Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chẳng sợ mỗi sáng vô cùng bận rộn thì Lục Nhượng vẫn chỉnh tóc tai mình vô xùng gọn ràng, ăn mặc chỉnh chu.
Ta mỗi ngày đi học ngẫu nhiên gặp được hắn số lần , so với ta đi thực đường ăn cơm số lần đều nhiều.
Cho tới buổi tối hôm đó, tôi và Lục Nhượng đang nói chuyện trên Wechat thì anh đột nhiên ngừng lại .
trên phần tin nhắn của tôi luôn biểu hiện: ‘đối phương đang nhập chữ’.
Một lúc lâu sau , Lục Nhượng gửi một tin tới:
Lục Nhượng: [Ngu Vãn, cuối tuần cậu có thời gian không ?
Tôi : [Có.]
Lục Nhượng: [Cuối tuần này là sinh nhật của mình , cậu có thể tham gia tiệc sinh nhật của mình không ?]
Tôi trả lời: [Có thể.]
Lục Nhượng dẫn tôi đi chọn lễ phục và trang điểm làm tóc.
Tôi vừa sơ qua liền nhìn trúng chiếc váy dài vải nhung màu đỏ.
Khi tôi từ phòng thử đồ đi ra .
Trong gương là một cô gái có khuôn mặt tinh xảo vô cùng tươi tắn, chiếc váy đỏ làm nổi bật dáng người vô cùng hoàn mỹ.
Trong mắt Lục Nhượng hiện lên vẻ kinh diễm, đôi tai đỏ rực.
“Đẹp không ?”
Tôi hơi ngượng ngùng hỏi anh .
“Đẹp.”
Lục Nhượng trả lời tôi không chút do dự nào, giọng điệu vô cùng chân thành.
13
Tiệc sinh nhật của Lục Nhượng tổ chức vào buổi tối ở biệt thự nhà bọn họ.
Cha Lục Nhượng là người giàu sô 1 có tiếng ở đây, những nhân tài kiệt xuất các ngành nghề đều mộ danh mà đến.
Lục Nhượng tiếp đãi khách mời không ngừng nghĩ, tôi đành ngồi một mình ở một góc ăn bánh kem nhỏ được trang tinh xảo.
Vốn dĩ hôm nay tâm trạng tôi rất tốt cho đến khi tôi ngẩng đầu lên thấy Phương Giai Giai.
Cô ta kiêu ngạo nâng cằm lên, lỗ mũi chỉ vào người khác, rất giống một con khổng tước cái cao ngạo.
Điều làm tôi không biết phải nói sao là tôi và cô ta lại mặc giống nhau .
Phương Giai Giai nhìn thấy tôi ngồi trong một góc với vẻ mặt không thể tin được .
Cô ta đi đến và đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới , lớn tiếng chất vấn tôi : “Sao cô* lại ở đây?”
*Ở đây là bữa tiệc và có nhiều nhân vật có danh tiếng nên để xưng hô cô - tôi chứ không mày - tao nữa, dù cô ta cũng phải chú ý thể diện đến những nhân vật có quyền thế hơn cha cô ta nên đừng bảo tui loạn xưng các thứ nge.
“Vậy mà dám mặc váy giống như tôi ?”
“Chiếc váy này là bản số lượng, cả nước chỉ có 50 chiếc.”
“Một quỷ nghèo như cô mà có khả năng mua nổi sao ?”
“Không lẽ cô mua bản lậu trên mạng?”
Sau đó cô ta lại lớn tiếng vọng ra ngoài cửa: “Bảo vệ đâu ? Mấy người trông cửa kiểu gì thế? Loại người như thế này cũng để đi vào là sao ?”
Người chung quanh nghe thấy đều quay đầu lại hóng drama của chúng tôi .
Lục Nhượng nghe thấy liền đi tới:
“Xảy ra chuyện gì vậy ?”
Giọng điệu
anh
đầy kiên nhẫn hỏi
tôi
.
Phương Giai Giai vừa thấy Lục Nhượng đi tới liền sáp lại vào , ánh mắt trở nên ôn nhu:
“Anh Lục Nhượng, sao anh lại để loại người như cô ta vào được ?”
“Sẽ kéo cấp bậc bữa tiệc hôm nay xuống đó.”
“Còn mặc hàng giả nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi/chuong-5-toi-bi-hoc-tra-trom-diem-thi.html.]
Lục Nhượng yên lặng nghe Phương Giai Giai nói xong, ánh mắt nhìn cô ta càng thêm âm trầm.
Phương Giai Giai còn nghĩ nói tiếp thì bị Lục Nhượng cắt ngang:
“Cô nói đủ chưa ?”
Anh ấy nắm lấy tay của tôi và giơ cao lên:
“Ngu Vãn là loại người gì? Tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai.”
“Hôm nay là sinh nhật của tôi , không cần loại người rác rưởi như cô tới phán xét.”
“Cần tôi lấy hóa đơn chiếc váy Ngu Vãn đang mặc cho cô xem không ?”
“ Tôi thấy người nên cút là cô mới đúng!”
Phương Giai Giai bị nói đến mức không biết phải trả lời như thế nào, trên mặt tràn đầy ủy khuất.
Cha mẹ cô ta nghe thấy thì vội vàng đi tới, vẻ mặt đầy ý cười mà xin lỗi với Lục Nhượng:
“Xin lỗi , con gái của tôi làm mọi người chê cười .”
“Đều là hiểu lầm cả.”
“Giai Giai, mau xin lỗi Ngu Vãn tiểu thư đi .”
“Ba!”
Phương Giai Giai nghe thấy xin lỗi với tôi , đôi mắt cô ta liền đỏ lên.
“Dựa vào cái gì mà con phải xin lỗi con khốn này chứ?”
Nghe thấy Phương Giai Giai tiếp tục c.h.ử.i, hơn nữa những người chung quanh đang hóng hớt, ba Phương phụ cảm thấy mất sạch mặt mũi rồi , ông ta tức giận quát Phương Giai Giai”
“Giai Giai, mau xin lỗi !”
Phương Giai Giai cũng hét lên: “Con không xin lỗi .”
“Con không xin lỗi thì cút khỏi Phương gia ta , một đồng tiền sinh hoạt ta cũng không cho con!”
Phương Giai Giai liền bị dọa sợ.
Thật lâu sau , cô ta thấy không thể xoay chuyển tình hình thì chỉ có thể tủi thân mà nói với tôi :
“Rất xin lỗi .”
Giọng nói cô ta vô cùng không tình nguyện, oán hận trong mắt cũng không giảm.
14
Lục Nhượng cũng xin lỗi với tôi :
“Thực xin lỗi , mình không có mời gia đình Phương Giai Giai.”
“Chắc là do ba mình mời rồi .”
“Không sao .”
Tôi lắc đầu.
Nghe nói quan hệ ba Lục và Lục Nhượng không được tốt .
Lục Nhượng rất thích hóa học.
Mà ba Lục lại muốn Lục Nhượng học tài chính chuyên sâu, để sau này dễ kế thừa gia sản.
Lục Nhượng cũng vô cùng kiên quyết chọn hóa học chuyên sâu, làm ba Lục vô cùng tức giận.
Cho tới khi tiệc gần kết thúc, tôi tính tranh thủ đi vệ sinh thì khi đi trên hành lanh, tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau .
Không đợi tôi xoay lại thì một chiếc khăn đã tẩm hương khó ngửi che mũi miệng tôi .
Tôi giãy giụa vài cái thì cảm thấy cả người mềm nhũng, đôi mắt gần khép lại .
Khi tỉnh lại lần nữa, thì thấy một người đàn ông thấp bé, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt dâm dãng đi lại gần tôi .
Trong miệng tôi đã bị nhét đầy vải, không có cách nào cầu cứu.
Chaporia
Bình Luận (0)