Tôi Bị Học Tra Trộm Điểm Thi/Chương 2: Tôi Bị Học Tra Trộm Điểm ThiC. 2: Tôi Bị Học Tra Trộm Điểm Thi
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Tôi còn đang nghĩ nên trả lời như thế nào mới ngầu thì mẹ Phương Giai Giai nói thêm một câu:

 

“À, dì quên gia đình cháu là gia đình đơn thân và điều kiện không được tốt .”

 

“Dì đã thuê một căn biệt thự kế bên Thanh Hoa rồi , quên mất cháu không thuê nổi, xin lỗi cháu nhé!”

 

Phương Giai Giai: “Mẹ không thể nói như vậy chứ! Con tin rằng bạn học Ngu sẽ dựa vào nỗ lực của bản thân mà vượt qua các giai cấp*.”

 

*Ý nói nu9 nghèo. Giai cấp thì nói đơn giản là nghèo, bình thường, khá giả, giàu cho dễ hiểu hen.

 

“Rốt cuộc không phải ai cũng giống như con, đã có thiên phú, còn có be mẹ lót đường cho con nữa.”

 

Tôi lạnh nhạt nhìn hai mẹ con cô ta kẻ tung người hứng.

 

Ba Phương Giai Giai càng kỳ lạ hơn nữa, trực tiếp gọi video nói là muốn phát sóng trực tiếp con gái ông ta kiểm tra điểm thi.

 

Quá nhiều người kiểm tra điểm thi cùng lúc nên Phương Giai Giai đăng nhập nhiều lần cũng không thành công.

 

Khi cô ta đang ở đó tra điểm thi còn không quên tận dụng mọi cơ hội mà mỉa mia tôi :

 

“Haiz, có người chỉ có thể nỗ lực học tập để bù lại thiên phú thiếu sót.”

 

“Không giống như mình , chỉ dựa vào thiên phú là đủ rồi .”

 

“700 điểm đối với mình thật sự là quá nhẹ nhàng rồi .”

 

Không biết đã đăng nhập bao nhiêu lần rồi , màn hình máy tính chớp nháy một cái liền hiện ra bảng điểm.

 

Ba con số ở dưới bảng điểm rất rõ ràng của Phương Giai Giai.

 

Tôi mở to đôi mắt, trực tiếp phun nước trong miệng ra .

 

5

 

Vẻ mặt Phương Giai Giai tái nhợt, đột nhiên cô ta đứng thẳng người lên, không thể tin nhìn vào máy tính.

 

Ba mẹ Phương Giai Giai vô cùng sững sờ, họ nhìn chằm chằm vào ba con số ở cuối cùng.

 

“Không có khả năng, tuyệt đối không phải như thế, nhất định máy tính hư rồi .”

 

Cô ta suy sụp khóc lớn và đập mạnh máy tính.

 

“Làm cái gì thế? Hư máy tính rồi kìa.”

 

Trong lúc Phương Giai Giai nổi điên, trong phòng phát sóng trực tiếp lần lượt xuất hiện tiếng cười , giống như đã nhịn thật lâu rồi .

 

Một học sinh nam che miệng lại và ho vài tiếng, nói vô cùng chân thành:

 

“Xin lỗi , xin lỗi .Thật sự mình không nhịn được .”

 

Có một bạn học khác tiếp lời: “Tụi mình đều hiểu mà, cũng không phải cậu cố ý mà.”

 

Tiếng cười của mọi người dần dần nhỏ lại nhưng không có ngừng hẳn.

 

Trong ba năm cấp 3 này , Phương Giai Giai ỷ vào nhà mình có tiền, kiêu ngạo không coi ai ra gì.

 

Cô ta thường treo câu cửa miệng ‘quỷ nghèo’, ‘ người hạ đẳng, kẻ thấp hèn’. Giống như cô ta cao quý hơn mọi người vậy .

 

Năm lớp 11, trong lớp có 1 bạn học sinh nữ nhận học bổng và không cẩn thận mua nhầm 1 đôi giày giả.

 

Phương Giai Giai đứng trước mặt cô ấy , khinh thường nhìn vào đôi giày giả đó:

 

ở nàng trước mặt, trước mắt khinh thường mà nhìn chằm chằm nàng cặp kia giày:

 

“Quỷ nghèo còn không biết mình nghèo à ? Còn mang giày giả làm cho người ta ghê tởm nữa chứ.

 

“Tại sao tao phải học cùng lớp với loại người như mày chứ?”

 

Ngay lập tức, vẻ mặt của nữ sinh đó tái nhợt đi , vội vàng giải thích:

 

“Rất xin lỗi , mình không biết .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi/chuong-2-toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi.html.]

“Mẹ mình mua ở vỉa hè, mình cũng không biết còn có nhãn hiệu này .”

 

Phương Giai Giai không kiên nhẫn xua tay:

 

“Được rồi , đừng nói nữa.”

 

“Ngay bây giờ, mày cởi giày ra và mang đi vứt, đừng để đôi giày xuất hiện làm ngứa mắt tao!”

 

Nghe thấy thế, đôi mắt nữ sinh đó liền đỏ lên:

 

“Mình xin lỗi , mình có thể không vứt nó được không ?”

 

“Giày này là mẹ mình tiếp kiệm một thời gian mới mua cho mình , là quà sinh nhật của mình , cũng là đôi giày mới trong năm nay.”

 

Phương Giai Giai hoàn toàn nổi giận: “Liên quan gì tới tao?”

 

“Mày có cởi tháo ra hay không ? Hay muốn cho cả trường biết mày mang giày giả?”

 

Giọng nói của cô ta rất lớn, làm cho những người ở ngoài hàng lang đều phải nhìn qua chỗ họ.

 

“Mình… mình …”

 

Tất cả nước mắt trong hốc mắt nữ sinh đó đều rơi xuống:

 

Tôi thật sự không nhìn nổi nữa nên đã đi qua ngăn Phương Giai Giai lại :

 

“Cậu thích giày như thế, sao không đội nó lên đầu luôn đi ?”

 

“Người ta mang gì cũng quản.”

 

Phương Giai Giai không nghĩ tới sẽ có người giúp đỡ nên nhất thời không nói nên lời.

 

“Mày… mày… mày…”

 

Vẻ mặt tôi không thay đổi nhìn thẳng vào cô ta nói lớn:

 

“Ngậm cái miệng lại đi , trên răng cô có đồ ăn kìa, mau cởi giày ra và lau nó đi !”

 

Từ đó trở đi , Phương Giai Giai càng ghét tôi hơn.

 

Luôn cố ý hay vô tình mà nhằm vào tôi .

 

6

Phương Giai Giai kiểm tra lại điểm thi liên tục trên điện thoại.

 

Vẫn là 250 điểm như cũ.

 

Cô ta trực tiếp đập bể điện thoại đang phát sóng trực tiếp, vẻ mặt dữ tợn nói :

 

“Những quỷ nghèo như tụi bây mà cũng xem chuyện cười của tao à ?”

 

“Cho dù tao không thi đậu thì tao cũng có thể đi du học, có gia sản hàng trăm tỷ để kế thừa!”

 

“Những quỷ nghèo như tụi bây cố gắng học nhiều năm như vậy cũng chỉ có thể cả đời làm công cho tao!”

 

Phương Giai Giai ném điện thoại ra ngoài cửa sổ, khi màn hình điện thoại vỡ cùng là lúc phát sóng trực tiếp bị tắt.

 

Chủ nhiệm lớp đang ở trong nhóm thống kê lại điểm thi, tôi vô cùng thoải mái báo số điểm của mình , 256 điểm.

 

Tôi vừa gửi đi không bao lâu thì nhận được tin nhắn của Phương Giai Giai”

 

“Con khốn, tại sao mày thi lại không tốt hả? Ngu Vãn?”

 

“Mày là đồ ích kỷ! Vì hại tao mà dùng bất cứ thủ đoạn nào!”

 

“Mày chỉ giỏi ghen tị nhà tao có điều kiện tốt thôi!”

 

Cô ta tiếp tục mỉa mai nói :

 

“Không phải thành tích của mày luôn tốt sao ?”

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...