Tôi Bị Học Tra Trộm Điểm Thi/Chương 3: Tôi Bị Học Tra Trộm Điểm ThiC. 3: Tôi Bị Học Tra Trộm Điểm Thi
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Giờ thì hay rồi , mày chỉ thi được bao nhiêu đó điểm thôi, cũng không đủ vào đại học, mày chuẩn bị học lại đi !”

 

Cô ta liên tục gửi tin nhắn cho tôi nhưng…

 

Tôi cho cô ta vào danh sách đen luôn rồi .

 

7

 

Vào ngày khải, tôi đi Thanh Hoa báo danh thì không nghĩ tới sẽ gặp Phương Giai Giai.

 

Cô ta trang điểm tinh xảo, mặc một chiếc váy dài màu trắng, cầm túi xách Chanel, cả người toát ra khí chất dịu dàng.

 

“Sau mày lại ở đây?”

 

Phương Giai Giai tháo mắt kính xuống, vô cùng chán ghét nhìn tôi .

 

Thấy tôi không nói lời nào, cô ta liền mở miệng mỉa mai:

 

“Sao nào, không học lại nữa sao ?”

 

“Lại đây nhìn đại học Thanh Hoa để cổ vũ tinh thần sao ?”

 

“Tao nói cho mày biết , mày xứng đáng như vậy !”

 

Tôi không còn lời nào để nói .

 

Sao cái miệng phun phân của cô ta mà không biết ngừng nghĩ một chút thế?

 

Tôi tìm đơn được đề cử đi học và để trước mặt cho cô ta xem.

 

Phương Giai Giai liền im miệng, vẻ mặt cứng ngắt nói :

 

“Sao cái loại người như mày lại được tuyển thẳng chứ?”

 

“Mày khoe khoang cái gì? Không phải được tuyển thẳng thôi sao ?”

 

“Mày thật đê tiện, hèn hạ.”

 

“Mày cho rằng mày thắng rồi sao ?”

 

“Buồn cười ~”

 

“Dựa vào bằng cấp của mày chỉ có con đường c.h.ế.t, quỷ nghèo như mày chỉ có thể cả đời làm công cho tao!”

 

Tôi : Tôi còn có khuôn mặt xinh đẹp này .”

 

Tôi chuẩn xác đ.â.m vào chỗ đau của cô ta .

 

8

 

Lúc học cấp 3, Phương Giai Giai rất dễ thích người khác.

 

Đa số nam sinh cô ta thích đều có 2 đặc điểm: gia đình giàu có , dung mạo tuyệt đẹp .

 

Nhưng đa số nam sinh đó đều thích tôi .

 

Trừ bỏ gia đình Phương Giai Giai giàu có ra thì cô ta chả có cái gì cà.

 

Mỗi lần thi đều đứng cuối, những cục mụn tuổi dậy thì cô ta dùng cả kg phấn cũng chả che được .

 

Mà tôi thì mỗi lần thi cử đều đứng nhất khối, lúc trường có chương trình bầu cử ‘giáo hoa’*, tôi thường xuyên bị tag trên diễn đàn trường, trong ngăn tủ lúc nào cũng có mấy chục lá thư tình.

 

*Vừa xinh đẹp lại học giỏi.

 

Có một thời gian, mỗi lần tan học sẽ có một nam sinh có vẻ ngoài thanh tú hay tìm Phương Giai Giai nói chuyện.

 

Cậu ta mua trà sữa, mua bánh kẹo quà vặt, cũng mặt kệ tính tình Phương Giai Giai như thế nào.

 

Phương Giai Giai luôn tỏ ra ngại ngùng, còn giả bộ từ chối nhưng luôn nhận.

 

Thường hay quay đầu nhìn tôi bằng ánh khiêu khích.

 

Giống như đang nói : “Chắc mày không nghĩ tới sẽ có một ngày tao thắng mày nhỉ?”

 

Cho đến khi vành tai nam sinh đó đỏ rực nhỏ giọng nói với Phương Giai Giai:

 

“Không phải cậu và bạn học Ngu Vãn cùng lớp rất thân thiết sao ?”

 

“Quan hệ hai người thân thiết như vậy , có thể cho mình QQ của cậu ấy không ?

 

Phương Giai Giai tức giận c.h.ử.i nam sinh đó một trận, cô ta giận dữ đi vào lớp.

 

Từ đó trở đi , ánh mắt cô ta luôn muốn g.i.ế.c c.h.ế.t tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi/chuong-3-toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi.html.]

 

9

 

Phương Giai Giai đứng yên một chỗ, vẻ mặt đỏ bừng.

 

Tôi ngẩng đầu, trong lúc vô tình nhìn ra sau lưng Phương Giai Giai thấy có một chàng trai đứng đó.

 

Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu xám.

 

Cổ áo mở rộng không cài 2 nút trên cùng, để lộ chiếc cổ dài trắng ngần.

 

Bốn mắt chạm nhau , đôi mắt phượng của anh ấy hơi d.a.o động.

 

Anh ấy đi đến trước mặt tôi , hoàn toàn làm lơ Phương Giai Giai, giọng nói trầm thấp:

 

“Đã lâu không gặp, bạn học Ngu Vãn.”

 

Trên người anh ấy tỏ ra hương bạc hà mát mẻ, xua bay sự khô nóng của mùa hè.

 

Tôi lịch sự đáp lại :

 

“Đã lâu không gặp, bạn học Lục Nhượng.”

 

Lục Nhượng, là đối thủ mạnh nhất khi thi môn hóa hồi cấp 3

 

Thành tựa ở môn hóa của anh ấy rất cao, làm vô số giám khảo vô cùng kinh ngạc.

 

Cũng để lại ấn tượng rất sâu trong lòng tôi .

 

Vẻ mặt hung dữ vừa rồi của Phương Giai Giai lập tức trở nên dịu dàng:

 

“Anh Lục Nhượng, anh quen Ngu Vãn sao ?”

 

Đột nhiên nghe Phương Giai Giai thay đổi giọng nói gọi Lục Nhượng làm tôi nổi hết da gà.

 

“Sao cậu lại ở đây?”

 

Giọng nói của Lục Nhượng rất lạnh nhạt.

 

Khi nghe thấy câu hỏi của Lục Nhượng, vẻ mặt Phương Giai Giai hơi xấu hổ:

 

“Tụi mình đã lâu không gặp, em biết anh thi đậu Thanh Hoa nên đặt biệt đến đây gặp anh .”

 

“Chúng ta cũng đâu thân thiết đến vậy ?”

 

Lục Nhượng trực tiếp phủi sạch quan hệ, không thèm nhìn Phương Giai Giai một cái.

 

Anh vô cùng tự nhiên mà cầm lấy vali của tôi , nói :

 

“Cậu còn hành lý khác không , Ngu Vãn?”

 

“Mình vừa chuyển hành lý xong rồi .”

 

“Hiện tại mình cũng không có việc gì, có thể giúp cậu chuyển hành lý đến ký túc xá.”

 

Lục Ngượng cầm hành lý của tôi , chuẩn bị đi vào cổng trường.

 

“Anh Lục Nhượng!”

 

Phương Giai Giai đứng ở phía sau gọi anh ấy .

 

Lục Nhượng quay đầu lại , trong mắt hiện sự không kiên nhẫn: “Có việc gì sao ?”

 

“Em vẫn luôn mong muốn vào được đại học Thanh Hoa, anh có thể dẫn em đi thăm quan một vòng được không ?”

 

Phương Giai Giai giả vờ đáng thương đứng ở đó, giống như hoa tầm gửi* không xương vậy .

 

*Là một vị t.h.u.ố.c còn là cây ký sinh.

 

“Tự cô đi dạo đi , tôi phải giúp bạn học Ngu Vãn chuyển hành lý rồi .”

 

“Anh không thể đi dạo với em một lát sao ?”

 

“Ba lần thi thử em đều tầm 700 điểm, còn tí nữa là em vào được Thanh Hoa rồi .”

 

Tôi cũng không biết nên nói sao với cô ta nữa, muốn hỏi 1 câu: “Tự thi sao ?”

 

“Vậy cô cố lên nhé, rốt cuộc thì 250 điểm còn cách xa Thanh Hoa lăm.”

 

Ha ha ha…. Tôi cười như điên ở trong lòng.

 

Không nghĩ tới Lục Nhượng cũng biết Phương Giai Giai thi có được 250 điểm. xem ra trong vòng* của họ đã truyền nhau rồi .

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...