giải thích thì đã nghe thấy Giang Việt Bạch nói tiếp một câu: 

 

"Nếu như em thực sự thích nghe mấy cái lời khen ngợi nịnh nọt kiểu đó đến thế, thì anh đây cũng không phải là không thể mở miệng nói cho em nghe được ."

 

"Anh thiếu thốn đồng đội đến mức đấy cơ à ?"

 

"Thiếu."

 

Anh đưa ra câu trả lời một cách vô cùng c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, khiến cho một đứa mặt dày như tôi cũng hiếm khi nảy sinh cảm giác tội lỗi ngập tràn.

 

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Giang Việt Bạch đã bồi thêm một câu: "Chơi game với mấy đứa cùng phòng anh , tụi nó đ.á.n.h tạ quá, gánh gãy cả lưng."

 

"..."

 

Tên này rốt cuộc đã bao giờ bị mấy đứa cùng phòng hợp sức lại tẩn cho một trận ra trò chưa vậy ?

 

Năm nhất đại học trôi qua một cách không mấy dễ dàng, có điều cái tính hư vinh, sĩ diện hảo của tôi chung quy vẫn giúp tôi xuất sắc giật được vị trí đứng đầu toàn khóa về điểm thành tích tổng hợp.

 

Mấy cuộc thi lớn nhỏ mà tôi đăng ký tham gia đều rinh được giải thưởng mang về, đống chứng chỉ cần thiết phải thi cũng đều đã thuận lợi cầm chắc trong tay.

 

Sang đến năm hai đại học, mấy đứa bạn cùng phòng cũng đã rậm rịch bắt đầu có người yêu cả rồi .

 

Bọn họ bảo cuộc đời này dài dằng dặc đến như vậy , có một vài chuyện dù cho xét về bản chất thì chẳng có gì quan trọng cho lắm, nhưng chung quy vẫn rất đáng để bản thân tự mình trải nghiệm qua một lần .

 

Thế là tôi bèn mang theo cái tinh thần cầu thị, muốn khám phá tìm tòi tri thức mới để quay sang hỏi tụi nó một câu: 

 

"Làm thế nào để các cậu có thể hoàn toàn xác định chắc chắn được rằng bản thân mình có thể thoải mái đặt nụ hôn lên môi của cái người đó vậy ?"

 

"..."

 

Ba vị học bá phòng tôi đồng loạt rơi vào trạng thái im lặng phăng phắc.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...