Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
*Vòng tròn bạn bè, có thể hiểu như thế.
Như vậy tôi yên tâm rồi .
Tôi lại bổ thêm một đao nữa: “Phương Giai Giai, cô rớt phấn kìa.”
Sau tôi rời đi cùng với Lục Nhượng, để lại Phương Giai Giai với vẻ mặt vô cùng oán hận.
10
Giữa nắng nóng ngày hè, bóng cây bao phủ xung quanh, tiếng ve vang khắp nơi.
Một ngọn gió nhỏ thổi bay mái tóc trên trán Lục Nhượng, lộ ra hoàn toàn khuôn mặt sắc xảo đẹp đẽ.
Lông mi khẽ run như cánh bướm mùa hè đang bay.
Khi tôi muốn vén tóc mai ra sau tai thì vô tình chạm vào tay Lục Nhượng.
Lục Nhượng im lặng không nói , nhưng đôi tai trắng ngần của anh lại đỏ lên.
[A a a…. Vừa rồi Vãn Vãn chạm vào tay của mình , con chuột chũi cười to.]
Tôi thầm giật mình , nhịn không được nói ra lơi: “Lục Nhượng, anh ….”
Khi tôi ngước nhìn Lục Nhượng thì anh cũng rất bình tĩnh nhìn tôi , hỏi: “Có chuyện gì sao ?”
“Không…… Không có gì……”
Tôi vội vàng xua tay và cúi đầu xuống.
Không hiểu sao tôi lại rất vui mừng, hình như tôi nghe được suy nghĩ của Lục Nhượng.
Bỗng nhiên tôi nhớ tới ngày thi đại học, vì lúc đó qua đông người nên tôi đã vô tình chạm vào tay của Phương Giai Giai.
Nhưng tôi cũng không chắc lắm, cần nghe lại thêm lần nữa.
[Vãn Vãn muốn hỏi mình cái gì nhỉ? Muốn biết quá đi .]
[Hu hu… Sắp tới ký túc xá của em ấy rồi .]
[Vì sao Thanh Hoa không xây dựng lớn hơn nữa chứ?]
[Mình chọn chuyên ngành hóa mà em ấy lại chọn chuyên ngành vật lý. Không cùng một chuyên ngành nên rất ít gặp được nhau , hu hu… Nhưng không sao , mình có thể tạo các cơ hội tình cơ gặp nhau mà.]
[Nếu có thể thêm Wechat của em ấy thì hay quá! Thật muốn quá đi .]
[Phải nói thế nào bây giờ? Bạn học Ngu Vãn, có thể thêm Wechat của nhau sao ?]
[Không được không được , như vậy mục đích quá rõ rồi .]
[Thôi kệ, phải có bằng bất cứ giá nào!]
[ Nhưng lỡ em ấy cự tuyệt mình thì phải làm sao đây?]
……
Nghe giọng nói đầy sự giãy giụa của Lục Nhượng mà tôi cố gắng không được cười .
Không ngờ thiết lập lạnh lùng như Lục Nhượng lại có suy nghĩ đáng yếu như thế.
Trên đường đi , suy nghĩ của Lục Nhượng vô cùng phong phú, anh muốn có Wechat của tôi mà không muốn biết suy nghĩ của anh ấy .
Khi gần tới ký túc xá của tôi , ánh mắt của Lục Nhượng càng lúc càng cô đơn.
Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của anh ấy , nếu không thì để tôi giúp một tay nhỉ?
“Cảm ơn bạn học Lục Nhượng đã giúp mình chuyển hành lý.”
“Chúng ta thêm Wechat của nhau nhé?”
Anh không thể tin mà nhìn tôi , vành tai anh chuyển sang màu đỏ.
“Được… Được sao ?”
Tôi khẽ gật đầu.
[A a a…. Vậy mà Vãn Vãn lại chủ động muốn Wechat của mình !]
[Mình không khẩn trương đâu , nào, hít sâu nào!]
Lục Nhượng lấy điện thoại
ra
, quét mã QR của
tôi
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi/chuong-4-toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi.html.]
Tuy vẻ mặt anh ấy tỏ ra bình tĩnh nhưng rõ ràng các khớp tay của anh đang run lên từng hồi.
“Mình đi trước đây, lần sau gặp.”
Lục Nhượng rất bình tĩnh mà đứng sang một bên nhưng gương mặt trắng nõn đã đỏ bừng kia bán đứng .
“Được, lần sau gặp.”
[Mình khóc đến c.h.ế.t mất, thế giới này thật quá tốt đẹp .]
[Vãn Vãn nói với mình ‘ lần sau gặp’ kìa, vậy chứng minh em ấy muốn gặp mình lần nữa đúng không nè!]
[Hu hu… Mình yêu em ấy rất nhiều!]
11
Tôi ở tầng 1 ký túc xá nên chuyển hành lý rất tiện.
Khi tôi vừa vào phòng ký túc xá thì các bạn cùng phòng đang đứng ngoài ban công nhìn ra ngoài.
“Chào mọi người , mình là Ngu Vãn.”
Tôi vô cùng thoải mái vui vẻ chào hỏi các bạn ấy .
Một cô gái một tóc đuôi ngựa có khuôn mặt đáng yêu vô cùng hưng phấn đi đến trước mặt tôi , nói :
“Hi hi.. Có phải người vừa ở bên ngồi cửa là cậu không ?”
“Bạn trai cậu rất đẹp trai mà cũng cũng xinh không kém, quả thật xứng đôi vừa lứa.”
Tôi đỏ mặt nói :
“Không phải đâu , cậu ấy không phải bạn trai mình , tụi mình chỉ là bạn bè thôi.”
Cô ấy trêu: “Không thể nào, thật sự chỉ là bạn bè thôi sao ?”
“Ánh mắt vừa rồi của anh ấy , quả thật là không sạch sẽ mà, haiz…..”
“Mà là vô cùng si tình mới đúng.”
“Ánh mắt đó giống như mình nhìn thấy chàng trai mình yêu thầm thích một cô gái khác vậy !”
Cô ấy xua xua tay, làm bộ lau nước mắt:
“Được rồi , không nói nữa, nói ra chỉ thêm đau lòng.”
Sau khi mọi người giới thiệu đơn giản thì tự làm việc của mình .
Tôi mở điện thoại ra , nhìn tên Lục Nhượng trên Wechat.
Avatar là khuôn mặt của Lục Nhượng.
Dùng tông màu lạnh làm màu chủ đạo của bức ảnh, anh mặc một chiếc áo khoác màu đen, tạo ra cảm giác lạnh lùng và kiêu ngạo.
Khuôn mặt sắc xảo, mũi cao môi mỏng.
Tôi nhớ tới ánh mắt của Lục Nhượng lúc tham gia thi Hóa.
Ở trong đám đông, hai người luôn dễ dàng nhìn thấy nhau .
Mỗi lần chúng tôi chạm mắt nhau thì anh ấy luôn nhanh ch.óng quay đầu đi .
Ban đầu tôi còn tưởng anh ấy đang khiêu kích tôi .
Nên lần nào tôi cùng trừng mắt nhìn anh ấy .
Hiện tại nghĩ lại từng ánh mắt anh ấy nhìn tôi , quả thật không sạch sẽ.
Tôi vỗ lên khuôn mặt đang đỏ bừng của mình .
Không ổn rồi , cái đầu chỉ biết yêu đương sắp xuất hiện rồi !
Tôi mở điện thoại ra để phân tán những suy nghĩ không đâu của mình .
12
Từ khi Lục Nhượng thêm Wechat của tôi thì hầu như ngày nào anh ấy cũng nhắn tin nói chuyện với tôi .
Anh thường chia sẽ những bài hát mà anh ấy thích qua, những lúc tôi ngủ không được sẽ hát cho tôi nghe , sẽ dỗ tôi ngủ.
Mỗi lần tôi đi học đều có thể ‘tình cờ’ gặp được anh ấy rất nhiều lần , so số lần tôi đi căn tin ăn cơm còn nhiều hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)